Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 362: Cơm Bệnh Nhân & Mùi Thơm Cám Dỗ
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:49:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đồ nhãi nhép, cho cô còn dám coi thường căn cứ chúng nữa .
Lần ở căn cứ Nhân Sơn Lăng ít hai kỳ thị!
Người lính trẻ tuổi khí thế hừng hực trao đổi ánh mắt với đồng đội, trái xốc nách Kim Phượng lên, chạy như bay về phía bệnh viện.
Bây giờ đang là lúc phát cơm bệnh nhân, chấn chỉnh họ thêm một trận nữa cho trò!
“Y tá, mau tới đây! Đây là nhân viên chấm điểm mới đến căn cứ, , mắt trợn ngược sắp ngất !”
Binh sĩ thấy quen vội vàng vẫy tay, ở chỗ khác thấy thì nháy mắt hiệu.
“Ồ ~ Nào, mau đặt lên giường đẩy. Cô thể là hợp thủy thổ, vấn đề lớn, đẩy cô phòng bệnh, để cô nghỉ ngơi một lát là .”
Kim Phượng ngoan ngoãn nhắm mắt xuống.
Cô quả thực cần bình tĩnh , cảnh tượng quá bùng nổ, trái tim nhỏ bé của cô chịu nổi...
“Đừng phòng bệnh đó!” Y tá cao giọng, đẩy cánh cửa đối diện : “Vào đây, bên , bên đông !”
Kim Phượng chỉ cảm thấy xoay một cái, mí mắt lập tức ánh sáng xuyên qua.
Cô nhịn giơ tay che lên .
Y tá thấy cô như , trong lòng hừ lạnh một tiếng đồ màu, chỉ để Đỗ Thành và Trương Hải Sinh, đuổi hết những còn ngoài cửa phòng.
“Trong phòng bệnh cần giữ khí lưu thông, quá nhiều !”
Y tá ghé sát : “Bên phát xong bữa trưa !”
Cậu lính nhỏ bừng tỉnh đại ngộ, giơ ngón tay cái lên.
Cao!
Quả thực là cao tay!
Sự ăn ý , tuyệt vời!
Y tá ném cho một ánh mắt kiêu ngạo, xoay việc khác.
Các binh sĩ dám rời , ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu thẳng phía gác ở cửa phòng bệnh.
Trong phòng bệnh tính cả Kim Phượng tổng cộng năm giường bệnh.
Đỗ Thành tại chỗ quanh một vòng, tìm cái ghế , cuối cùng đặt m.ô.n.g xuống cuối giường.
Kim Phượng mắt cũng mở, giơ chân đạp tới.
“Dậy, đè chân .”
Đỗ Thành cúi đầu: “Nói láo, một mép!”
Kim Phượng đạp: “Chắn ánh sáng của .”
Đỗ Thành liếc cô hai cái, lập tức hiểu vị tổ tông là chỗ trút giận, cố ý kiếm chuyện đây mà.
Đỗ Thành nắm lấy cổ chân cô , dùng sức: “Cô còn dám đạp , bẻ gãy đấy.”
Kim Phượng đau, bật dậy từ giường, tát mạnh cánh tay gã.
“Buông ! Đau c.h.ế.t !”
Sau khi chân thả , cô liên tiếp đạp tới: “Cút xuống, đừng giường !”
Sắc mặt Đỗ Thành khó coi quét qua bệnh nhân đang xem kịch bên cạnh, dậy, học theo dáng vẻ của Trương Hải Sinh dựa tường.
Gã lầm bầm mắng: “Con mụ điên, nếu quan hệ đủ cứng, sớm g.i.ế.c c.h.ế.t tám trăm , ngày chịu thiệt lớn.”
Kim Phượng liếc xéo: “Anh cái gì?”
Cửa phòng đẩy , giọng nghiêm khắc của y tá trưởng vang lên ngoài hành lang.
“Trong phòng bệnh ồn ào!”
“Còn ồn ào nữa thì xuất viện ngoài mà cãi!”
Y tá trưởng, là sự tồn tại mà ngay cả bác sĩ cũng dám mắng.
Ngay cả bệnh nhân lời nhất, gặp bà cũng ngoan ngoãn.
Cô y tá nhỏ đẩy xe thức ăn cửa: “Phát bữa trưa đây.”
Tiếp đó giọng nhỏ nhẹ : “Mọi nhỏ tiếng chút, y tá trưởng từ phòng phẫu thuật về, đang lúc bực bội, đừng đ.â.m đầu họng s.ú.n.g.”
Ồ, hóa còn là y tá trưởng tuần tra.
Thảo nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-362-com-benh-nhan-mui-thom-cam-do.html.]
Kim Phượng ngã xuống giường, nữa, cô y tá nhỏ lấy hộp cơm từ trong xe thức ăn .
Thế mà là hộp cơm giữ nhiệt bằng inox.
Cũng chịu chi phết.
Đỗ Thành vốn ham ăn nhất lúc cũng im bặt, chỉ Trương Hải Sinh móc sổ từ trong túi , xuống dòng, lên đ.á.n.h giá cơm bệnh viện.
“Đang đợi đây, cô đến .” Bệnh nhân bên cạnh dậy.
“Vâng ạ, đến muộn chút, nhưng vẫn còn nóng đấy, mau ăn ạ.”
“Hôm nay là cơm gì thế?”
Cô y tá nhỏ nắm lấy tay đẩy xe chuẩn : “Thịt kho tàu, nạm bò hầm và đồ xào thập cẩm!”
“Cái gì?!” Đỗ Thành bật dậy thẳng tắp.
Hộp cơm mở nắp tỏa một mùi thơm vô cùng bá đạo, chui thẳng mũi mỗi , quấy đảo trong dày, phát tiếng ùng ục!
Bệnh nhân giường bên rút đũa , trộn đều những hạt cơm trắng ngần và nước sốt đậm đà với , gắp lên một miếng thịt ba chỉ vàng óng, lớp bì núng nính lõm xuống đũa, bọc lấy nước sốt như mật ong.
Đưa miệng, gần như chỉ cần c.ắ.n nhẹ, ngoài sém trong mềm, mùi thơm bùng nổ đầy miệng.
Đỗ Thành thậm chí ngửi thấy một mùi thơm mặn mà quyến rũ, nhịn nuốt nước miếng.
Cái tên Chử Vạn Phu c.h.ế.t tiệt , cho họ ăn cái gì thế?
Toàn tiệc chay?!
Đáng c.h.ế.t a, đáng c.h.ế.t!
Đây là sự sỉ nhục lớn nhất đối với một sành ăn!
“Y tá, còn ? Cho một phần.” Kim Phượng ép buộc bản dời tầm mắt .
Cô mới ăn một bụng rau, bây giờ sớm tiêu hóa hết , huống hồ hiện tại cô là bệnh nhân, đòi một phần cơm bệnh nhân vấn đề gì chứ?
Cô y tá nhỏ xin với cô : “Ngại quá, cơm nước chỗ chúng đều là định lượng, dư ạ.”
Bệnh nhân bên cạnh gắp lên một miếng nạm bò bọc cà chua hồng hào, ưm, thật dai, thật kích thích sự thèm ăn.
Nhãn cầu của con sẽ chủ động chú ý đến vật thể chuyển động, cô cứ mãi .
Hít hà, cơm chan nước canh nạm bò là ngon nhất, thơm, chua ngọt...
Trưa nay họ ăn cà chua nhỉ?
Kim Phượng khó khăn chuyển động bộ não gần như đình trệ.
Đỗ Thành hít mạnh mùi thơm nức mũi trong khí, trong lòng mắng Chử Vạn Phu xối xả.
“Vậy thì tối chuẩn cho chúng một phần.” Đỗ Thành : “Đến lúc đó chúng tới lấy cơm hộp.”
Kim Phượng phản ứng : “! Chúng xong việc sẽ tới, đây hộp cơm giữ nhiệt , sợ nguội.”
Nguội cô cũng ăn.
Đã bao lâu cô ăn bữa cơm hồn thế , nhịn , tuyệt đối nhịn !
“Không ạ,” Y tá đồng ý: “Chỉ bệnh nhân viện mới đặt cơm miễn phí, mấy vị ạ.”
Kim Phượng và Đỗ Thành đồng thanh hét lên: “Cái gì? Cô cái gì? Cung cấp miễn phí?!”
Trương Hải Sinh ở bên cạnh lặng lẽ đ.á.n.h dấu điểm tuyệt đối gấp đôi dòng chữ .
Gã nghĩ, là về xin chuyển đến căn cứ nhỉ?
Hành lang truyền đến tiếng bước chân nặng nề, khuôn mặt vô cùng uy nghiêm của y tá trưởng xuất hiện lưng y tá.
“Ba mới là thế nào? thấy bệnh của cô khỏi hẳn đấy, xuất viện! Binh lính gác ở cửa, đưa của các , ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc nghỉ ngơi của bệnh nhân .”
Các binh sĩ trong lòng sướng rơn.
Không ngờ chứ gì, bọn ông đây ngầu thế đấy!
Nhìn hai kinh ngạc như gặp ma, mấy liều mạng hồi tưởng những hình ảnh đau khổ nhất trong đời, chỉ cầu khóe miệng đừng nhếch lên tiếng.
“Ba vị, mời ngoài cho.”
Không ai đắc tội với một nghề y, chừng ngày nào đó đối phương sẽ cứu mạng .
Đỗ Thành đột nhiên đầu: “Y tá trưởng, nếu chúng cũng ăn cơm như thế , thì ?”
“Đơn giản, hoặc là bệnh viện, hoặc là đến khách sạn ăn buffet.”