Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 386: Lười Biếng

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:49:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Được, , ăn chậm thôi, đây.”

 

Hạ Ngôn liên tục hai tiếng , với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bưng tai lao lên xe.

 

Không nhanh thì sợ khách hàng sẽ kéo cô dùng bữa cùng mất, chỉ thể cô vẫn còn việc quan trọng .

 

Mặt khác, bọn họ ăn từng miếng to, quả thực cũng cảm giác thèm ăn—— chỉ cần bỏ qua lớp dầu mỡ miệng.

 

Những chiếc chân cua gầm xe đồng loạt thò , vung vẩy tăng tốc, chở một xe lao khỏi nhà hàng buffet.

 

Nhìn những rạn san hô hình thù kỳ dị, cùng với những chú cá hề đang nhàn nhã bơi lội trong các khe hở, nhịn nín thở.

 

Đứa trẻ nghịch ngợm vươn dài cánh tay chạm , một con cá ngựa nhảy lên ván nhảy.

 

“A da, là sâu biển chạy từ cánh tay con xuống kìa.”

 

“Đừng nghịch, ngoan ngoãn yên.”

 

“Không chịu chịu, mau kìa, còn biển quá.”

 

Những lời đại loại như vang lên trong xe, ai cảm thấy ồn ào, cũng ai phản cảm, trong mạt thế thể thấy giọng ngây thơ vô tà của trẻ nhỏ, là biểu tượng cho môi trường sống an tươi .

 

Một đứa trẻ ăn đủ no, mặc đủ ấm, lúc nào cũng lo lắng sẽ Tang thi xông nhà c.ắ.n c.h.ế.t bố tuyệt đối thể phát tiếng cảm thán như .

 

Mọi tận hưởng thời gian thư giãn hiếm hoi, cũng vươn tay cảm nhận dòng nước luồn qua kẽ tay.

 

Mang theo một chút mát lạnh, như dải lụa thượng hạng.

 

Thậm chí còn thể thấy những gợn sóng khi khuấy động dải lụa.

 

Hạ Ngôn cũng học theo bọn họ vươn tay , khác với sự va chạm khi gió luồn qua lòng bàn tay, xúc giác trơn mềm.

 

Hạ Ngôn ngứa thành tiếng, năm ngón tay thon dài xòe nắm , những con sứa nhỏ liền bơi lội nô đùa giữa các ngón tay.

 

“Thật yên bình.”

 

, nội tâm thật tĩnh lặng, cứ như mạt thế kết thúc .”

 

“Haiz, sẽ một ngày như thế thôi.”

 

“Đợi đến ngày đó, thứ đều thể quỹ đạo nhỉ.”

 

“Sẽ thôi.”

 

Băng qua con đường nhỏ trải vỏ sò, xuyên qua một t.h.ả.m cỏ biển, mắt bỗng nhiên rộng mở.

 

Một nhà hàng cao ch.ót vót xuất hiện ở cuối đường.

 

“Đến , phía chính là Nhà hàng cao cấp!”

 

Mọi khó kìm nén trái tim kích động, thẳng lên ngắm.

 

“Thật nguy nga!”

 

Khác với thiết kế mở của nhà hàng buffet, xung quanh Nhà hàng cao cấp bao bọc bởi một bong bóng khổng lồ đầy màu sắc, từng đường thang máy nước từ trời giáng xuống đ.â.m xuyên qua bong bóng lớn, hạ cánh vững vàng.

 

Khách hàng bước từ bên trong với vẻ mặt ngơ ngác giẫm lên bãi cỏ xanh mướt.

 

Không là đáy biển ?

 

Sao là bãi cỏ rậm rạp thế ?!

 

Nhìn động tác vẻ gò bó của bọn họ, các khách hàng trong xe nhịn nở nụ thiện ý.

 

Thì chỉ cảm thấy mới lạ!

 

Xe điện tham quan dần dần tiến gần, trong ánh mắt đầy kinh ngạc của , bong bóng ngũ sắc lấp lánh phát tiếng "bốp", từ từ chen trong xe.

 

Bắt đầu từ hàng ghế đầu tiên, tưởng chừng chậm chạp, nhưng thực chất nhanh ch.óng bao bọc ‘nuốt chửng’.

 

Chỉ thấy con sứa nhỏ đang nô đùa giữa những ngón tay Hạ lão bản nhẹ nhàng đẩy về chỗ cũ.

 

Con cá ngựa nhỏ trốn gầm ghế nhảy vọt ngoài xe, con cá hề trốn trong khe hở quẫy đuôi, chuồn nhanh như chớp.

 

Ngay cả con sò điệp ‘biên chế chính thức’, cũng đóng mở đóng mở trôi dạt lên xuống.

 

“A, là cá nhỏ~”

 

Bọn trẻ con thò tay định bắt, giây tiếp theo phụ căng thẳng kéo , cho phép cử động lung tung.

 

Bong bóng ngũ sắc nhanh đến mặt, ánh sáng lấp lánh càng thêm rực rỡ, khiến nhịn nín thở nghênh đón, đột nhiên mặt ấm lên, lông mi ngứa ngáy, bất giác chớp mắt hít sâu.

 

Như bước một cánh cửa cầu vồng kỳ dị, mở mắt nữa ở bên trong .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-386-luoi-bieng.html.]

 

“Thế ?”

 

Mọi kinh ngạc đầu , chỉ thấy phía bên bong bóng biến thành bức tường nước màu xanh thẳm đang chảy, đàn cá bơi lội, sóng nước lấp lánh.

 

Ngay đó đuôi xe xuyên qua bong bóng, khuấy động bức tường nước.

 

Những gợn sóng từng thấy đây đều xuất hiện mặt phẳng của nước, còn mắt là một vòng tròn lớn dựng , to hơn cả xe, ‘đội trời đạp đất’~

 

Rất nhanh phát hiện , bất kể bong bóng từ góc độ nào, đều là màu xanh trong vắt như băng, những con sóng bao giờ ngừng nghỉ ánh nắng chiếu rọi hội tụ thành từng đường gợn sóng chuyển động.

 

Chỉ là gợn sóng chỉ dừng ở lớp ngoài của bong bóng, ảnh hưởng đến ánh sáng bên trong—— đơn giản hơn, ánh sáng bên trong là định đổi.

 

“Ánh sáng đó từ tới ?”

 

Ngửa đầu, trừng mắt vòng quanh tại chỗ vô vòng, thốt lên:

 

“Thì bong bóng chính là nguồn sáng!”

 

“A~”

 

“Thì ~”

 

Các khách hàng cảm thấy tò mò về chiếc bong bóng lớn là lớp phòng hộ, là công cụ chiếu sáng, xe dừng mà đầu vẫn ngoái phía , liên tục tặc lưỡi.

 

Hạ Ngôn bước xuống xe, đ.á.n.h giá Nhà hàng cao cấp mắt.

 

Trước tiên, cô thả một like.

 

Toàn nhà hàng huy hoàng tráng lệ, cảnh biển xanh thẳm trông vô cùng nguy nga tráng lệ, giống như một cung điện biển trong thần thoại lặng lẽ sừng sững.

 

Rất phong cách, cô thích.

 

Chỉ hai chữ thôi, cao cấp~

 

“Chào mừng bà chủ~”

 

Cửa xoay đẩy , những nhân viên mặc trang phục tinh xảo nối đuôi bước , tự động thành hai hàng, cúi đồng thanh .

 

Trong chốc lát, bất kể là hai Chử Vạn Phu trong cửa những khách hàng cũ ngoài cửa, đều ném cho Hạ Ngôn ánh mắt phức tạp thể dùng lời diễn tả.

 

Có chút, quá mức trâu bò.

 

Bà chủ hệ phẳng ngày thường hòa nhã dễ gần, cứ lười biếng bỏ mặc, đột nhiên bộc lộ khí tràng đại lão thể phớt lờ?

 

Hạ · đại lão lười biếng · Ngôn bình tĩnh : “Rất , hôm nay vất vả . Tất cả trong .”

 

Bước đại sảnh, lướt bên trong nhà hàng, nắm rõ trong lòng.

 

“Giảm giá 10% cho bàn của Tướng quân Chử, ngoài tặng thêm hai món ăn.”

 

Sau khi với nhân viên phục vụ, cô mới nở nụ về phía Chử Vạn Phu, và đàn ông trung niên bên cạnh .

 

“Cảm ơn ủng hộ việc kinh doanh, qua , hợp tác dài lâu.”

 

Hạ lão bản từ khi nào chủ động giảm giá cho khác? Còn tặng món ăn? Với thực lực nghịch thiên mà cô thể hiện , tất cả đều hận thể dính líu một chút quan hệ, cho dù chỉ là quen mặt cũng , thế mà giảm giá tặng món cho ?

 

Điều khiến vị lãnh đạo vốn đổi chủ ý tạo quan hệ với cô lập tức lộ ánh mắt tán thưởng ‘ khá lắm’!

 

Chử Vạn Phu vốn quan tâm đến những hư danh , giờ phút sự quan tâm và ánh mắt đầy tình yêu thương của lãnh đạo, chấn động! Mày mày, mắt mắt, thở cũng mạnh hơn!

 

Thôi , ai mà chẳng thích khen ngợi, cũng ngoại lệ...

 

Hạ Ngôn nhẹ nhàng lau khóe miệng, nhấn nút.

 

Sau 3 giây chờ đợi, mặt mỗi đều xuất hiện món ăn tiếp theo, Moussaka.

 

Không ai lên tiếng, lặng lẽ dùng bữa.

 

Đây là một chiếc tháp nhỏ hình vuông nướng vàng ươm hấp dẫn, bề mặt phô mai dày đặc cùng cháy xém, khi cắt phát tiếng "rắc rắc" nhỏ êm tai.

 

Phá vỡ lớp vỏ, một mùi thơm phô mai đậm đà xộc mũi, bên trong là từng lớp nhân hỗn hợp xếp chồng lên .

 

Hạ Ngôn cắt một miếng nhỏ đưa miệng, đầu tiên là giòn, thơm, ngay đó sự hòa quyện của vô nguyên liệu dần dần tạo một khoái cảm cực kỳ sung sướng trong miệng.

 

Cô ăn thỏa mãn.

 

Rõ ràng phía đối diện cũng suy nghĩ như , rõ ràng một bụng lời , nhưng khoảnh khắc đưa miệng, sự thơm ngon bùng nổ đầu lưỡi khiến đại não đình trệ, giống như màn hình xanh chỉ lướt qua hai chữ—— ngon quá.

 

Hạ Ngôn rũ mắt uống .

 

Không ai thể cưỡng mỹ thực, một ai.

 

 

Loading...