Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 364: Biển Hiệu Sống
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:49:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thanh tra viên chỉ dựa tiêu chuẩn để chấm điểm đơn giản thôi,” Trương Hải Sinh vung vẩy cuốn sổ trong tay, “Căn cứ xây dựng khá , dự kiến thể đ.á.n.h giá hạng A.”
Đỗ Thành suýt ngất xỉu.
Ai bảo gã cái chứ!
Là ngu thật giả ngu , đừng hỏng tâm lý chứ!
Gã vội vàng bổ sung: “Tuy quyền hạn của thanh tra viên thể quyết định việc phân phối vật tư tiếp theo cho căn cứ, nhưng chúng vẫn giữ vững sơ tâm, chấm điểm công bằng chính trực!”
Nhìn kỹ , đây mới gọi là chuyện!
Trương Hải Sinh cúi đầu, bất động thanh sắc lùi một bước.
Hạ Ngôn híp mắt hỏi ngược : “Với tài nguyên mà Chử tướng quân đang nắm giữ hiện nay, còn cần Thượng Kinh phân phối vật tư ?”
Đỗ Thành nghẹn họng, ánh mắt chút lảng tránh, “Cái , về phương diện tài nguyên y tế, vẫn dựa chúng .”
Hạ Ngôn thuận miệng “Ừm” một tiếng, hồi lâu mới bình thản : “Vậy quyền hạn của các cũng lớn thật đấy.”
Hiện trường bỗng nhiên im lặng lạ thường, ngay cả tiếng kim rơi cũng thể thấy.
Đỗ Thành lờ mờ cảm thấy cô dường như vui, nhưng nhớ lời của , gã tự nhận thấy vấn đề gì.
Nghĩ mãi , gã bèn cho rằng do tâm trạng thất thường của phụ nữ, liên quan đến .
Ánh nắng buổi trưa tuy ch.ói chang nhưng gay gắt, nắng chỉ cảm thấy da dẻ sưởi ấm áp.
Lũ trẻ vốn đang chơi đùa khắp nơi cũng về nhà ngủ trưa, cả căn cứ cũng theo đó mà tĩnh lặng .
lúc ——
“Oa——”
Tiếng của trẻ sơ sinh truyền từ cửa sổ mở rộng của bệnh viện dã chiến.
Cô y tá thấy tiếng liền chạy tới.
“Dậy , đói ? Đợi dì nhỏ pha sữa bột cho con nhé, ngoan nào.”
Sữa bột?!
Bộ ba thanh tra chấm điểm đột nhiên như điện giật, trong đầu hiện lên một thông tin:
Thời gian , Chử tướng quân dường như gửi lên Thượng Kinh vài lá đơn xin, hy vọng Thượng Kinh thể cấp thêm cho họ các loại vật tư và t.h.u.ố.c men phù hợp cho trẻ em và phụ nữ mang thai.
Cuối cùng cấp ?
Đỗ Thành vỗ vỗ đầu, lúc đó gã chỉ coi như chuyện phiếm bữa ăn để cho vui, quả thật chú ý lắm.
Hình như là, chỉ cấp một nửa thôi nhỉ?
Kim Phượng cũng nhớ đến chuyện , cô rõ ràng suy nghĩ phức tạp hơn.
Chỉ thấy cô nhíu mày, vẻ mặt hiếm khi nghiêm túc, cô liếc Hạ Ngôn, đầu với lính theo : “Lúc khi Chử tướng quân xin vật tư, Bộ Dự trữ điều động tất cả vật tư phù hợp, ngoại trừ phần các căn cứ khác đặt động , còn đều chuyển tới đây, thời gian đó ngay cả trẻ sơ sinh trong bệnh viện Thượng Kinh cũng mà dùng.”
Chuyện cô nhất định rõ mặt .
Nếu kẻ chỉ vin một câu: Chỉ cho một nửa, bảo là phân biệt đối xử.
Tuy cô chẳng tiền đồ gì, chỉ thể nhờ phúc nhà mà sống qua ngày đoạn tháng, nhưng khác nghĩ xem, nếu cả nhà cô đều là loại như , thể giữ địa vị cao lâu dài ?
Người khác chân tướng sự việc, cô rõ, thời gian đó bố cô bận đến sứt đầu mẻ trán, cả đêm ngủ .
Ngay cả cô là con út cưng chiều, lúc đó cũng dám chạm cơn bực bội của bố.
Kim Phượng lườm Đỗ Thành một cái, chính là cho đấy, chút biểu cảm mặt đó như sợ .
Hạ Ngôn dừng bước, đầu như : “Về xin vật tư nữa đúng .”
Kim Phượng: “Ừ, cô ?”
Hạ Ngôn: “Bởi vì mua từ chỗ .”
Kim Phượng:?
Cô mở khách sạn ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-364-bien-hieu-song.html.]
Còn bán cả sữa bột trẻ em?
Hạ Ngôn hất cằm hiệu cho lính, “Các .”
Người lính vốn như khúc gỗ lập tức sống : “ , Hạ lão bản sai.”
Nghĩ ngợi một chút, vẫn yên tâm bổ sung thêm một câu: “Cho nên chúng đều tôn trọng Hạ lão bản, cũng đều tự giác tuân thủ quy định của khách sạn.”
Ý là, hai các mở to mắt mà cho rõ, ở đây cô nể mặt các , mặc kệ các là ông trời con, vi phạm quy định thì vẫn xử lý như thường.
Hai chữ tôn trọng, nhắc nhở đấy.
Khóe miệng Kim Phượng và Đỗ Thành giật giật.
Ở đây gì ai ngốc, loại lời cần gì ?
Bọn họ cần mặt mũi ?
Kim Phượng: Thôi , còn đang nhớ thương vụ ăn buffet đây.
Ở vị trí họ đang hiện tại, chỉ cần ánh mắt dịch sang bên trái một chút, là thể thấy lớp cửa kính trong suốt , quầy lấy đồ ăn bày đầy những món ngon khiến thèm nhỏ dãi.
Họ cũng từng nghi ngờ đây là giả, nhưng khi thấy cầm khay lượt gắp thức ăn, thậm chí còn đầu tò mò họ.
Cằm suýt chút nữa thì rớt xuống đất.
Nhà hàng buffet, là tồn tại thật sự.
Khoảng cách của họ vẫn còn xa, chỉ thể thấy gắp cái một ít, gắp cái một ít.
Cái dáng vẻ keo kiệt đó gần như khiến gã tức hộc m.á.u.
Có cái ăn là lắm , còn kén cá chọn canh? Con nhà ai thế !
Ai dám một câu thịt kho tàu ngon?
Đỗ Thành gã sẽ trực tiếp biến kẻ đó thành thịt kho tàu!
Hạ Ngôn theo ánh mắt thể rời của gã, lập tức hiểu .
Thảo nào đó dám tới đây, hóa là nhận tin tức, chỗ cô nhà hàng buffet .
“Đương nhiên thể, mở cửa ăn, tự nhiên sẽ từ chối yêu cầu của khách hàng.” Cô híp mắt , “Mời, dẫn đường cho .”
Biển hiệu sống từ căn cứ Thượng Kinh tới mà~
“Cơ sở vật chất trong tiệm nhiều, chỉ giới thiệu đơn giản thôi.” Cô dẫn ba qua phía Tây của khu an , hiệu cho họ những kệ hàng bày đầy sản phẩm bên trong, “Quần áo ở chỗ giới hạn lượng mua, từ mũ đến tất, kiểu dáng nhiều.”
Kim Phượng: Sao cô tất của rách một lỗ?!
Đỗ Thành: dạo phố, ăn cơm!
Trương Hải Sinh: Rất , cô cứ tiếp , tiếp tục , về sẽ đơn xin hạ bậc đ.á.n.h giá!
“Chỗ còn mở một nhà hàng ngoài trời, chỉ hamburger, khoai tây chiên, salad các loại thôi, ăn nhiều cá thịt, thỉnh thoảng cũng ăn chút gì đó thanh đạm.”
Nghe , , đây là tiếng ?
Người khác sống qua ngày gian khổ, cô ở đây cá lớn thịt lớn?
Đỗ Thành đ.ấ.m n.g.ự.c cho thuận khí, gã bỗng nhiên thấy nghẹn.
Giới thiệu khu an xong xuôi, Hạ Ngôn liền đưa họ sảnh lớn khách sạn.
Vừa mới cửa, ba chấn động bởi phong cách trang trí xa hoa hề khiêm tốn chút nào.
Là ai chỉ vẻ bề ngoài? Hả? Là ai?
Chỉ riêng gạch lát sàn sáng bóng sạch sẽ và hai chiếc thang máy siêu lớn sáng loáng ánh vàng , cũng đủ bỏ xa nhà hàng trong căn cứ Thượng Kinh cả trăm con phố.
“Tầng hai cũng là nhà hàng, cung cấp bữa sáng và tối hàng ngày, tầng ba là nhà hàng đặc sắc, quán lẩu, quán thịt nướng các loại, hiện tại đang mở cửa.”
Hạ Ngôn hiệu cho họ lên lầu, “Nhà hàng buffet ở tầng một, lát nữa sẽ đưa qua đó.”
Ba như những kẻ nhà quê, ngây như ngỗng trong thang máy, hai tay vô cùng khép nép đan đặt bụng.
Cửa thang máy khép , phản chiếu rõ ràng bóng dáng gò bó của họ như soi gương.