Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 324: Có Dụng

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:47:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Ngôn cảm thấy giọng quen tai quá chừng.

 

cách bộ đồ bảo hộ bọc nhiều lớp, thêm một cái kính bảo hộ mắt siêu lớn, kín mít, cô chẳng gì cả.

 

Hai tiếp tục xúc ở bên cạnh, phồng lên, vẫn ảnh hưởng đến động tác việc.

 

Dưới sự tấn công của nước mưa liên miên mấy ngày mấy đêm, đám sâu đỏ lộ bên ngoài cơ bản đều c.h.ế.t ngắc .

 

Nhìn lướt qua, khắp nơi đều là một mảng những thứ giống như cành cây khô quấn .

 

Nếu thấy, còn thực sự tưởng rằng đây đều là dây leo thiếu nước khô héo.

 

Quá giống.

 

ở sâu trong lòng đất, bên trong vẫn còn ẩn giấu những con sâu đỏ còn sống.

 

Qua nhiều đào bới quan sát, bên phía Chử Vạn Phu nhanh xác định , những sâu sâu nhất chỉ thể đến cách một mét lòng đất.

 

Hơn nữa điểm yếu sợ nước mưa vẫn đổi.

 

Họ nhanh ch.óng lập kế hoạch diệt sâu tầng sâu, phân chia nhiệm vụ xuống.

 

Tất cả các đơn vị bộ đội đều hành động theo mệnh lệnh.

 

Hạ Ngôn đám bận rộn tới lui, cứ cảm thấy giống như kiến chuyển nhà từng xem lúc rảnh rỗi khi nhiệm vụ ở nông thôn đây.

 

Người giám sát bên cạnh thấy, ghi sổ biểu hiện , thuận tiện trừ một điểm cống hiến căn cứ.

 

“Đừng lười biếng giở trò! Khu vực phân cho các thành đúng hạn!”

 

Thực những con sâu đỏ dễ đối phó hơn tang thi, dù là dùng t.h.u.ố.c diệt côn trùng, dùng lửa đốt, nước mưa tưới, xẻng sắt xúc, đều thể dễ dàng phá hủy sâu.

 

Tiểu đội cư dân lúc đầu sợ ký sinh trừng phạt, khi g.i.ế.c vài con sâu, da đầu tê nữa, tay cũng run nữa.

 

Xắn tay áo lên cố gắng việc trong khu vực phân công.

 

“Đợi ! Để cho chút mẫu vật! cần mẫu vật mang về xét nghiệm!”

 

Phía truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

 

Bác sĩ Tang đỡ cánh tay Viện trưởng Kế, vội vã chạy tới từ cánh cửa, Tang Du ở bên cạnh ôm cái hộp chạy cẩn thận, sợ đồ bên trong xóc nảy vỡ.

 

Đám đông nhường một lối .

 

“Mặc đồ bảo hộ , Cốc Thu, quần áo!”

 

Bác sĩ Tang túm c.h.ặ.t lấy cánh tay ông, “Nhất định mặc! Còn rõ con đường lây nhiễm!”

 

Viện trưởng Kế vỗ mạnh trán, “Suýt nữa thì quên! Nhanh! Đưa cho !”

 

Ông thấy đám đang liều mạng phun t.h.u.ố.c diệt côn trùng, con sâu chỉ hai giây là teo c.h.ế.t ngắc, trong lòng sốt ruột, chỉ xông thẳng ngoài.

 

thí nghiệm cũng cần giữ chút vật thể sống!

 

Bác sĩ Tang quen ông nhiều năm, ít nhiều cũng chút chuyện trong phòng thí nghiệm, lúc cũng sốt ruột.

 

Mấy ngày vẫn luôn bận rộn chuyện sống sót mới đến, còn tranh thủ học tại chỗ + lên chức bác sĩ phụ khoa, thuận tiện đỡ đẻ cho mấy đứa trẻ.

 

Bận đến mức đặt lưng là ngủ, sớm quên sạch chuyện trong căn cứ đầu .

 

Nếu hôm nay nhiều chuyển đến đây, bà còn chẳng nhớ !

 

Cách đó xa, một đàn ông cao lớn bọc kín mít thấy tiếng gọi thì dừng tay, gọi đồng đội dừng , về phía khu an hai bước.

 

Giọng trầm đục vang lên lớp mặt nạ thở dày cộm:

 

“Các sâu? Có dụng?”

 

Viện trưởng Kế soạt một cái kéo khóa lên tận đầu, thành thạo đeo kính bảo hộ mắt, “Vô cùng dụng, thí nghiệm, mỗi một loại sinh vật biến dị đều là đối tượng nghiên cứu của chúng .”

 

Bác sĩ Tang : “Chàng trai trẻ, chúng xong ngay đây, chỉ phiền các một chút xíu thời gian thôi!”

 

Nói , hai dùng tốc độ nhanh nhất mặc xong đồ bảo hộ, nhận lấy thùng thí nghiệm, bước khỏi màng bảo vệ.

 

Đặt chân xuống, giẫm lên bọt nước nhỏ trong vũng nước đầy đất.

 

Người đàn ông cao lớn lùi một bước, xách cái xẻng theo lưng họ, lưỡi xẻng hướng xuống , tay nắm c.h.ặ.t cán xẻng, đề phòng nguy hiểm tiềm ẩn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-324-co-dung.html.]

Hạ Ngôn đột nhiên là ai .

 

Trong khu an hai cố chen đến màng bảo vệ, hét lên:

 

“Cảnh ca! Nhất định chú ý an !”

 

“Nhóc con, an trở về nhé.”

 

Người đàn ông cao lớn nghiêng đầu, gật nhẹ một cái.

 

Hạ Ngôn theo tiếng , hóa là ông lão từng gặp đó, bên cạnh ông , là cô con gái tìm kiếm suốt dọc đường nhỉ?

 

Ông lão đầu thấy cô, vui vẻ ôm cổ con gái ép cô bé đầu, chen qua đám đông qua đây chuyện.

 

Ông lão: “Hạ lão bản, mấy ngày gặp cô.”

 

Hạ Ngôn: “ , ?”

 

Ông lão: “Tiểu Cảnh thuê cho chúng một căn nhà nước, bên trong lắm, ở cực kỳ thoải mái! , đây là con gái , Củ khoai tây nhỏ.”

 

“Bố!” Cô gái vẻ mặt bất mãn huých vai bố.

 

Làm gì ai giới thiệu nhà như thế!

 

Toàn vạch áo cho xem lưng!

 

nhớ cô, là cô đưa quần áo cho , còn kéo lên.”

 

Cô gái da ngăm đen, đôi mắt sáng lấp lánh như ngọc trai đen.

 

Hạ Ngôn: “Ồ~ là cô !”

 

Cô gái , nhưng chỉ một bên môi nhếch lên, nửa khóe miệng bên bất động, kỹ thì hai bên mặt giống lắm.

 

Nụ thoáng qua, giây tiếp theo cô đưa tay sờ miệng, đáy mắt lướt qua vẻ sợ hãi và kinh hãi.

 

Ông lão thấy ôm lấy vai cô, ghé sát thì thầm: “Qua , chúng sống cho nhé, Tiểu Đinh Hương ngoan của bố.”

 

Tiểu Đinh Hương gật đầu, phong tỏa tất cả cảm xúc tiêu cực , cô nắm lấy tay bố, sờ vết chai sạn quen thuộc, lòng tĩnh nhiều, bèn về phía Hạ Ngôn.

 

luôn bố nhắc đến chị, chị vì cứu ông , còn ném một con dê nữa! Làm ông đau lòng c.h.ế.t, thức ăn quan trọng như .”

 

Hạ Ngôn an ủi: “Không cần để trong lòng, con dê đó là tận dụng hai , giữ cũng chật chỗ.”

 

Tiểu Đinh Hương mím một bên môi, trong mắt mang theo vài phần bướng bỉnh.

 

Cô lắc đầu chịu, “Hạ lão bản, chị mở cửa hàng cũng dễ dàng. Nhà họ Lưu chúng bao giờ nợ ân tình, đợi thời tiết lên, và bố sẽ ngoài thu thập tinh hạch, đến lúc đó trả cho chị.”

 

Ánh nắng cuối cùng cũng xuyên qua tầng mây, từng chùm tia sáng vàng kim chiếu rọi hết lên mặt đất bao la.

 

Trong hiệu ứng Tyndall, ngay cả những sợi mưa li ti cũng hóa thành những sợi tơ vàng, bay lả tả, nhẹ nhàng rơi xuống.

 

Những đang diệt sâu bên ngoài ngẩng đầu lên, mặt trời nhiều ngày gặp, nheo mắt .

 

“Tốt quá, cuối cùng cũng mặt trời.”

 

Cư dân trong khu an cũng reo hò nhảy cẫng lên, chạy cửa hàng tạp hóa mua đôi ủng mưa, cầm dụng cụ ngoài giúp đỡ.

 

Trong tiếng huyên náo, Hạ Ngôn mỉm thật lòng.

 

“Được thôi.”

 

“Dù cũng là đồ cũ, ba viên tinh hạch cấp một là đủ .”...

 

Viện trưởng Kế thành công thu tám con sâu đỏ dài ngắn khác .

 

Trước khi vỗ mạnh trai trẻ giúp đỡ ít bên cạnh.

 

“Làm lắm, là một nhân tài, nếu lối thoát, cứ đến tìm ! Bao ăn bao uống còn bao ở!”

 

Dưới lớp mặt nạ dày cộm cũng rõ biểu cảm khuôn mặt.

 

, ông rõ điều kiện đưa tồi, bổ sung một câu:

 

Nói xong, cũng đợi đối phương phản hồi, liền ôm thùng thí nghiệm chạy chậm về phía đại sảnh.

 

Bác sĩ Tang cũng nhớ thương đám bệnh nhân trong Đảo Ly Đại, bỏ một câu: “ việc ở bệnh viện, nhu cầu thì đến tìm .”

 

 

Loading...