Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 317: Cảnh Báo Đỏ Và Quà Tặng Của Biển

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:47:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quy định thứ nhất của Khách sạn Nghỉ Dưỡng:

 

Nghiêm cấm đ.á.n.h gây chuyện trong tiệm.

 

Khu an tính là trong tiệm chứ.

 

Hạ Ngôn tiêu chuẩn.

 

Chử Vạn Phu và thuộc hạ bên cạnh đều kinh ngạc.

 

Thế cũng tính?

 

Chử Vạn Phu thề, ngửi thấy mùi gian thương lâu gặp cô.

 

tính , liền phất tay cho thuộc hạ sắp xếp vấn đề chỗ ở cho nhân viên.

 

Quay đầu chăm chú cô.

 

“Đương nhiên nhớ, còn nhớ đầu tiên là cảnh cáo, thứ hai trục xuất kéo danh sách đen, thứ ba, mới là trực tiếp mạt sát.”

 

Mưa dầm liên miên, trời đất một màu đen kịt.

 

Đường viền hàm gầy của Chử Vạn Phu khi nghiêng đầu sắc bén tự tin.

 

nhớ nhầm chứ, Hạ lão bản?”

 

Hạ Ngôn: “... Trí nhớ .”

 

Chử Vạn Phu: “Đa tạ.”

 

Thấy cô hiếm khi chịu thiệt một , tâm trạng Chử Vạn Phu cực kỳ sảng khoái.

 

Phía , nhân viên thuộc hạ cho tất cả xếp hàng, trông mong Hạ Ngôn.

 

chuyện ở khách sạn , vẫn do ông chủ quyết định a.

 

Lúc nhóm bác sĩ Tang cũng bấm nhân trung tỉnh mấy hôn mê.

 

Lảo đảo dậy.

 

đây là, đến thiên đường ? Hay là xuống địa ngục ?”

 

Nhìn một cái.

 

“Sao các cũng theo xuống đây ?!”

 

“Chẳng lẽ đều c.h.ế.t ?”

 

“Hu hu hu. Đều c.h.ế.t cũng , còn thể hàng xóm.”

 

‘Hàng xóm đất’:...

 

Hay là cứ ngất tiếp .

 

loại tiếng phát bực.

 

Hạ Ngôn phủi phủi bụi tồn tại hai tay, ung dung :

 

“Ây da, sắp xếp chỗ ở.”

 

Chử Vạn Phu cảm thấy vui mừng quá sớm.

 

Lại ngờ Hạ Ngôn chỉ , vẻ mặt chân thành vô tư.

 

“Tướng quân Chử hoảng cái gì, sẽ thu phí lung tung , tin .”...

 

thu phí lung tung.

 

mà...

 

Chử Vạn Phu đám của sắp xếp ở phía bên xa xôi, phía bên vô hạn đến gần sườn núi, đỡ trán.

 

“Vị trí tệ chứ? Nể tình các đủ giường dùng, đặc biệt sắp xếp các ở đây.”

 

Hạ Ngôn ấn ấn cái võng.

 

Còn chắc chắn.

 

“Anh cũng thể để họ ngủ đất chứ? Cái võng bao, gió nhỏ thổi hiu hiu, ngủ còn thể ngắm cảnh biển và trời. 20 điểm tích lũy một đêm, thật là ưu đãi.”

 

Điều khiến Chử Vạn Phu còn nữa?

 

Lại đám lính con , ai nấy chẳng đều hưng phấn lo mắc võng ?

 

Thực cũng tệ.

 

Đi lính mà, chẳng từng ở.

 

Nơi điều kiện khắc nghiệt hơn thế vẫn qua đêm như thường.

 

Nơi ít nhất còn an .

 

“Đa tạ.”...

 

Ngủ đến nửa đêm, Chử Vạn Phu đột nhiên cảm nhận gì đó.

 

Ngẩng đầu lên, bầu trời đảo Ly Đại, vẫn sáng sủa, quần lấp lánh.

 

bên tai vẫn tiếng “ầm —— ầm” mơ hồ truyền đến.

 

Ở trong đảo Ly Đại vô cùng yên tĩnh, một tiếng côn trùng kêu, thực âm thanh cũng tính là nhỏ.

 

Rất nhanh, các binh lính đang ngủ say yên tĩnh gần đó, lượt mở mắt.

 

Im lặng lật xuống võng, chộp lấy s.ú.n.g dị năng, cảnh giác quanh bốn phía.

 

Chử Vạn Phu: “Không động tĩnh ở đây.”

 

Ở quảng trường trung tâm phía xa, tất cả cư dân của họ đều đang ngủ yên.

 

Toàn bộ đảo Ly Đại, đều là một bầu khí yên tĩnh tường hòa.

 

Vậy âm thanh từ tới?

 

Có binh lính bỗng nhiên : “Hạ lão bản đến !”

 

Chử Vạn Phu sang.

 

Chỉ thấy Hạ lão bản đang ngáp ngắn ngáp dài, còn mặc váy ngủ và dép lê, mắt nhập nhèm buồn ngủ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-317-canh-bao-do-va-qua-tang-cua-bien.html.]

Giống như đột nhiên lôi khỏi chăn .

 

Hình ảnh chuyển về mười phút .

 

Hạ Ngôn đang ngủ ngon.

 

[CẢNH BÁO ĐỎ!]

 

[Bão tố đến gần đảo Ly Đại, lượng lớn nguyên liệu sắp đến]

 

[Mời chủ tiệm xử lý]

 

[Cơ hội chỉ một , mời chủ tiệm đừng vì tham ngủ mà bỏ lỡ!]

 

Ngoại trừ mấy giao diện màu đỏ tươi , còn phối hợp với lời giải thích đầy kích tình của hệ thống.

 

Hạ Ngôn tức thì tỉnh dậy từ trong mộng.

 

Chủ yếu là cô từng thấy hệ thống kích động như bao giờ.

 

[Cho đấy! Cho đấy!]

 

[Nhanh nhanh nhanh, chúng sắp đến !]

 

[!]

 

Một loạt dấu chấm than khiến Hạ Ngôn mất tia buồn ngủ cuối cùng.

 

Gì cơ?

 

Cho ?

 

Thế thì yêu nha!

 

Ngủ nghê gì, dậy quẩy thôi!

 

Hạ Ngôn tùy tiện khoác một chiếc áo khoác dài, ngay cả giày cũng kịp , chạy thẳng đến đảo Ly Đại.

 

Vừa mới đạp lên cát mịn, thấy tiếng động ầm ầm từ xa.

 

Lấy kính viễn vọng siêu cao cấp .

 

Hạ Ngôn hưng phấn tặc lưỡi.

 

Trong ống kính, bọt sóng cao bằng tòa nhà mấy chục tầng, đen kịt ép tới.

 

Cùng lúc đó, Chử Vạn Phu và thuộc hạ cũng lộ biểu cảm khó tin.

 

“Mau bên ! Sóng biển! Sóng biển siêu cao đến !”

 

Liếc mắt một cái hồn phi phách tán!

 

Chỉ thấy bờ biển xa xôi nhất, từng hàng sóng khổng lồ lao về phía , xông tất cả chướng ngại vật phía .

 

24 hòn đảo nhỏ bao quanh đảo chính, là sự tồn tại gần đại dương đen tối nhất.

 

Chử Vạn Phu quanh bốn phía, kinh hãi phát hiện bốn phương tám hướng đều sóng lớn như núi cao ầm ầm bao vây tới!

 

Vừa nãy thấy là tiếng sóng biển!

 

Trời!

 

Bão tố đến đây ?!

 

“Tướng quân Chử, đây? Bây giờ di chuyển?”

 

Thuộc hạ sóng thần sắp ập đến, hoảng hốt.

 

nên di chuyển tất cả cư dân đến căn cứ Nhân Sơn Thành ?

 

Nơi đó tuy là mùa đông, nhưng nơi đó là đồng bằng, cách biển siêu xa.

 

Mặc kệ sóng biển hung dữ thế nào, cũng thể chạy lên thảo nguyên !

 

Chử Vạn Phu chỉ tiếc rèn sắt thành thép : “Cầm kính viễn vọng của lên kỹ xem, thấy Hạ lão bản một tia lo lắng nào ?”

 

Thuộc hạ: “...”

 

Trong ống kính, quả nhiên thấy Hạ lão bản lộ nụ ‘táng tận lương tâm’.

 

Tướng quân Chử, cách xa như , ngài cho dù to cô cũng thấy...

 

Cũng cần hàm súc như !

 

“Đi, qua đó xem .”

 

Còn đợi đến gần, Hạ lão bản lên thuyền máy, ấn công tắc, vèo một cái lao ngoài.

 

Để cho họ chỉ nước biển trong veo.

 

Thuộc hạ cẩn thận từng li từng tí: “... Tướng quân, chúng ... về?”

 

Chử Vạn Phu vầng trăng duy nhất trong trẻo đỉnh đầu, “Không, theo về biệt thự.”...

 

Hạ Ngôn một đường phi nước đại, đến điểm tiếp xúc đầu tiên đang tỏa ánh sáng xanh lam.

 

Tiếp đó cô ấn tay lên.

 

Tia màu xanh lam mảnh lướt qua lòng bàn tay cô, khi xác nhận phận, mặt nước xuất hiện bộ lọc khổng lồ chỉ cô mới thấy.

 

Đây là một đường hầm biển thẳng đến đáy đảo Ly Đại.

 

Ước tính sơ bộ dài rộng mỗi chiều 30 mét, trong suốt, một tia màu vàng kim, từ màng bảo vệ sâu thẳng trung tâm đáy đảo Ly Đại.

 

Cô thu tay về.

 

Tiếp theo, cô đến điểm tiếp xúc tiếp theo .

 

Hạ Ngôn liếc sóng biển ngày càng gần, tay vặn mạnh, thuyền máy như một viên đạn rời nòng, vèo một cái lao ngoài.

 

Gần đảo Ly Đại tổng cộng tám điểm tiếp xúc màu xanh lam, đều cần cô từng cái qua mở .

 

So với việc cô và nhân viên vất vả khuân vác hải sản.

 

Đâu nhanh bằng sự ban tặng hào phóng của thiên nhiên chứ.

 

Hạ Ngôn cúi thấp , tóc bay múa điên cuồng phía , sóng lớn cao ngất phía xa phợp trời lấp đất ép tới, thanh thế vô cùng to lớn.

 

Trong mắt cô chỉ điểm sáng màu xanh lam .

 

 

Loading...