Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 408: Không Cần

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:50:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đợi chút.”

 

Anh xổm xuống, bộ quần áo rộng thùng thình che khuất động tác.

 

Đến khi dậy nữa, nơi lộ một cái hố sâu hơn một mét.

 

“Cô bỏ đồ xuống đó , nhưng đừng để lên giường.”

 

Hạ Ngôn vô cùng kinh ngạc, chẳng lẽ đây là chỗ ở của bọn họ?

 

Nghe bên trong còn một cái giường thì càng thể tin nổi.

 

Giường ít nhất cũng dài một mét sáu, một mét bảy chứ? Nhìn cái hố chỉ sâu chừng , rộng tối đa nửa mét, thể đặt một cái giường cho ?

 

tin mắt , cúi trong. Dưới đáy hố, ngoài mấy cái hũ sành sứt mẻ và đũa gỗ, cô thực sự thấy một cái hang khoét ngang .

 

Ở miệng hang lộ phần đuôi giường, là một chiếc giường đơn sơ bện từ dây leo, bên trải những chiếc lá lớn lông tơ.

 

“Cái ...”

 

Chật chội như , ngủ bên trong trở ?

 

Nhóm tuyên truyền ghé xem, sắc mặt lập tức đổi, ánh mắt càng thêm phức tạp, lộ vẻ xót xa tràn đầy.

 

Luôn những sống cuộc sống khổ cực vượt quá sức tưởng tượng.

 

Nhóm tuyên truyền như kích thích, hăng hái chạy nhanh đám , miệng lưỡi liến thoắng, sức khuyên bảo bọn họ gia nhập căn cứ.

 

Hạ Ngôn im lặng đưa một phần nhỏ thức ăn xuống , tỏ ý tán thành quyết định của Chử Vạn Phu.

 

Vẫn còn nhớ thương những sống sót.

 

Người áo đen về phía nhóm tuyên truyền, lặng im, Hạ Ngôn cũng rốt cuộc đang cảm xúc gì.

 

Mà bên , bất kể nhóm tuyên truyền năng hùng hồn , đưa điều kiện ưu đãi thế nào, những trùm kín trong lớp áo đều hé răng nửa lời.

 

Bộ quần áo đen rộng thùng thình như một lớp vỏ cứng rắn, những đường kim mũi chỉ thô kệch xiêu vẹo là sự gia trì pháp thuật độc đáo, kết hợp thể ngăn cản sự tìm tòi từ bên ngoài. Ngoại trừ chính bản họ, ai họ rốt cuộc đang nghĩ gì.

 

“Phần còn để ?” Cô phá vỡ sự im lặng.

 

Người áo đen phắt về phía cô, thu những suy nghĩ miên man mới di chuyển đôi chân.

 

Lần gần đến tận cùng phía Bắc của bia đá.

 

Sau khi tốn sức dời tảng đá , khom lưng thở dốc. Hạ Ngôn thấy tấm vải đen phác họa độ cong lồi lõm bất quy tắc lưng , giống như lớp áo đang giấu nhiều khối u.

 

Người áo đen nhạy bén cảm nhận ánh mắt dừng quá lâu của cô, lập tức thẳng lưng lên.

 

Hạ Ngôn dời mắt sang cái hố mới, chỗ ở bậc thang xuống, bên trong chắc là rộng hơn.

 

Động tác duỗi chân của dừng , chần chừ : “Bảo của cô cũng giúp một tay ?”

 

Hạ Ngôn , một lát mỉm .

 

“Được.”

 

Cô gọi nhóm tuyên truyền đang vây quanh khổ sở khuyên bảo : “Xuống giúp việc.”

 

Nhóm tuyên truyền ngẩn một chút, gật đầu xuống.

 

Nghĩ thì bọn họ cũng quá nóng vội , những thể sống sót an đến tận bây giờ, thể vì lời khuyên bảo của lạ mà rời bỏ nơi trú ẩn ban đầu chứ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-408-khong-can.html.]

Bất kể điều kiện ở đây gian khổ , việc họ sống sót mới là sự thật.

 

Hạ Ngôn là cuối cùng xuống.

 

Nhìn miệng hang tối om, cô định lát nữa xuống sẽ thắp một cây nến sinh nhật để chiếu sáng – đèn pin quá sáng, nếu dẫn dụ thứ thực vật ưa sáng nào đó tới, cô thể chạy, nhưng đám cư dân bản địa thì ?

 

Chân cô dò dẫm, tìm kiếm bậc thang trong bóng tối.

 

trong nháy mắt, một luồng ánh sáng trắng mờ nhạt ảm đạm vươn chân cô, miễn cưỡng chiếu sáng bậc thang tiếp theo.

 

áo đen đang bưng một quả hình thù kỳ lạ giúp cô soi đường.

 

“Cảm ơn.”

 

Hạ Ngôn nhân cơ hội nhanh xuống, đạp chân lên nền đất thực mới tranh thủ thứ trong tay .

 

Thứ giống với thứ cô thấy dây leo.

 

Cô quét mắt quanh, gian ở đây quả thực rộng hơn ít, trong góc đặt mấy quả như , ánh sáng tỏa cái mờ hơn cái .

 

, ma chê quỷ hờn, lẽ vì thấy ánh mặt trời nên dáng vẻ phát triển vô cùng tùy ý – chỗ mọc một cục, chỗ mọc một cục, trông như khối u dị dạng.

 

Người áo đen đặt quả đó lên chiếc bàn duy nhất trong phòng, giơ tay chống lên một góc nhọn lớp áo: “Đồ đạc còn cứ để ở đó .”

 

Hạ Ngôn theo hướng ngón tay chỉ, đặt vật tư còn đó, thuận tay đưa cho đơn đặt hàng, bảo kiểm kê.

 

Anh rõ ràng sững sờ, bàn tay trùm trong áo đen giơ lên hạ xuống, cuối cùng nhận lấy, cầm c.h.ặ.t động đậy.

 

Nhóm tuyên truyền vẫn luôn bên cạnh, khi thấy đáy hang, bọn họ lờ mờ hiểu mục đích của áo đen – bản sống , sẽ rời .

 

Trong căn phòng chỉ giường đá rộng rãi, còn đồ nội thất điêu khắc đơn giản.

 

Nhờ ánh sáng mờ ảo, thể thấy bên giường mấy cái l.ồ.ng đan bằng dây leo, bên trong chứa nửa giỏ quả giống loại . Tuy sơn hào hải vị, nhưng chỉ cần thể lấp đầy bụng thì đều là đồ .

 

thấy mua chăn đệm, đợi đến chỗ , cứ tìm đại một nhân viên nào đó, bảo nó dẫn qua Cánh Cửa Nghỉ Dưỡng đến tổng bộ, bên đó còn mở một cửa hàng quần áo và cửa hàng ngũ kim, đoán là sẽ cần dùng đến.”

 

Hạ Ngôn sờ sờ mặt giường đá cứng ngắc, lạnh như băng ngàn năm, ngủ đó chắc chắn sẽ sinh bệnh.

 

Nơi vốn thấy ánh mặt trời, khí lưu thông, âm u ẩm ướt, cộng thêm ngủ loại giường , thấp khớp là chuyện bình thường.

 

Nghĩ đến đây, cô ngước mắt : “ , đến lúc đó còn thể đến bệnh viện trong căn cứ bốc t.h.u.ố.c chữa bệnh, các tìm bác sĩ Tang, cô là chuyên gia xương khớp, khám bệnh giỏi, nhân viên của cũng lấy t.h.u.ố.c ở chỗ cô .”

 

Nhóm tuyên truyền cũng hùa theo: “ , quên giới thiệu với , bệnh viện trong căn cứ khám bệnh miễn phí, chỉ cần các gia nhập căn cứ, chỉ cung cấp chỗ ở mà còn nhận lương thực cứu tế để vượt qua giai đoạn đầu.

 

Đại ca suy nghĩ , xem nơi thể ở , sinh bệnh chẳng chỉ nước chờ c.h.ế.t ? Đổi môi trường sống, các hãy sống cho .”

 

Ánh sáng lờ mờ che giấu chiếc áo trùm đang run rẩy của áo đen.

 

Anh hít sâu một thành tiếng, cố gắng kìm nén cảm xúc sắp phun trào, cứng ngắc thốt một câu: “Không cần, sức khỏe chúng lắm, yếu ớt như các .”

 

Mọi ngẩn , hiểu từ chối.

 

Chỉ thấy áo đen đến bên đống vật tư, ném cái túi bao bì rơi lên , cổ họng khàn đặc mùi khói lửa phát cảm giác lạnh lẽo, : “Giao đồ xong thì các , chúng cần đến nơi khác ở. Sau các đừng đến nữa, hãy sống cuộc sống của riêng các .”

 

“Này ...” Chàng trai trẻ tuổi trong nhóm tuyên truyền lọt tai, cao giọng : “Đều là lòng giúp các , chuyện kiểu đó?!”

 

Người áo đen ném mạnh cái túi bao bì xuống đất, gầm nhẹ đầy giận dữ: “ chuyện kiểu gì thì liên quan gì đến ? Các đưa đồ cho cũng là vì trả tinh hạch!

 

Vừa đến đây bày cái vẻ cao cao tại thượng thương hại khác, chúng cần các đáng thương ? Cậu lấy tư cách gì bảo chúng gia nhập căn cứ?! Lúc t.a.i n.ạ.n xảy các đang ở ? Bây giờ từng một nhảy đấng cứu thế?

 

Không cần! Chúng dựa chính cũng thể sống !”

 

 

Loading...