Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 387: Lặng Lẽ
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:49:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
May mà hai quên mục đích nhiệt tình mời cô đến ăn cơm, lúc trò chuyện tìm cơ hội thích hợp, liền .
“Một cần nhập bao nhiêu?”
Hạ Ngôn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, như đang suy nghĩ.
Muốn nhập hàng từ chỗ cô, phân phát tài nguyên cho các căn cứ trướng? Cũng là , chỉ là... cô nhớ đây từng giao dịch thông tin các căn cứ với Chử Vạn Phu nhỉ?
Ừm, chắc chắn là bình thường nhiều việc quá, bận đến quên mất.
Chử Vạn Phu bưng chén lên, nhấp từng ngụm nhỏ.
Chuyện đó xen mồm , một thưởng yên tĩnh cũng tồi.
Thẩm tổng hiệu một con .
“8 ngàn thùng?”
“Không, 80 vạn thùng.” Còn thể đủ.
“...”
Hạ Ngôn lắc đầu, “E là , quá nhiều .”
Thẩm tổng: “80 vạn thùng vật tư thoạt thì nhiều, nhưng dù cơ cũng lớn, chia cho các căn cứ, bọn họ thể nhận cũng nhiều.”
Hạ Ngôn nghi hoặc: “Vậy bọn họ sống sót ?”
Đã tiêu hao nhiều vật tư như , là lãnh đạo tối cao Thẩm tổng, thế nào để cân bằng việc phân bổ vật tư?
Ngoài việc cô Căn cứ Nhân Sơn sẽ đ.á.n.h g.i.ế.c Biến dị thú trong 3 mùa để vận chuyển lên Thượng Kinh, lẽ nào các căn cứ khác cũng con đường sinh tồn riêng?
Thẩm tổng thở dài, đập nồi dìm thuyền : “Không giấu gì cô, nguồn vật tư của chúng 5, thứ nhất Biến dị thú khi thanh lọc là nguồn cung cấp chủ lực, thứ hai là những dị năng giả hệ thức ăn bảo vệ trong các căn cứ,
thứ ba là trái cây trồng trong các phòng nuôi cấy lớn nhỏ, thật, sản lượng thấp nhất, thứ tư là vật tư tìm kiếm mang về, thứ năm...”
Ông dừng một chút, sắp xếp ngôn từ, đối diện với ánh mắt tò mò của Hạ Ngôn tiếp tục : “Trao đổi vật tư với các căn cứ khác.”
Các căn cứ khác?
Còn căn cứ nào sẽ dùng lương thực quan trọng nhất để trao đổi?
Hạ Ngôn hiểu, bèn hỏi miệng.
Thẩm tổng ho khan, dùng ánh mắt hỏi Chử Vạn Phu—— cô bình thường cũng hỏi cặn kẽ như ?
Chử Vạn Phu đáp—— emmm, thỉnh thoảng?
Thẩm tổng uống , “Sẽ , ăn nhiều thịt sẽ ngán, rau củ tươi độc hiếm thấy hơn thịt, hoan nghênh ở hội chợ giao dịch công khai. Hội chợ giao dịch công khai là sàn giao dịch quy mô lớn do tổ chức của chúng lập , bất cứ ai cũng thể tham gia.”
Hạ Ngôn hiểu.
thiết lập kỳ quặc của việc nhập hàng siêu thị, cô thể đảm bảo món hàng ông hàng.
Với tinh thần bỏ qua bất kỳ mối ăn nào chủ động tìm đến cửa, cô : “Thế , Thẩm tổng, trong đảo của một siêu thị, nếu tiện thì qua đó xem thử? Quyết định tại chỗ, nếu trong tay hàng, thì bán cho ông, thế nào?”
“Có rảnh!” Thẩm tổng vội vàng gật đầu.
Còn hơn là một cái cũng mua , thử hỏi đời còn ai dám câu quyết định tại chỗ ? Cũng chỉ cô thôi.
Thẩm tổng ha hả ngửa đầu uống cạn chén .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-387-lang-le.html.]
Ngồi thang máy nước trở đại sảnh tầng một, bước khỏi cửa, mùi tanh của biển phả mặt vạch rõ ranh giới giữa đáy biển và mặt biển.
“Cứ cảm giác như đang mơ ...” Những khách hàng xổm cửa phơi nắng cảm thán.
Có chỉ tay về phía mặt biển, “Mặt biển sóng to gió lớn, nhà hàng buffet đáy biển, trâu bò, kỳ quái!”
Một bóng đỏ lướt qua khóe mắt, "vút" một cái bật dậy.
“Hắc hắc, Hạ lão bản.”
Nhóm 3 ngang qua , một ai để ý.
Ba chữ Hạ lão bản nhanh bay , những khách hàng mới hóng mát bóng cây chậm chạp ngẩng đầu lên, , dậy, vặn vẹo vạt áo sờn rách, đôi môi khô khốc bong tróc c.ắ.n đến còn chút m.á.u, lo lắng bất an chần chừ lê bước chân tiến gần.
Hạ lão bản hào nhoáng sáng sủa...
Nhà hàng mà chỉ đại lão cấp cao mới tư cách ăn...
Thẻ tích phân một chút dư nào...
Ngay cả những sống sót cư trú ở đây, cũng sống hơn bọn họ...
Đôi mắt kìm nén thấy hy vọng vô hồn và trống rỗng, đôi chân lê lết chán chường lệt xệt tới.
Phơi bày chút giữ sự gian khổ và tuyệt vọng của việc bản rơi xuống tận cùng vũng bùn, cho dù vùng vẫy thế nào cũng sống hồn .
Hạ Ngôn dừng bước, cách bọn họ một mét.
Khoảng cách gần, gần đến mức cô cần cố sức hít thở, cũng thể ngửi thấy mùi hôi hám do quanh năm tắm rửa, thêm mồ hôi nóng bức đan xen.
Cô chút ấn tượng với những , hẳn là đối tượng gã đàn ông cô trừng phạt đến c.h.ế.t đ.á.n.h đập.
Dưới sự triệu tập phân biệt, tự nhiên sẽ xuất hiện những khách hàng đến thử vận may, nhưng thực chất trong tay bao nhiêu tinh hạch.
Hạ Ngôn sự gò bó, bất an, nôn nóng và sợ hãi của bọn họ, cố gắng cho trông hòa ái hơn, giọng điệu cũng cố gắng dịu dàng, “Mọi chuyện gì ?”
ngờ chỉ một câu đơn giản, mắt đám "xoạch" một cái đỏ hoe, hai đầu gối mềm nhũn trượt xuống, "bịch" một tiếng ngã quỵ xuống đất, lóc kể lể:
“Hạ lão bản, cầu xin cô đừng đuổi chúng về, cứu chúng với.”
Hạ Ngôn kinh hãi, vội vàng tiến lên đỡ, “Mọi gì lên , đầu gối vàng, thể dễ dàng quỳ xuống!”
“Hạ lão bản,” một phụ nữ gầy đến biến dạng nắm lấy cánh tay cô, đôi mắt to tràn ngập sự cầu xin, “Chúng thực sự hết cách , nếu về sẽ đám đó hành hạ đến c.h.ế.t, việc đến c.h.ế.t mất!”
Giống như để chứng minh cho lời của , cô vạch bộ quần áo gần như thể che , đưa hai cánh tay đầy vết tím đen mặt cô, lộn xộn chỉ những vết thương chằng chịt .
“Không chỉ , còn cô .”
Người phụ nữ bên đau đến hít một ngụm khí lạnh, nhưng vẫn ngoan ngoãn quỳ.
“Cô vết thương vai cô xem, đều là do cày bừa cọ xát mà đó! Cô phần thịt thối rữa xem, nát đến mức sắp thấy xương , cầu xin cô, Hạ lão bản, cầu xin cô cứu chúng ,” phụ nữ la, dùng đầu gối ma sát lết về phía , hai tay chắp , "bịch bịch bịch" liều mạng dập đầu, chỉ vài cái trán sưng vù.
Người phụ nữ hai vai m.á.u thịt lẫn lộn ngẩng đầu lên, dùng giọng trống rỗng : “Không chỉ , đều sắp hành hạ c.h.ế.t .”
Lời dứt, những từ bốn phương tám hướng đều bắt đầu cởi cúc áo, x.é to.ạc lớp vải vai, để lộ những vết sẹo lớn nhỏ ngang dọc cơ thể gầy gò trơ xương.
Bọn họ , kêu cứu nhiều , mỗi đều đ.á.n.h đập tàn nhẫn hơn, còn sức vùng vẫy, lẽ trong đôi mắt đen như mực lộ một phần ý niệm giải thoát.
giờ phút chỉ lặng lẽ cô.