Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 330: Mở Cửa
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:47:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người đàn ông sức gõ, khiến cánh cửa gỗ mỏng manh kêu lên thình thịch.
Giọng cũng to, như thể gắn một cái loa lớn miệng, oang oang khắp cả hành lang.
Ngay cả tiếng sách ở tầng ba cũng ngừng , mở cửa ngóng động tĩnh.
Chẳng mấy chốc, ba trai trẻ khỏe mạnh bước lên lầu.
“Chú , nửa đêm ngủ, gõ cửa nhà khác gì? Uống rượu ? Bên trong là một cô gái, đừng dọa sợ.”
“Nào, để cháu đưa chú về.”
Các trai liếc bên cạnh đang vùi mặt trong cổ áo.
Nhất thời nhận đây là ai.
Chỉ thầm nghĩ trong lòng: Ăn mặc thật, đúng là tinh hạch.
Người đàn ông ngẩn , “ uống rượu, tìm Phúc Nương, là Hạ lão bản tìm cô , chỉ qua giúp gõ cửa thôi! Các nghĩ gì ?!”
Người là Hạ lão bản?
Ba trai thở một làn khói trắng dày đặc, “Hả? Hạ lão bản?”
Hạ Ngôn để lộ mặt , mỉm : “Ừ, là .”
Một trong các trai buột miệng: “Cô ở trong cửa hàng nghỉ ngơi, tối muộn chạy đến đây gì?”
Người bên cạnh vội dùng cùi chỏ huých , lành: “Vậy cô cứ bận, chúng chỉ lo cô gái ấm ức, ý gì khác, Hạ lão bản, chúng xuống học bài tiếp đây.”
Hạ Ngôn: “Ừ, nếu thiếu sách vở gì, thể đến chỗ Hùng Hùng đăng ký.”
“Vâng , ạ.”
Các trai liên tục gật đầu, xô đẩy xuống lầu.
Loáng thoáng còn thấy một câu trách mắng, “Chuyện nên hỏi thì đừng hỏi, Hạ lão bản gì cũng báo cáo với một tiếng ?”
“... cũng suy nghĩ mà , bây giờ cũng hối hận... Hạ lão bản sẽ ghi hận chứ?”
“Thầy giáo sớm bảo suy nghĩ kỹ khi hành động, cứ đ.â.m đầu tường, chảy m.á.u mới hiểu! Chắc , Hạ lão bản rảnh để ý đến những nhỏ bé như chúng , còn chúng thiếu gì thì đến đăng ký ?”
“... Vậy thì ... cứ thấy hoang mang...”
Cửa tầng ba mở , một giọng nữ nhỏ nhắn nhưng chín chắn vang lên:
“Trên lầu chuyện gì chứ?”
Chàng trai đáp: “Không ạ, là Hạ lão bản đến.”
“Được , mau , ngay cả mũ cũng đội, tai đứa nào đứa nấy đều đỏ ửng cả lên .”
“Rầm——”
Cánh cửa đóng nhẹ nhàng, còn thấy bất kỳ âm thanh nào nữa.
Người đàn ông áp tai cửa gỗ, cẩn thận lắng động tĩnh bên trong.
“Không thể nào, giọng to như mà.”
Lúc ——
“Bên ngoài là ai ?”
Sau cánh cửa đột nhiên lên tiếng.
“Mẹ ơi!” Người đàn ông đang áp sát cửa dọa cho một phen hú vía, lùi một bước lớn, mặt trắng bệch, “, cũng thấy tiếng bước chân cửa mà!”
Hạ Ngôn bước lên, “Là , Hạ Ngôn.”
Sau cánh cửa rõ ràng một sự ngập ngừng.
Phúc Nương khẽ sụt sịt, “ mở cửa ngay đây.”
Chỉ cửa vang lên một loạt tiếng bò lổm ngổm, sột soạt, giống tiếng của loài rắn.
Người đàn ông nuốt nước bọt, điều : “Vậy Hạ lão bản, về nghỉ đây, hai cứ chuyện!”
Hạ Ngôn , “Tối nay cảm ơn nhiều, thường xuyên đến cửa hàng nhé.”
“Nhất định, nhất định!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-330-mo-cua.html.]
Người đàn ông lùi về phòng, nhẹ nhàng đóng cửa , tiếng bước chân dần xa.
Lúc , cánh cửa phía mở , Phúc Nương nghiêng để cô .
Hạ Ngôn thấy sàn nhà trong phòng đều trải đầy những chiếc lá xanh lớn, cô lấy từ gian hệ thống một đôi bọc giày dùng một và mang .
“Cô cứ thẳng .” Phúc Nương đưa tay kéo cô.
“Dưới chân là tuyết đọng, một bước là một dấu nước, hơn nữa mùa đông cũng tiện lau nhà.”
Phúc Nương khẽ c.ắ.n môi , cúi đôi mắt vẫn còn sưng đỏ xuống.
Sau khi Hạ Ngôn , cô đóng cửa , điều khiển dây leo phủ kín cả cánh cửa.
Xem chính là nó phát âm thanh.
Cả căn nhà của Phúc Nương đều bao bọc bởi cây xanh, sàn nhà còn trải một lớp lá dày, giẫm lên mềm mại.
Trong phòng quá lạnh, mặc áo bông cũng thể an qua mùa đông.
Hơn nữa, những chiếc lá còn lấp lánh những đốm sáng trắng nhỏ, trong phòng dù thắp đèn cũng thể rõ.
“Vào phòng trong , ở đây vẫn lạnh.”
“Được.”
Đẩy cửa phòng , bốn bề trống , một món đồ nội thất nào, chỉ một nụ hoa cực lớn nở ở chính giữa.
Không cái lạnh xâm chiếm, vẫn kiều diễm mơn mởn.
Hạ Ngôn nhớ lời đàn ông rằng cô sống trong nụ hoa.
Xem , chính là cái mắt .
Phúc Nương đến gần nụ hoa, một cánh hoa dày mập từ từ hạ xuống, để lộ nhụy hoa phẳng, màu vàng bên trong.
Giường, ghế sofa đơn, thậm chí cả tủ quần áo, đều đặt bên trong.
Không gian sạch sẽ gọn gàng, còn một mùi hương hoa thoang thoảng bay tới.
Phúc Nương do dự một lúc, vẫn cởi giày bông , đầu cô, phát hiện Hạ Ngôn giày, xếp ngay ngắn bên ngoài nụ hoa, ngay cả áo lông vũ cũng cởi , treo một nhánh lá nhỏ chìa .
Cô thở phào nhẹ nhõm, “Mời .”
Đây là đầu tiên Hạ Ngôn khách trong một nụ hoa, trong lòng vẫn tò mò.
Nhiệt độ ở đây dễ chịu, khí tràn ngập hương hoa, thơm nhưng hắc, cũng khiến cảm thấy ngọt ngấy.
Là một mùi hương dễ chịu.
Sau khi nụ hoa khép , những cánh hoa bên trong xuất hiện năm sáu đốm sáng lớn hơn bên ngoài, chiếu sáng cả căn phòng lấp lánh.
Ngoài một đồ nội thất cần thiết, còn vài chiếc giỏ nhỏ lẽ do Phúc Nương tự đan, bên trong là các loại quả đủ màu sắc.
Phúc Nương chọn vài quả, cắt thành miếng nhỏ đặt lên đĩa.
Tiếp đó cô bê một chiếc bàn đan bằng mây đến, đặt ghế sofa, để đĩa hoa quả lên, bận rộn rửa cốc rót nước.
Hạ Ngôn thả lỏng vai gáy, tựa lưng ghế sofa, đặt đồ ăn trong Thành Phố Ẩm Thực, trò chuyện với cô , “Phúc Nương, dị năng của cô lên cấp nữa ?”
Phúc Nương gật đầu, “Trong nhà càng ngày càng lạnh, hấp thụ hết tinh hạch cấp cao, may mà đạt đến ngưỡng lên cấp.”
Cô cầm bình giữ nhiệt rót hai cốc nước sôi, cẩn thận bưng tới, thấy đầy bàn thức ăn thì tay đột nhiên run lên.
Nước nóng tức thì tràn qua miệng cốc, đổ lên mu bàn tay.
“Xì—— Nóng quá!”
Cô vội vàng đặt cốc xuống, tìm trong ngăn kéo một chiếc lá, xé lớp màng mỏng đắp lên chỗ bỏng nổi mụn nước nhỏ.
“Hạ lão bản cô mua nhiều đồ ăn thế ? Mau mang về ! Tối ăn no lắm !”
Hạ Ngôn thẳng mắt cô , dường như thấy chiếc cằm nhọn hoắt của cô, : “ vội, ăn cơm, cô cứ coi như ăn cùng , mau đây.”
Phúc Nương đành : “ thật sự đói, chuyện với cô.”
Đợi cô xuống, Hạ Ngôn lấy một bát cơm nóng hổi, bóc một đôi đũa mới, đặt mặt cô .
“Làm gì chuyện ăn cô , cùng ăn . Đừng tiếc điểm tích lũy, tốn một điểm nào, chỗ coi như Chử Vạn Phu mời chúng ăn. Đừng khách sáo, cứ ăn thoải mái !”
Phúc Nương gà hun khói, sườn cừu, gà bao t.ử, tôm luộc và cá vược hấp bàn, lặng lẽ nuốt nước bọt, nhưng dám động đũa.