Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 399: Tránh Đường
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:49:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai máy cho đỏ bừng mặt, chịu nổi áp lực, sờ túi móc tinh hạch trả tiền.
Người sử dụng máy bên cạnh chẳng hề để ý, của , việc của , chủ yếu là điếc chọn lọc.
Anh gấp chứ gì, tức chứ gì, thế thì liên quan gì đến ?
Hàng bên cùng là dài nhất cũng yên tĩnh nhất.
Nhìn theo dòng về phía , là một mặc đồ đen bao bọc kín mít từ đầu đến chân, vô cùng thần bí.
Trong phòng gió, nhưng lớp áo đen phồng lên, dường như sự ngọ nguậy.
Ngọ nguậy?
Những chằm chằm sự đổi quần áo của đó lộ vẻ kinh hãi lùi hai bước, sợ lây nhiễm hoặc hít chất độc hại.
Hạ Ngôn quanh một vòng, những hàng dài xếp mỗi máy, đặt thêm mười máy trong Thương thành, đặt xen kẽ giữa những máy hiện .
Thế là, giữa đám đông chen chúc đột nhiên xuất hiện những máy nhập hàng mới khởi động.
Mọi trợn tròn mắt, há hốc mồm nghiêng đầu quảng cáo khởi động đang phát màn hình, cuối cùng biến thành trang chọn mua hàng hóa thể sử dụng bình thường.
“Vãi chưởng!”
Chỉ cái máy bên cạnh áo đen là trống ai dám đến gần —— cách đó quá gần, nguy hiểm.
Khách hàng Giáp đang do dự, hai bóng lướt qua đuôi mắt, não còn kịp phản ứng, thể một bước, theo phía .
Đợi rõ cách, khóe miệng co giật chậm rãi dừng bước.
“Làm gì thế, mau .”
Ngay đó lưng đẩy một cái, ép ở vị trí thứ ba, ồ , là thứ hai, hai phía là cùng một nhóm.
Mà áo đen bên cạnh cảm nhận động tĩnh, mặt nạ đen sì đồng nhất vặn vẹo , dung mạo ẩn giấu phía khiến liên tưởng miên man, nhanh nhớ tới một câu chuyện kinh dị quen thuộc nào đó ——
“ vẫn là phía xếp hàng thôi.” Anh túng .
Người em quá quỷ dị, chắc chắn đường thường.
Ai ngờ phía chịu, một phen nắm lấy cánh tay , ngạnh sinh sinh kéo trở về.
“Làm gì đấy, sắp đến lượt , vội.”
Khách hàng Giáp phía : “Các chắc chắn vội, vẫn là ——”
“Không , chúng đều vội!”
“?”
Anh lập tức bày bộ dạng ghê tởm như nuốt ruồi bọ.
Hạ Ngôn đầu một cái, đặt đơn nhập hàng lên máy, hiệu cho Chử Vạn Phu thể chọn hàng hóa .
Giao diện chọn hàng thao tác vô cùng đơn giản, chỉ cần nhận hình ảnh, thêm giỏ hàng thành vấn đề, hơn nữa còn thông báo bằng giọng đồng thời tiến hành.
Tất cả lấy sự thuận tiện của khách hàng chuẩn.
Chỉ khách hàng thoải mái, tinh thần thả lỏng, mới thể vô tri vô giác gọi thêm hàng tăng doanh .
Tuy rằng Hạ Ngôn cần Hệ thống vắt hết óc chạy doanh như , nhưng tư bản sẽ vĩnh viễn buông tha một miếng thịt muỗi.
Ví dụ như hiện tại, Chử Vạn Phu chọn chọn, liền thấy mấy món hàng hợp ý, trực tiếp xong đơn của lãnh đạo, trở tay đặt cho một đơn.
“Đơn đó của đến lúc đó cần phiền cô giao hàng, chuẩn xong phái tìm .”
Chử Vạn Phu đổi tinh hạch thành điểm tích lũy, khi thành thanh toán liền dẫn theo lính nhỏ vội vã đến tìm rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-399-tranh-duong.html.]
Hạ Ngôn tùy tiện gật đầu, về phía áo đen.
Nếu cảm giác của cô sai, âm thầm chú ý cô lâu.
“Cần giúp đỡ ?”
Đợi khi đó giống như đầu , Hạ Ngôn hỏi.
Âm thanh xung quanh tĩnh .
Khách hàng lưng cô chân mềm nhũn suýt chút nữa ngã xuống đất.
Ánh mắt cô tràn ngập khó hiểu và khiếp sợ —— cô gái nhỏ cô đừng chủ động bắt chuyện với ! Người qua là lành gì a!
Hạ Ngôn bước sang một bước nhường chỗ, với khách hàng phía : “Anh tới chọn hàng .”
Tiếp đó cô ngước mắt về phía áo đen cách một bước chân, hỏi nữa: “Cần giúp đỡ ?”
Khoảng cách gần như , cô thể cảm giác đôi mắt mặt nạ cũng đang , chỉ là cảm thấy quỷ dị một cách khó hiểu, ngoài cổ lạnh.
Trong sự yên tĩnh quỷ dị, mặt nạ thốt một tiếng khàn khàn vặn vẹo giống như cổ họng khói đặc thiêu đốt khi chạy trốn cầu sinh trong ngọn lửa hừng hực ——
“Không.”
“Thật sự c.ầ.n s.ao? thấy dừng ở trang lâu .”
Hạ Ngôn thấy khách hàng bên tay trái run tay mượn lực ấn nhanh màn hình, hận thể mau ch.óng rời khỏi cái tu la trường nước sôi lửa bỏng !
Anh mà, siêu thị vật tư siêu phong phú thể xảy xung đột.
Đám xa lạ thể hòa thuận động thủ trụ đến bây giờ, vô cùng hiếm thấy, chỉ cầu trụ thêm một lát nữa, sắp chọn xong …
Người áo đen giống như thấy lời kích thích, xoay ấn nút thanh toán màn hình, khi xác nhận gửi đơn đặt hàng liền một lời rời khỏi siêu thị.
“Người thật quái lạ.” Khách hàng bên tay trái nhỏ giọng lầm bầm.
Khách hàng áo đen đợi đó rảo bước tới máy, quẹt thẻ tích phân xong bắt đầu chọn hàng.
Cực đại bộ phận bàn tán về áo đen rời , thậm chí ngay cả một tiếng oán thầm cũng , mà là cảnh giác đ.á.n.h giá bốn phía, khi quan sát tỉ mỉ, chấm điểm cấp độ nguy hiểm của mỗi trong lòng, đó tránh xa.
Trong mắt bọn họ, phụ nữ động tác hào phóng tự nhiên trông càng nguy hiểm hơn.
Mua vật tư quan trọng hơn, bánh từ trời rơi xuống ngày nào cũng , nắm bắt cơ hội nửa đời cần lo cái ăn.
Có điều, đời luôn những kẻ ngu xuẩn tự cho là đúng ——
“Thật ngờ a, nơi thế mà thật sự một siêu thị mở cửa!”
Cửa siêu thị mạnh mẽ đẩy , bốn đàn ông tráng kiện như gấu lắc lư , thể là ăn cơm xong, quần áo vốn chật căng giờ phút càng thắt c.h.ặ.t cái dày phình to.
Vừa bước siêu thị, các loại đồ ăn bày kệ hàng thu hút tầm mắt, mắt đều trừng thẳng, chân càng kịp chờ đợi sải bước chạy tới, tay trái tay gạt sang hai bên, đẩy những khách hàng vướng víu ngoài, hai cánh tay gom kệ hàng, ôm trọn cả hàng đồ ăn trong lòng.
Một trong đó tốn sức móc từ túi m.ô.n.g một cái bao tải dệt ố vàng, rũ từng đám bụi, dùng giọng the thé hưng phấn : “Mau bỏ bao! Cùng vác về!”
Ào ào ào ——
Túi bao bì rơi xuống va chạm phát động tĩnh nhỏ.
Tiếp đó dang rộng cánh tay —— gom —— ném —— lách cách —— rắc rắc —— “Vẫn còn đựng !”
Mấy giống như điên , trong mắt chỉ những kệ hàng liên tiếp dứt và vật tư thế nào cũng lấy hết, cảm giác cực sướng, coi thường quy tắc , bọn họ chỉ từng cảm nhận thời kỳ đầu mạt thế.
Nhìn những túi rác chứa đầy chân bọn họ ngày càng nhiều, cũng vẫn ai tới ngăn cản, một đang xếp hàng đỏ mắt rục rịch ngóc đầu dậy, nhưng vẫn cưỡng ép kìm nén .
Đợi , đợi bọn họ thể khỏi cửa siêu thị .