Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 359: Cổng Truyền Tống & Khách Đến Từ Thượng Kinh
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:49:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay khác với ngày.
Đầu tiên là trong căn cứ giữ một phần ba binh lính, đó là Chử Vạn Phu cũng theo xuất phát.
“Hạ lão bản,” Một binh sĩ chạy đại sảnh: “Chử tướng quân bảo đến tìm cô, là đợt sống sót thứ tư chuyển thời hạn, phiền cô mở cổng truyền tống.”
Hạ Ngôn dậy: “Vẫn là chuyển xong thanh toán?”
“ .”
Nhận câu trả lời, Hạ Ngôn vùng an , bước qua cổng truyền tống, tắt thiết lập phong tỏa.
Người lính nhỏ đợi bên ngoài cảm ơn chui .
Không lâu , những sống sót mặc áo bông dày cộm, màu sắc và kiểu dáng na ná lượt bước qua cổng truyền tống.
Tuyết trắng xóa rơi đỉnh đầu, trong vài nhịp thở tan thành giọt nước, theo tóc nhỏ xuống.
Hạ Ngôn cảm nhận lạnh phả mặt, nhịn rùng một cái.
Binh lính canh giữ một bên bắt đầu việc.
“Lần lượt xếp hàng chờ phân phối, ồn ào! Nghiêm cấm gây rối!”
Hạ Ngôn cảm thấy những lời là cho cô .
Đám sống sót răng đ.á.n.h răng vì lạnh, còng lưng, gần như tốn sức lắm mới ngẩng đầu xung quanh, trong cổ họng đông cứng ngay cả tiếng cảm thán cũng thốt , thể gây rối?
thật, cô xong trong lòng quả thực thoải mái.
Lúc hai nhân viên đeo băng tay hậu cần tay trái tay mỗi xách một bình nước nóng cỡ lớn tới.
“Mọi đều cốc nước ? Phát canh gừng miễn phí đây!”
Sau vài tiếng rao, những sống sót tháo ba lô lớn lưng xuống, kéo khóa kéo .
Hạ Ngôn thấy những tinh thể băng nhỏ bé bay trong trung theo động tác, ở giữa mấy lớp quần áo bao bọc tầng tầng lớp lớp, đặt một chiếc cốc thủy tinh khắc chữ ‘Khách sạn nghỉ dưỡng chi nhánh 1’.
Nhân viên thấy ai cũng cốc, vặn nắp lượt rót nước.
Trong vùng an nhiệt độ thích hợp, cộng thêm nhân viên chuẩn nước ấm đủ uống, vốn dĩ nhiệt độ, nhưng khi từng đôi tay đỏ ửng vì lạnh bám c.h.ặ.t thành cốc để sưởi ấm, bỗng nhiên khiến cảm thấy nước đó nóng.
Nhân viên nghi hoặc hỏi: “Không hẹn giờ ? Sao lạnh cóng thế ?”
Người phụ trách uống ngụm nước nóng, nhiệt độ ấm áp theo thực quản trôi bụng, như xua tan lạnh , thoải mái rùng một cái.
“Sợ xảy sai sót, việc di chuyển sớm hơn, từng một ngay cả ngủ cũng ngủ, nếu tuyết rơi suốt đêm, họ thể cuộn chăn chờ bên ngoài chứ!”
“Hầy, đều ghi chép còn sợ gì.”
“Dù cơ hội cũng hiếm mà.”
Những sống sót uống nước xong cuối cùng cũng cảm thấy ấm áp, nhao nhao móc từ trong ba lô những bộ quần áo mỏng còn lạnh buốt tay.
Sờ sờ sàn nhà, phát hiện thế mà nóng, bèn trải quần áo đất để hong, đợi lát nữa áo bông .
Ở đây nhiệt độ cao, mặc áo bông dày cộm khi sốc nhiệt mất.
Một nhân viên khác ôm chiếc thùng vuông màu đỏ đến cho họ bốc thăm.
“Bên trong là nhà nơi các bạn sẽ ở , chuyện mờ ám, bốc nhà nào là nhà đó, cho phép đổi chác và đổi, lén lút cũng !”
Bên cạnh còn một theo, cầm cuốn sổ đăng ký thông tin gia đình đó, ghi nhà bốc vị trí tương ứng, và phát chìa khóa.
Có hỏi: “Nhà năm , nếu ở đủ thì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-359-cong-truyen-tong-khach-den-tu-thuong-kinh.html.]
Nhân viên cầm lấy một chiếc thùng màu xanh khác, : “Vậy thì bốc ở đây.”
Đợi sắp xếp chỗ ở xong, nhân viên phụ trách giới thiệu đơn giản một lượt quy tắc, còn chuyện họp ba , trọng điểm bổ sung một câu:
“Trong căn cứ cho phép thành lập tiểu đội tính chất tư nhân, cần đăng ký, giới hạn trong đội là 25 .
Mỗi tiểu đội cần báo cáo chi tiết thông tin về phận, dị năng của các thành viên, và, tiêu chuẩn thành lập là: Dị năng giả cấp ba trở lên ít nhất 8 , dị năng giả cấp thấp ít nhất 5 , dị năng 3 .
Người đáp ứng đủ các yêu cầu , thể đến chỗ đăng ký tiểu đội dị năng ở khu hành chính để thủ tục.”
Thực còn những yêu cầu và điều kiện chi tiết hơn, ở chỗ đăng ký thông báo, nhân viên lãng phí nước bọt nữa.
Kể từ khi quy định đưa , những dị năng giả cấp thấp và bình thường vốn ai ngó ngàng tới trong căn cứ, đều nhận lời mời ——
Không đăng ký theo quy định là , hành vi ba dị năng giả trở lên ngoài tìm kiếm vật tư, sẽ tự động coi là đội đen, vật tư thu hoạch sẽ sung công trực tiếp.
Nếu Chử Vạn Phu và Lâm vô tình những lời đó, thể sẽ kịp thời phát hiện cuộc sống khó khăn của bình thường trong căn cứ.
Để đảm bảo quyền lợi sống của bình thường và dị năng giả cấp thấp, khi bàn bạc sơ bộ, quy định ban hành.
Về thể sẽ phát hiện đủ loại lỗ hổng, nhưng quy định nào là tránh , đều sẽ từ từ cải tiến.
Để tránh sự bất công trong chế độ thu hoạch, phân phối, còn quy định rằng, phân phối tài nguyên cho nhóm yếu thế trong đội ít hơn 35% lượng mỗi thu hoạch.
Dù thế nào nữa, đáy, cuối cùng cũng thể dễ thở hơn chút .
Đợi trong vùng an hết, Hạ Ngôn lái xe lau sàn, chậm rãi từng chút một dọn sạch vết bùn —— từ đế giày rơi .
Cũng chính lúc , cô thấy Chử Vạn Phu dẫn theo mấy đang thao tác gì đó cửa khu vực văn phòng.
Chỉ thấy một binh sĩ đỏ mặt tía tai, dùng hết bộ dị năng, ở cách một mét lòng bàn tay, xuất hiện một chấm tròn, chỉ thấy nó càng lúc càng lớn, dần dần hình thành dáng vẻ của một cánh cửa, cũng càng lúc càng rực rỡ.
Binh sĩ đẩy cửa .
Hạ Ngôn kinh ngạc thấy phía còn một cánh cửa gỗ kích thước khớp.
Binh sĩ bình tĩnh, lên gõ gõ.
Chỉ thấy cánh cửa gỗ mở từ phía đối diện, cửa một nhóm nhân viên ăn mặc chỉnh tề cầu kỳ.
Chử Vạn Phu đón tiếp, chào theo kiểu quân đội .
Chử Vạn Phu: “Ừm.”
Đối phương: “Người giao cho đấy, nhất định bảo vệ an tính mạng của họ!”
Chử Vạn Phu: “Đã rõ.”
Sau cuộc đối thoại đơn giản, ngoại trừ chuyện , những còn đều lượt bước qua cổng truyền tống, vùng đất xa lạ, tò mò đ.á.n.h giá thứ mắt.
Khi họ thấy khách sạn nghỉ dưỡng nguy nga tráng lệ cao hơn 30 tầng mắt, mặt lộ vẻ kinh ngạc khó hiểu.
Rìa hai cánh cửa dần dần tan biến trong.
Hai gì để , chào một cái, coi như xong.
Lúc cổng truyền tống sắp biến mất, Hạ Ngôn theo trong, bối cảnh rộng lớn, đối diện là một con phố sạch sẽ ngăn nắp, phía là từng tòa nhà cao lớn vẻ ngoài mới tinh, đường kẹp cặp tài liệu bước vội vã, chui một tòa nhà ghi Trung tâm hành chính.
Chỉ một góc băng sơn , cô thể đoán , đây chính là căn cứ Thượng Kinh.
Lại mấy mới đến đây, ai nấy má hồng hào huyết sắc, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c thẳng phía , thấy rau củ quả phơi khô cửa mỗi nhà chỉ ngạc nhiên một chút, nhưng chút ngạc nhiên đó khi thấy Hạ Ngôn đang lái xe lau sàn, liền quẳng đầu.
“Vị chính là ——?”
Chử Vạn Phu theo: “, là Hạ lão bản.”