Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 391: Ba Đôi Đũa
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:49:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm tổng cảm thấy mặt truyền đến một trận đau đớn, ép rút khỏi hồi ức.
Nhón lấy thứ đang v.út v.út đ.á.n.h mặt xem thử, là một lọn tóc đen bóng mượt.
Ông buông tay , mặt biển nghi hoặc.
Nếu nghĩ sai, lúc đó ông thấy thêm ba bộ bát đũa.
Bộ thừa đó, là...
Ông đầu chằm chằm bóng lưng Hạ lão bản.
Cô thấy là ai? Tại xuất hiện, là khi bọn họ trở về, hủy bỏ trải nghiệm?
Bây giờ nghĩ , thần sắc của Hạ lão bản lúc đó quả thực chút bi thương.
“Đến .”
Hai xuống xe.
Một tấm biển lớn dựng cửa siêu thị, chữ to đùng cho dù là cận thị cũng thể rõ.
Thẩm tổng phát hiện cô thật sự thích kính—— loại vật liệu trong mạt thế đại diện cho việc dễ cướp.
Ở chỗ cô quả thực cũng thấy, ngay cả siêu thị là tài nguyên quan trọng như , mà cũng bộ bằng kính.
Ông còn , thể thấy kệ hàng bên trong bày đầy vật tư mà ai ai cũng khao khát.
Thật là, ngang ngược.
May mà là sự chênh lệch khổng lồ một lạnh một nóng.
Sau khi robot kiểm tra an cho qua, Thẩm tổng thành thạo rút một chiếc xe đẩy.
Điều khiến Hạ Ngôn cầm đơn đặt hàng qua đó ngớ .
Không là nhập nhiều hàng ? Sao còn dùng đến xe đẩy ?
Thẩm tổng sẽ đây là động tác vô thức khi siêu thị cùng phu nhân, “Ờ, tiện thể mua chút đồ ăn vặt cho con, cản trở chính sự.”
“Con của Thẩm tổng bao nhiêu tuổi ? chọn cho bé một bộ đồ chơi mang về chơi.” Hạ Ngôn sờ tay lên kệ đồ chơi, đáy mắt lộ sự chân thành.
Thẩm tổng chớp mắt, “Không cần, tuổi mà còn chơi đồ chơi đ.á.n.h c.h.ế.t nó.”
“Bao nhiêu tuổi?”
“Năm nay tròn 30.”
“...”
Trong mắt Hạ Ngôn rõ ràng lộ sự phẫn nộ ‘ sắp con đến nơi mà thế quái nào vẫn còn là một đứa trẻ’.
Cô ôm một ít đồ ăn vặt bán chạy bỏ xe đẩy, : “Cầm về ăn , cần khách sáo.”
Thẩm tổng: Hành động của cô với việc ăn buffet tặng thịt cho gì khác ?!
Đến cuối cùng chẳng vẫn là ông thanh toán !...
Thẩm tổng càng dạo càng kinh hãi, trong siêu thị cái gì cần đều .
Nói chung hạn sử dụng của bánh mì ngắn, cũng chỉ vài ngày.
khi ông tùy tay cầm một gói lên xem ngày tháng, liền phát hiện đó là ngày mới nhất.
Ông cầm những thứ khác lên xem, kinh ngạc phát hiện ngày sản xuất đều gần.
Lẽ nào cô còn nhà máy chế biến thực phẩm?
“Nhà máy chế biến?” Cô : “Không, , nhưng hoan nghênh các đến đảo mở nhà máy, chỉ cần một khoản tiền thuê ít ỏi, còn thể giải quyết vấn đề việc cho cư dân, an , nhập hàng còn tiện lợi, ông cân nhắc một chút .”
Đừng , ông thật sự động tâm .
“Tiền thuê bao nhiêu?”
“Xem địa điểm và diện tích các chọn mới định.”
“ thấy phía Tây còn một ngọn núi lớn...”
“Cũng cho thuê, nếu Thẩm tổng nhân tuyển thích hợp nhớ giới thiệu một chút, đến lúc đó nhập hàng ưu tiên cho ông.”
Hạ Ngôn như đinh đóng cột, Thẩm tổng mà tươi như hoa.
Ông lật mở đơn đặt hàng, mắt cũng chớp "xoẹt xoẹt" đ.á.n.h dấu tích, miệng còn : “Thực cũng cần xem, những thứ cô bán ở đây đều cần.”
Hạ Ngôn híp mắt : “ cũng ông là nha.”
“Cũng đúng, cô xem xem, nếu thể, mỗi sản phẩm thể cung cấp càng nhiều càng .”
Cũng là tham lam, chủ yếu là đông , mỗi căn cứ đều là đứa con của ông, bên trọng bên khinh là , nước bưng cho bằng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-391-ba-doi-dua.html.]
Đến quầy thu ngân, đang định thanh toán tiền cuối cùng, thì xuất hiện một vấn đề nhỏ.
“Không phát hiện thẻ tích phân, giải quyết thanh toán”
Thẩm tổng: “... Bắt buộc dùng thẻ?”
Hạ Ngôn: “Ông thẻ?”
Đang định hỏi ông ăn cơm kiểu gì, thì nhớ thanh toán cuối cùng là Chử Vạn Phu.
“Muốn mua vật tư ở đây, điều kiện tiên quyết là thẻ mới tiêu dùng.”
Vừa vật tư của cô, thẻ, cái gì , thích mua thì mua, thích mua bây giờ tiễn ông rời .
Thấy cô hề nhượng bộ, thậm chí còn thu hồi vật tư , Thẩm tổng vội vàng hô dừng, móc 5, 6 viên tinh hạch cấp 4, cho một tấm thẻ.
Vì sự hợp tác lâu dài , lợi ích cá nhân tính là gì.
Đang lúc ông xoắn xuýt mang đồ về kiểu gì, thì Kim Phượng và Đỗ Thành hai lưng rón rén bước .
“Không , lãnh đạo ở đây, ngài chắc vẫn đang ăn cơm.” Kim Phượng .
“Nhân lúc hai một mẻ nữa, căn cứ khác, thứ bán chạy quá, lấy về cướp sạch, nếu thể nhập thêm chút hàng thì .”
Đỗ Thành sờ sờ cái túi căng phồng, âm thanh va chạm "lách cách" vui tai bên trong, vô cùng tâm mãn ý túc.
Đợi tích cóp thêm chút nữa, nhất định đến Nhà hàng cao cấp tận hưởng một bữa!
“Kim Phượng, Đỗ Thành, hai các cô lấm la lấm lét gì đấy?” Thẩm tổng trầm giọng .
Giọng , quá mức quen tai...
Hai cơ thể cứng đờ đầu , đau khổ phát hiện mắt chính là vị lãnh đạo mới bàn luận.
“Lãnh lãnh đạo hảo.”
Kim Phượng đối diện với ánh mắt khiển trách của ông chột , ngàn vạn đừng về mách phụ ...
Thẩm tổng trừng mắt, “Qua đây giúp xách đồ.”
Có chuyện gì cũng về mới tính toán, mặt ngoài, mất mặt chính là .
“Dạ, .”
Hạ Ngôn , “Thẩm tổng đây là về ? Đảo Ly Đại vẫn tham quan xong mà.”
Cô còn định cho ông thuê một khu lưu trữ nữa cơ, vội vàng thế ?
“Ra ngoài quá lâu, công vụ đều chậm trễ , đợi rảnh rỗi đến dạo cẩn thận.” Thẩm tổng từ chối khéo.
“Vật tư bây giờ chuẩn , sớm nhất cũng ngày mai.”
“Được, sáng mai phái qua lấy hàng.”
Bàn bạc xong xuôi, Hạ Ngôn liền tiễn về.
Còn kịp thở phào, cửa siêu thị liên tiếp bước mười mấy khách hàng ăn mặc chỉnh tề.
Đôi mắt kinh ngạc mở to hề che giấu sự chấn động.
Trên kệ hàng ở đây, bày đầy ắp vật tư!
Bia, đồ uống, nước khoáng, đậu phộng, hạt dưa, xúc xích.
“Thế mà là siêu thị giới hạn mua!”
“Có thể nhập hàng ? là căn cứ trưởng của căn cứ xx.”
“Cảnh cáo các đừng cướp xe của nha, một hàng dài đều là của .”
“Hạ lão bản, nếu về gọi , cô dám cho ? Cái đó, đùa thôi đừng coi là thật.”
Hạ Ngôn thu hồi tầm mắt, mở hậu đài Thương thành, tìm kiếm chính xác máy nhập hàng tự phục vụ, mua liền 10 cái, đặt ở lối siêu thị.
“Có thể nhập hàng, các máy thao tác, khi nhận đơn đặt hàng sẽ giao hàng trong vòng 7 ngày.”
“Mua nhiều thể ưu đãi chút ?”
“Cái , giao hàng kiểu gì? Lẽ nào còn đợi ở đây 3 ngày? Cũng là .”
Đừng , công việc bọn họ nguyện ý .
Hạ Ngôn vốn định bảo bọn họ về đợi, đến lúc đó sẽ mở Cổng truyền tống tự đến lấy hàng.
chuyển niệm nghĩ , đây chẳng là thông tin căn cứ tự dâng lên tận cửa , khi phân phối hàng tiện tay tuyên truyền nghiệp vụ thẻ, điểm tích lũy chẳng sẽ "xoẹt xoẹt" bay tới?
“Lúc đặt hàng để địa chỉ chính xác, khi thanh toán phí vận chuyển bao giao hàng tận nơi.”