Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 411: Chua Quá
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:50:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Ngôn kẹp chiếc loa nhỏ lên cổ áo để tiện khuếch đại âm thanh.
Cô vỗ vỗ cánh tay của thành viên nhóm tuyên truyền, “Các để ngoài.”
Đội trưởng đầu , lộ vẻ nghi hoặc.
Có ? Tướng quân đặc biệt dặn dò, nhất định bảo vệ an tính mạng cho Hạ lão bản.
Mặc dù, cảm thấy cô lẽ cần...
“Không , để ngoài .” Hạ Ngôn trấn an.
Các đồng đội đội trưởng, khi nhận tín hiệu thì di chuyển bước chân, ngầm bảo vệ hai bên sườn cô.
Những sống sót ngóng trông mòn mỏi, cho đến khi phụ nữ trẻ tuổi tươi rạng rỡ xuất hiện mắt, nỗi lo âu đáy lòng đ.á.n.h tan ——
Quá trẻ, khuôn mặt trắng nõn sạch sẽ lưu chút dấu vết khổ nạn nào, thậm chí hai má còn ửng hồng khỏe mạnh.
Chỉ cần là lời cô , bọn họ sẽ theo cần suy nghĩ!
Xung quanh tĩnh lặng, chỉ còn tiếng hít thở cố kìm nén vang lên liên tiếp, từng đôi mắt xám xịt chằm chằm, m.á.u huyết sôi trào đưa sự hưng phấn và mong chờ khắp .
Hạ Ngôn lấy từ trong ô chứa đồ của hệ thống một chiếc bàn dài và biển quảng cáo, đặt máy định giá vạn vật và máy thẻ lên , tiếp đó cô lấy một chiếc ghế giám đốc bằng da thật, phớt lờ ánh mắt kinh ngạc của , thoải mái xuống, hai tay chống lên mặt bàn dựng lên.
“Bây giờ xin kỹ, điều kiện tiên quyết để ăn cơm là một tấm thẻ .
Nếu trong tay tinh hạch, xin hãy ở vị trí bên tay trái , nếu tinh hạch, trang sức vàng bạc cũng dùng như thường.
Tiêu chuẩn đổi tinh hạch thành điểm tích lũy đều ở tấm biển tuyên truyền , xin hãy tìm hiểu kỹ xếp hàng thẻ.”
Vừa dứt lời, đám lập tức xôn xao, cúi sờ lót giày rút tinh hạch , thì là sờ cổ tháo dây chuyền, nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay vội vã chen lên phía .
Bọn họ thể vẫn hiểu rốt cuộc là chuyện gì, chỉ vì để ăn cơm, cái gì cũng nguyện ý thử.
Tinh hạch đưa đến mí mắt cô tỏa một mùi chua loét, cô nín thở nghiêng đầu, môi hé mở một khe nhỏ :
“Nhét trong máy là .”
“Nhét ? Chỗ ?”
Bàn tay cầm tinh hạch chọc loạn xạ, nhóm tuyên truyền nổi, chỉ chỉ khe nhận tinh hạch.
Viên tinh hạch nhỏ trượt trong.
“Sau đó thì ? Cơm của ? ăn cơm! Cô xong là thể ăn cơm mà! Có cô lừa !”
Vị khách đầu tiên thẻ hai tay dang , sốt ruột đến mức đầu đầy mồ hôi, tròng mắt to tướng đảo loạn kinh hoàng.
Anh sợ tinh hạch nuốt mất, mà là hy vọng ăn cơm dập tắt, sự tuyệt vọng nhân đôi sẽ đè bẹp con .
Anh quá kích động .
Hạ Ngôn dậy nắm lấy cổ tay , đưa mắt , quát: “Đừng vội, chỉ cho cách thao tác.”
Ngoài bản thẻ, những khác thể thấy nội dung cụ thể trong thẻ, nhưng điều bao gồm Hạ Ngôn, dù cô cũng là bà chủ.
“Đây là giao diện chính, bên một mục gọi món, bấm , đúng, trượt xuống, thấy , tất cả đồ ăn bên trong đều thể gọi, miễn là trong thẻ còn điểm tích lũy!”
Theo ngón tay trượt xuống, tròng mắt khách hàng trừng lớn đến cực hạn, trái tim đập mạnh l.ồ.ng n.g.ự.c, cánh mũi phập phồng hít lượng lớn oxy.
Anh kích động hét lên: “Là đồ ăn! Rất nhiều đồ ăn! Mau giúp gọi món!”
Ngón tay run rẩy hình thù gì, bộ dạng như sắp .
Đây là phản ứng chân thực nhất của một đói đến cực hạn.
Hạ Ngôn nắm lấy ngón tay , “Ăn cơm mì?”
“Cơm, cơm! Chính là cái !”
“Cơm rang trứng? Hay là cơm hộp cà chua xào trứng?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-411-chua-qua.html.]
“Đều —— cơm hộp, cơm hộp!”
“Được, đặt đơn .”
Hạ Ngôn giúp tắt giao diện, xuống .
Trong đầu khách hàng là hình ảnh hộp cơm thấy, nhớ nổi mùi vị của cơm nữa, nhưng cơn đói cồn cào cho , cho dù là hai cái bánh bao lớn, cũng thể ăn ngấu nghiến!
“Cơm ——” Đang định mở miệng hỏi cơm ở , gian mắt bỗng nhiên rách , một hộp cơm bao bọc bởi bong bóng lớn từ trời giáng xuống.
“Có đồ tới !”
“Là đồ ăn!”
Đám vây quanh lập tức bùng nổ tiếng kinh hô, kiễng chân ngó đầu xem trong hộp cơm rốt cuộc đựng cái gì.
Vừa bọn họ chọn cơm ngứa ngáy trong lòng, giờ phút càng cảm thấy hô hấp khó khăn!
Khách hàng đưa tay đón lấy, bong bóng vỡ biến mất, một đoạn hoạt hình mở hộp chiếu giữa trung, màng xem nữa, vội vàng mở nắp , một mùi cơm nồng nàn xộc mũi.
Trong nước sốt sền sệt màu sắc tươi sáng là cà chua hồng phấn xào nhanh, trứng gà vàng ruộm từng miếng lớn, đầy ắp, gần như tràn khỏi miệng bát.
Đây là cơm hộp thượng hạng mới lò! Không đồ thừa chắp vá!
Anh nhịn nữa, đũa cũng kịp tách, dùng tay điên cuồng bốc cơm miệng, nhai thô thiển hai cái rướn cổ nuốt xuống, đôi mắt như sói chằm chằm những xung quanh, hung tợn cảnh cáo trong im lặng, đừng hòng cướp cơm, sẽ liều mạng!
Điều là, ngay khoảnh khắc hộp cơm xuất hiện, bên cạnh xuất hiện một lớp bảo vệ mà ai thể qua.
Ánh mắt của những xung quanh cũng chẳng kém phần hung tợn, ai nấy đều là sói đói, xanh đến phát sáng.
Hạ Ngôn gõ nhẹ mặt bàn thu hút ánh mắt , “Còn thẻ ?”
“Làm!”
Kể từ khi tận mắt chứng kiến thật sự thể ăn cơm, ý chí của tất cả cường hóa đến mức thể dễ dàng chống đỡ thể khô kiệt.
Hạ Ngôn giao máy thẻ cho nhóm tuyên truyền phụ trách, tinh lực của cô đều đặt máy định giá vạn năng.
“Nặng mười gam, thể đổi hai ngàn điểm, đổi ?”
“Đổi!”
“Anh dùng cái gì đổi, khóa bình an bằng bạc? Không đổi quá nhiều điểm .”
“Vậy cũng đổi, chỉ cần ăn cơm, cái gì cũng đổi!”
Hạ Ngôn thu đồ trang sức ô chứa đồ hệ thống, vui vẻ chuyển điểm tương ứng tài khoản của khách hàng trong hệ thống.
Khách hàng vui, cô cũng vui.
Trên lầu cổng thành, Căn cứ trưởng yên tâm thò đầu ngó.
“Đám đừng bọn họ c.h.ế.t đấy, mới nhập hàng một —— Ơ? Bọn họ thật sự ăn cơm ?!”
Nhân viên tuần tra xem kịch ở đây từ sớm chép miệng tấm tắc, vô cùng động lòng: “Căn cứ trưởng ngài , phụ nữ một lời một gói vàng, thật sự cho cơm ăn.”
Nghe cấp khen ngợi đầy thán phục, Căn cứ trưởng như , “Quả thực bản lĩnh, nhưng thường năng lực càng lớn trách nhiệm càng lớn, nếu cô thật sự cứu giúp sống sót, thì nên điều kiện giá, ăn cơm còn tốn tinh hạch, đại thiện!”
Nhân viên tuần tra:... Chua quá.
Ánh mắt Căn cứ trưởng rơi đám ‘tư lệnh quân’ cái gì cũng ở vòng ngoài, tâm trạng thoải mái hơn vài phần, đưa tay chỉ từ xa.
“Các đám xem, đáp ứng điều kiện, ngay cả cơm cũng ăn, đáng buồn đáng tiếc a.”
Lại dám rối loạn lòng quân của ông ? Thực sự đáng ghét.
Có bản lĩnh thì đưa hết , ông mới phục!
điều đó là thể, sớm tỏ rõ cô là thương nhân, lợi dậy sớm, đám dù đến cũng là gánh nặng, ai thu nhận .
Nhóm tuần tra ông , cảnh tượng náo nhiệt bên , mấp máy môi, nhịn tiếp.