Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 373: Quà Tặng

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:49:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/15ULINsYj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mau theo, Hạ lão bản sắp đảo Ly Đại .”

 

“Con trai, đừng chơi nữa, đưa con mở mang tầm mắt.”

 

“Chúng tay thế lắm nhỉ? Dù Hạ lão bản cũng để ăn no, cần chịu đói nữa, cũng bày tỏ chút tấm lòng chứ.”

 

“Đó là cái chắc !”

 

Mọi canh giữ ở đại sảnh thấy Hạ Ngôn biến mất cánh cửa, đến mỏi cả hàm, kéo con cái nhà bước chân vội vã về phòng lấy đồ.

 

“Ai chạy một chuyến ngoài thành ? Thông báo cho các tiểu đội bên ngoài một tiếng, Hạ lão bản sắp khai trương .”

 

Không là ai hét lớn một câu, lập tức đáp lời: “ lái xe .”

 

Tiểu đội canh giữ trong nông trại cách đó xa lơ đãng xới đất tơi xốp, thỉnh thoảng đầu cánh cổng cao ngất của căn cứ.

 

Lòng như đặt chảo dầu nóng mà rán, nôn nóng vô cùng.

 

Bỗng nhiên, cánh cổng mở , một chiếc Hummer tốc độ vọt thẳng lên 240 gầm rú lao , cuốn lên bụi mù mịt.

 

“Thu công thôi thu công thôi! Mau về thôi!”

 

Mọi vui vẻ ném xẻng sắt thùng xe, chỉ trong vài cái chớp mắt, các thành viên tập hợp lên xe.

 

Xe Hummer còn tới, thò đầu hô lớn: “Về thành thôi em, sắp khai trương !”

 

“Ê~ ~”

 

Những lính ở trạm gác khói bụi phía đuôi xe, dùng giọng điệu chua loét : “Nhìn họ bận rộn kìa, còn tưởng là tiệm của khai trương đấy.”

 

“Ngày thường một ngày hận thể ở bên ngoài suốt 24 giờ, hôm nay thì vội nữa .”

 

Dưới truyền đến tiếng bước chân leo thang miễn cưỡng, giọng ỉu xìu vang lên: “Đổi ca.”

 

“Ê hây hây,” mấy lính lập tức như tiêm m.á.u gà hưng phấn hẳn lên, hận thể biểu diễn lộn nhào 360 độ góc c.h.ế.t ngay tại chỗ, “Người em, tuyệt đối là em sinh t.ử!”

 

“Đợi các về sẽ kể chi tiết cho quá trình khai trương nhé~”

 

Người lính mới lên ca tư thế tiêu chuẩn, ánh mắt sắc bén quanh bốn phía, dùng sức từ sâu trong cổ họng nặn một câu: “Không để đ.á.n.h c.h.ế.t các thì mau cút .”

 

Xát muối vết thương, đau c.h.ế.t .

 

Họ ghen tị, tuyệt đối ghen tị.

 

Hu, thật sự xui xẻo quá ...

 

“Cốc cốc.”

 

“Vào.”

 

“Chử tướng quân, lẵng hoa ngài cần chuẩn xong .”

 

“Được, thôi.”...

 

Sau khi Hạ Ngôn bước Cánh Cửa Nghỉ Dưỡng, chân là bãi cát mềm mại mịn màng, mà là một nền gạch men cứng cáp mạ đường vân vàng mảnh.

 

Ngẩng đầu, mặt là một tòa kiến trúc siêu lớn hình trụ thu nhỏ dần lên , ở vị trí ‘eo thon’ nhô một đài quan sát hình nón ngược bao quanh.

 

Đến gần tòa nhà, cây cọ điểm xuyết trong đó, bốn ống đuốc mang đậm nét đặc sắc địa phương sừng sững.

 

Tầng một bộ chống đỡ bằng kính mỏng như cánh ve, lối là cửa xoay sáu cánh đang vận hành tiếng động.

 

“Mời chủ tiệm mua nhân viên, cần thanh toán 1 triệu điểm tích lũy”

 

Hạ Ngôn đột ngột dừng bước.

 

“Sao đắt thế?”

 

Số dư tài khoản tính toán chi li mới 30 vạn điểm, mua nổi, tuyệt đối mua nổi.

 

“Nhân viên tòa nhà”

 

“Một ngàn vạn điểm là mở khóa cả tòa nhà ?” Hạ Ngôn nghi hoặc, tòa kiến trúc thế nào cũng thể rẻ như .

 

“Không , nhưng nhân viên cần mua một

 

Hạ Ngôn cạn lời trời, cứ đến thời khắc quan trọng, hệ thống nhảy phá đám.

 

Cô bỗng nhiên thấy ngứa tay...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-373-qua-tang.html.]

“Nhận diện thấy dư của chủ tiệm đủ, ứng nhân viên tòa nhà, vui lòng kiểm tra nhận”

 

Trước mắt đột nhiên hiện tin nhắn mới, khi cô nhấn xác nhận, cửa kính đột nhiên xuất hiện vô nhân viên.

 

Đồng loạt cúi chào.

 

“Chào bà chủ~”

 

Cũng coi như điều, cái tay bệnh, bỗng nhiên ngứa nữa.

 

Hạ Ngôn liếc mắt qua, ước tính sơ bộ một nghìn nhân viên.

 

Các nhân viên chiều cao tương đồng, dung mạo hao hao, mặc đồng phục cắt may vặn, thẻ nhân viên cài n.g.ự.c chức vụ của từng .

 

Chỉ là, một quen——

 

“Sao chạy tới đây ?”

 

Người ở phía nhất, gầy cao, dung mạo thanh tú tuấn dật chẳng chính là Trực Giang !

 

Tóc chải ngược , còn xịt keo, mặc bộ vest đen vai rộng eo thon, sống mũi còn đeo một chiếc kính gọng vàng mảnh, đôi mắt phượng đuôi mắt xếch lên cùng đôi môi mỏng.

 

là một bộ dạng bại hoại nho nhã.

 

Đồng thời trong tay còn ôm một chiếc mũ đầu bếp ch.óp cao.

 

Trực Giang mỉm cúi 45 độ, “Bà chủ, nhận thư thăng chức cô gửi, sẽ dụng tâm công việc cửa hàng trưởng kiêm bếp trưởng.”

 

Hạ Ngôn:?

 

Chuyện từ bao giờ? Sao cô .

 

“Được, vất vả cho .” Cô hiền hòa.

 

Tiểu thống, mi giỏi lắm.

 

Hạ Ngôn lấy hàng trăm lẵng hoa và bóng bay chào mừng đặt , bưng hai mươi khẩu pháo lễ và hàng trăm hộp pháo hoa.

 

Bao gồm cả trong tiệm, cũng mua dây ruy băng hỉ hả giao cho nhân viên trang trí.

 

Cuối cùng, cô móc một con cóc vàng ròng vô cùng nặng nề, nạm đầy các loại đá quý và tinh hạch đỉnh cấp, hung hăng hôn hai cái.

 

“Bảo bối lớn!”

 

Chiêu tài nhiều nhé!

 

Trong lúc các nhân viên đang bận rộn, các khách hàng trong căn cứ khoan t.h.a.i đến muộn, cảnh thực tế tuyệt đối vượt xa tưởng tượng mắt ngừng kinh hô.

 

“Trời ơi, đây chính là nhà hàng cao cấp?”

 

“Mấy hôm còn như thế , đột nhiên trở nên sang trọng thế !”

 

“Cái hồ đào lúc nào thế? Một chút động tĩnh cũng thấy.”

 

Đợi khi thấy pháo lễ xếp thành một hàng, pháo hoa, còn lẵng hoa đang nở rộ đến cực điểm, từng quả bóng bay tròn vo màu sắc rực rỡ, tất cả đều cảm giác kỳ diệu như đang mơ——

 

Bất luận thế nào, họ cũng ngờ tới, trong mạt thế đầy rẫy vết thương và đau khổ, còn một ngày như thế , cần lo lắng tiếng động quá lớn sẽ thu hút tang thi tới, thể tự do tự tại thỏa thích hít thở và chạy nhảy, còn thấy pháo hoa nở rợp trời...

 

Trong đám hỗn loạn, họ tìm thấy Hạ lão bản đang giám sát thi công, nhao nhao đưa lên những món quà bày tỏ tâm ý chúc phúc.

 

Hạ Ngôn ngạc nhiên.

 

Sửng sốt hộp quà họ đang nâng tay, đỉnh còn thắt một chiếc nơ bướm màu đỏ ngay ngắn, bên còn một tấm thiệp tay lời chúc.

 

Nét chữ lâu cầm b.út hằn sâu ngoằn ngoèo, thậm chí còn chữ dùng sai.

 

cô vẫn cảm nhận một luồng tình cảm chân thành.

 

Bất luận cô kìm nén thế nào, làn sóng nhiệt phá vỡ phong tỏa vẫn quét qua .

 

“Cũng đồ gì đặc biệt tinh xảo,” phụ nữ ngượng ngùng, “Đều là hoa quả khô, rau khô tìm khi ngoài, chính là khá hiếm thấy, miễn cưỡng gom một hộp, Hạ lão bản đừng chê nhé.”

 

Hốc mắt Hạ Ngôn nóng lên.

 

Cô mím môi lắc đầu, “ chê. Chỉ là những thứ thu thập dễ dàng, quá quý giá , thể nhận, thể tới góp vui, vui .”

 

Cô cái gì cũng thiếu, thể lấy đồ ăn mà họ dùng mạng đổi về chứ?

 

Cô từng bóng lưng sớm về khuya của họ, cũng từng thấy khi thương chỉ dùng lưỡi l.i.ế.m l.i.ế.m vết thương coi như khử trùng, mặc kệ nó từ từ hồi phục.

 

 

Loading...