Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 337: Thiên Vị
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:47:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cậu đúng. Bản sống còn chẳng , lấy tâm trí lo chuyện khác.”
Đến khu an , mấy đều im bặt.
Dù đến khách sạn bao nhiêu , vẫn kinh ngạc sự xa hoa và lộng lẫy của đại sảnh.
Nơi mà thời bình đến , giờ đây thường xuyên lui tới.
là đời vô thường, ruột già bao ruột non.
Cộp, cộp cộp.
Đó là tiếng đế giày gõ lên sàn nhà trơn bóng lanh lảnh.
Những sống sót mới gia nhập đội vẫn luôn cảm thấy chi nhánh trang hoàng tinh xảo hoa lệ .
Cho đến khi tận mắt thấy Tổng bộ Khách sạn Nghỉ dưỡng, thậm chí còn đích bước .
Quá chấn động!
Quá trâu bò!
Thứ thực sự tồn tại ở mạt thế ?!
Nếu Đội trưởng Tang dẫn họ , cho dù mượn họ mười cái gan! Cũng dám mạo bước !
Cảm giác , giống như sống quanh năm trong khe núi, đột nhiên đến Thượng Đô phồn hoa nhất!
Cho dù họ Hạ lão bản sẽ sa sầm mặt mày, cũng sẽ lên tiếng đuổi ngoài, nhưng trong lòng cứ thấy sợ hãi.
Cảm giác đặc biệt giống cái gì nhỉ?
À, chính là thời bình du lịch đến một thành phố nổi tiếng nào đó, kết quả phát hiện đường là giới trẻ ăn mặc cực kỳ thời thượng! Bản rõ ràng ăn mặc cũng khá ưng ý, ngạnh sinh cảm giác thật quê mùa!
“Đừng sợ, Hạ lão bản lắm.”
Có lẽ thím sự cẩn trọng dè dặt của họ, vươn bàn tay ấm áp khô ráo, vỗ vỗ lưng.
Đồng đội mới cảm kích gật đầu, trong lòng dễ chịu hơn nhiều.
Người thím tiếp tục : “Các em mới đến, hiểu nơi , giới thiệu đơn giản cho các em một chút.”
Bà chỉ cánh cửa đầy sương mù phía , “Đó là Cánh Cửa Nghỉ Dưỡng, qua đó là thể đến một hòn đảo nhỏ khác —— yên tâm, bên trong an lắm.
Trước thu điểm tích lũy, Hạ lão bản vì thuận tiện cho đăng thông báo tìm bên trong, nên miễn phí khoản . Nếu em cũng tìm thì bảo , dạy cho!”
Đến một nơi mới, dễ luống cuống nhất, nếu thiện dẫn họ một vòng, tìm hiểu môi trường, thì họ thể dùng thời gian nhanh nhất vượt qua “thời kỳ nấm mốc”, quen với cuộc sống ở căn cứ.
Nếu dẫn, cũng cách khác —— mới của mới.
Mấy mới của đội Tang Chính Dịch dẫn dắt, về cơ bản cần nơm nớp lo sợ đụng chạm đến lợi ích của cư dân bản địa, chỉ cần để ý một chút, ghi nhớ những lời các thím trong lòng.
Ngoài là chăm chỉ việc, đừng giở trò lười biếng mánh khóe.
Tang Chính Dịch bước qua Cánh Cửa Nghỉ Dưỡng đầu tiên, biến mất màn sương mù.
“ , các em theo .” Người thím dặn dò một câu, dùng động tác chậm rãi mẫu cho mới xem, rốt cuộc nên như thế nào, “Cứ như thế , bước ——”
Người biến mất trong cửa, giọng thể truyền .
“—— Các em mau , tranh thủ thời gian nấu cơm, lát nữa còn ngoài thu thập vật tư đấy!”
Mấy mới , bắp chân run rẩy bước theo.
Cứ lo lắng sương mù khi nào đột nhiên vươn vô bàn tay thối rữa cực độ ...
Cái là đáng sợ nhất, con luôn giỏi dùng trí tưởng tượng để dọa bản .
Sương mù lướt qua mặt, mát lạnh, còn kịp cảm nhận kỹ, chân giẫm bên trong cửa, vang lên tiếng ma sát nhỏ vụn.
Thật mềm mại!
Ngay đó một luồng gió biển mặn mòi thổi mặt, mang theo hương vị của biển cả!
Ngẩng đầu lên, tất cả mới đều ngẩn !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-337-thien-vi.html.]
Thế mà, thực sự là bờ biển!
Trời xanh! Biển trong vắt! Đảo vô cùng rộng lớn!
Chỉ là qua một cánh cửa, thế mà, thể thực hiện việc nghỉ dưỡng?
Miệng những mới há hốc thành hình tròn, hai má ửng hồng, kỹ đồng t.ử đều đang rung động.
Tổng bộ Khách sạn Nghỉ dưỡng thế mà còn hải đảo?!
So sánh thế , chi nhánh bất kể là về quy mô, là về cấu hình, đều kém hơn tổng bộ chỉ một nửa điểm a!
Hạ lão bản, cô quá thiên vị a!
Núi lửa trong lòng những mới phun trào ầm ầm, kích thích đến mức tại chỗ trở về tổ tiên, đ.ấ.m n.g.ự.c thùm thụp để trút bỏ một trận!
Đột nhiên mắt xuất hiện một đôi tay, vẫy mạnh, gọi hồn phách bay tận chân trời trở về: “Các em chắc nấu cơm chứ?”
“Hả? Biết.”
“Vậy đừng ngẩn đó nữa, đến bếp công cộng rửa rau nấu cơm!”
Người thím dẫn đường, “Đội trưởng Tang bọn họ về biệt thự lấy nguyên liệu nấu ăn , chỗ chúng giống các đội khác, tất cả vật tư thu thập đều chia đều, nhưng như gạo mì dầu ăn thì cùng bỏ tinh hạch , ăn nhiều thì nộp phí nhiều.”
Biệt thự?
Người mới nắm bắt trọng điểm, và nữa khiếp sợ!
Tiểu đội trông vẻ yếu nhất, thế mà còn biệt thự để ở?
“Cái đó, biệt thự... căn cứ hình như mà?” Người mới cẩn thận từng li từng tí hỏi.
Người thím đầu , ngón tay vung lên: “Nhìn về phía kìa, giữa biển 24 hòn đảo, trong đó một hòn đảo là của Đội trưởng Tang, bình thường rau củ quả khô phơi xong đều để trong đó, ai lấy .”
Người mới theo, ánh nắng ch.ói chang, bèn đưa tay che lên mí mắt xa.
Chỉ thấy gần Đảo Ly Đại, nước biển xanh biếc nhấp nhô, quả nhiên vô hòn đảo bao quanh!
Dù cách xa như , cũng thể thấy ch.óp nhọn của biệt thự sang trọng! Nhìn dáng vẻ đó, diện tích tuyệt đối siêu lớn!
Người thím quanh bốn phía, hạ thấp giọng bát quái : “Các em chắc còn nhỉ, biệt thự ai ở cũng thuê , đều là những đại thiện hoặc là thực lực!
Ví dụ như Tướng quân Chử, ví dụ như bạn của em gái Đội trưởng Tang —— là nhân tài hàng đầu nghiên cứu thí nghiệm đấy. Chậc chậc, đám đó, trắng ởn chẳng chút sức lực nào, nhưng trong túi tinh hạch nhiều vô kể, mua cái gì cũng khuân từng kiện từng kiện!”
Người thím xong còn cảnh cáo họ: “Ra ngoài tùy tiện lung tung đấy, một việc tự trong lòng là , đừng khắp nơi bép xép đắc tội !”
Người mới liên tục gật đầu, trong lòng trộm vui mừng, cảm thấy đặt cược đúng .
Chỉ hai chữ thôi, khiêm tốn!
Người thím dừng , vỗ một cái yên xe điện.
“Đi xe , bếp công cộng khi chuyển nhà thì khá xa, bộ mất mười mấy phút.”
Người mới trơ mắt thím hào sảng dang chân lên xe, vặn chìa khóa, màn hình hiển thị pin đầy đủ, họ kinh ngạc đến mức còn gì để kinh ngạc nữa .
Họ đều đến bờ biển nghỉ dưỡng , trong đảo thêm xe đạp xe điện gì đó, cũng lạ nữa nhỉ?
Từ khi đến tổng bộ, adrenaline tiết đợt nhiều hơn đợt , kinh ngạc vui mừng vô cùng sung sướng, xung kích đến mức não bộ bắt đầu đình trệ...
Gần như là cơ thể linh hoạt, đầu óc cứng đờ lên yên , ngón tay túm lấy chiếc áo phông rộng thùng thình phía .
Người đột nhiên ngả , hóa là xe điện khởi động.
Gió biển càng mạnh hơn, phong cảnh mắt ngừng lùi .
Họ thấy phía tây nhiều thùng chuyển phát nhanh kỳ lạ, xách đồ , tay , nhưng vẻ mặt mỉm hạnh phúc, giống như giấu trân bảo gì đó .
Trên bãi cát ngoài cùng bên , một nhóm mặc đồ bơi phơi nắng, trong tay bưng nước cam thêm đá, nhàn nhã tận hưởng thời gian buổi chiều.
Không là nước cam, là màu sắc rực rỡ đồ bơi, đột nhiên đau mắt họ, nước mắt lời từ từ trào .
Hóa , trong mạt thế đen tối cũng tồn tại một nơi an bình.
Vạn hạnh, họ tìm thấy .