Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 374: Không Nhận
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:49:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Ngôn thể nhận.
Thấy cô liên tục mỉm lắc đầu, chỉ gỡ tấm bưu kẹp bên xuống, cẩn thận cất túi xách.
Những xung quanh cô với hốc mắt đỏ hoe, thở dường như cũng đang nghẹn ngào.
“Hạ lão bản đừng nghĩ nhiều như ,” Tang Chính Dịch thở dài , “Gần đây căn cứ ngày càng lên, trong tay chúng đều thức ăn, sẽ bao giờ đói nữa. Nghe chỗ khai trương, bận rộn cả 1 buổi sáng mới gom 1 hộp quà coi như tươm tất, cô cứ nhận lấy , đây cũng là cách bày tỏ lòng ơn đối với cô.”
Nếu nhờ những bữa ăn giá rẻ đến mức đáng sợ trong nhà hàng, bọn họ thể cầm cự đến tận bây giờ để lương thực dự trữ trong tay?
Khi t.h.ả.m họa mà sức thể chống cự ập đến, ai còn thể là giàu chứ.
Những bên cạnh Tang Chính Dịch cũng hùa theo: “ , cô tuyệt đối đừng cho rằng những thứ quý giá, đều là chúng tiện tay nhặt về lúc ngoài g.i.ế.c tang thi—”
“Nhặt cái gì mà nhặt, đều là do chúng tự tay hái đấy!”
“—À đúng đúng, cái miệng của , lung tung, Hạ lão bản cô tuyệt đối đừng coi là thật nhé!”
“Bùm!”
Mọi tiếng liền đầu , chỉ thấy cửa hàng trưởng Hùng Hùng đang giơ 1 que diêm sắp cháy đến tận cùng, gãi đầu vô cùng bối rối.
Nó : “Em lỡ tay châm lửa .”
Pháo hoa nổ tung đỉnh đầu thành những bông hoa khổng lồ đầy màu sắc, khi nở rộ liền rơi xuống thành những vệt băng lấp lánh, vô cùng mắt.
Giống hệt như tâm trạng của Hạ Ngôn lúc .
Mọi ngẩng đầu pháo hoa, Hạ Ngôn bọn họ, ánh mắt lướt qua những nếp nhăn nơi khóe mắt, những đốm tàn nhang màu nâu sống mũi, và những khóe miệng đang nhếch lên bao bọc sâu bởi nếp nhăn .
Đứa trẻ đang chạy nhảy điên cuồng vì phấn khích ở đằng xa cũng dừng bước, đôi mắt sáng ngời phản chiếu ánh pháo hoa rực rỡ, tuy chỉ thoáng qua nhưng vẫn đ.á.n.h thức những hình ảnh sâu thẳm trong ký ức.
Không chỉ bọn họ đến, mà còn cả phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i bụng phệ, những sống sót vất vả lắm mới nuôi chút da thịt, giờ phút đều đang ngước bầu trời.
Trên mặt hiện lên vẻ hoài niệm.
Mặc dù Hạ lão bản là tự tay mở l.ồ.ng giam, nhưng bọn họ sẽ bao giờ quên khoảnh khắc thấy cô xuất hiện phía thiều triều tang thi, hình ảnh cứu rỗi bỗng chốc thắp lên hy vọng trong tim...
Đợi pháo hoa tàn, Hạ Ngôn kiên quyết từ chối, tâm ý cô nhận, nhưng rau củ quả sấy khô thì kiên quyết lấy.
Thay vì để trong ô hệ thống bám bụi, chi bằng để bọn họ ăn .
Tang Chính Dịch thở dài, thể từ chối thức ăn, e rằng cũng chỉ 1 Hạ lão bản mà thôi.
Mặc dù từ chối, nhưng cảm thấy cảm động.
“Chúc mừng Hạ lão bản, khai trương hồng phát!”
Sự xuất hiện của Chử Vạn Phu xua tan bầu khí trầm xuống, ánh mắt nhanh ch.óng lướt qua những hộp quà tay .
Vốn cực kỳ thông minh, nhanh ch.óng hiểu chuyện gì đang xảy .
Chử Vạn Phu lớn : “ tặng cô lẵng hoa đấy nhé, cô thể nhận .”
Anh vỗ tay, 1 hàng binh lính từ phía bước , mỗi đều ôm những bông hoa tươi tắn giống .
Bên còn 2 dải ruy băng màu đỏ, đủ lời chúc lành.
Hạ Ngôn: “Nếu cũng tặng đồ ăn, đành đối xử bình đẳng mà từ chối tất cả, nhưng nếu là hoa, thì đa tạ Chử tướng quân .”
Chử Vạn Phu sảng khoái thành tiếng.
Khi đến giờ lành, đôi tai của Hùng Hùng cụp xuống, nhảy cẫng lên chạy đến pháo lễ, hai vuốt đặt bên miệng, hít 1 thật sâu hét lớn: “Bắn pháo thôi~”
Tay nhấn 1 cái.
“Đoàng đoàng đoàng!”
1 hàng pháo lễ lượt vang lên, nổ tung thành những đám khói xám nhỏ trung, ngay đó Trực Giang châm ngòi pháo hoa.
“Vút, v.út v.út!”
“Pháo hoa đến ! Pháo hoa đến !”
“Oa, quá, tuyệt vời~”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-374-khong-nhan.html.]
“Mẹ ơi kìa, con thích quá~”
1 đám trẻ con ngửa đầu lên thật cao, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập sự kinh ngạc vui sướng, ngón tay chỉ lên đỉnh đầu, hận thể nhảy lên thật cao.
Mùi pháo hoa gió biển thổi tan, tạo thành từng vòng xoáy nhỏ mà mắt thường thể thấy, từ từ bay lên cao, thổi về phương xa.
Trong tiếng ồn ào náo nhiệt, Hạ Ngôn mỉm mở bảng điều khiển, gõ nhẹ nút ‘Chiêu mộ khách hàng’.
[Chuẩn phát tờ rơi, thời lượng mời 5 phút]
[Có phát phân biệt mục tiêu ]
Đây là câu hỏi kiểu gì , Hạ Ngôn khẽ nhíu mày, “Có.”
[04:59]...
Cùng lúc đó, dân khắp thế giới đều dừng động tác trong tay, vô cùng kinh ngạc ngẩng đầu màn hình ảo màu xanh lam đột nhiên xuất hiện giữa trung.
“Chào , là Hạ lão bản.”
Ngay khoảnh khắc giọng vang lên bên tai, những hề phòng giật nảy tại chỗ, sợ hãi vung tay cố gắng xua đuổi.
“Cái quái gì thế , cút ngay, mày sẽ thu hút tang thi tới mất!”
Hình ảnh gần trong gang tấc, nhưng ngón tay dễ dàng xuyên qua khí, chẳng chạm gì, sắc mặt càng thêm trắng bệch.
“Xin đừng lo lắng,” 1 phụ nữ trẻ trung xinh bước từ màn hình, đang mỉm hiền hòa và cúi , “Để đảm bảo an cho các vị, hiện tại thiết lập màng bảo vệ trong phạm vi 10 mét quanh giao diện tuyên truyền, tang thi thể tiến .”
Vừa dứt lời, 1 lớp màng bảo vệ màu vàng ấm áp buông xuống từ 4 góc của màn hình.
Một sống sót đang điên cuồng chạy trốn giữa bầy tang thi chợt phát hiện, những con tang thi vốn đang ở ngay sát sườn, bỗng nhiên 1 sức mạnh thể chống cự ‘đẩy’ ngoài 10 mét.
Bọn họ cúi gập thở dốc dữ dội, bóng trung.
“Hạ lão bản? Phù, các bao giờ ?”
“Chưa, cô là ai .”
“... Dưới lông mày mọc 2 quả trứng , chỉ thở chứ .”
Chỉ thấy đầu phụ nữ trong màn hình trôi nổi 3 chữ ‘Hạ lão bản’.
“... Ồ.”
Ở những nơi khác, cũng đang điên cuồng chạy trốn, cho đến khi cách xa màng bảo vệ, mới co ro trong góc chằm chằm màn hình, ánh mắt đầy cảnh giác.
Biểu cảm của phụ nữ trong màn hình hề đổi, cũng đuổi theo gắt gao, lúc bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm.
Trong bối cảnh phía tự xưng là Hạ lão bản , từng chùm pháo hoa ngừng nở rộ lơ lửng trung, bên là 1 đám sống sót mặt mày rạng rỡ, giơ tay hô vang.
Nhìn kỹ , bên trong còn cả phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i bụng to và trẻ nhỏ.
Đây là nơi nào ?
Liệu là 1 cái bẫy ?
Hình ảnh chuyển lên , để lộ tòa nhà mới xây dựng hùng vĩ tráng lệ, phụ nữ biến mất, nhưng giọng dịu dàng vang lên:
“Đây là Nhà Hàng Cao Cấp của Khách sạn Nghỉ Dưỡng, hôm nay là ngày vui khai trương, đặc biệt dùng cách để trân trọng kính mời các vị quang lâm.”
“Là Khách sạn Nghỉ Dưỡng!”
Những đang vác cày bừa bờ ruộng, lê đôi chân gầy gò khó nhọc bước , đáy mắt bùng lên sự kinh ngạc vui sướng. Bọn họ vội vàng xắn tay áo lên, cẩn thận vuốt ve tấm thẻ xỉn màu đó, lên trung với vẻ mặt đầy khao khát.
“Chát!”
1 ngọn roi cuốn theo cơn gió lốc quất mạnh xuống, rơi cánh tay gầy gò tạo thành 1 vết m.á.u dài quấn quanh.
“Á!”
“Lười biếng đúng ? Tao bảo tụi mày nghỉ ngơi lúc nào hả?!” Gã đàn ông đứt lông mày, mắt trắng dã hung tợn c.h.ử.i bới, tay cầm roi lượt quất mạnh những đang kéo cày. “Đứa nào đứa nấy đều ngẩng đầu lên , tao cho tụi mày , .”
Tiếng nức nở loáng thoáng vang lên.
Gã đàn ông quất mạnh 1 roi xuống đất, bụi bay mù mịt.
“Đứa nào ? Đứng đây! Xem tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày .”