Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 413: Nằm Cũng Có Tiền

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:50:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giờ đến tìm ?

 

Chử Vạn Phu dậy, “Mau mời .”

 

“Vâng.”

 

Hạ Ngôn thấy khách, chuẩn dậy cáo từ, về phần Chử Vạn Phu định gì cô còn để ý nữa.

 

tới cửa, binh lính từ bên ngoài đẩy , theo là Khương Lệ và Viện trưởng Kế, một ôm túi đất, một ôm chồng tài liệu nghiên cứu dày cộm, mặt vốn tươi hớn hở khi thấy cô càng vui vẻ hơn.

 

“Hạ lão bản cũng ở đây !” Khương Lệ vui mừng , “Vừa định tìm cô, ngờ gặp ở đây!”

 

Hạ Ngôn: “Bà cứ .”

 

Khương Lệ và Viện trưởng Kế trao đổi ánh mắt, : “Cũng chuyện lớn gì, chúng chỉ hỏi thăm một chút, cửa hàng khử độc chính thức thể tịnh hóa hạt giống ? Có c.h.ế.t hạt giống ?”

 

Hai bao giờ b.ắ.n tên đích, thể hỏi như ...

 

Suy nghĩ của Chử Vạn Phu xoay chuyển cực nhanh, vội : “Là đất đai kết quả kiểm tra ?”

 

Viện trưởng Kế gật đầu, trong nếp nhăn đuôi mắt đều tràn đầy vui sướng, “ , kết quả kiểm tra vô cùng , đất đai đầy đủ dưỡng chất, chỉ cần công tác tiêu độc khử trùng, gieo trồng hạt giống phiên bản cải tiến tăng cường, là thể lập tức sản xuất trồng trọt!”

 

Đây tuyệt đối là một tin tức động trời!

 

Chử Vạn Phu vui mừng mặt, liên tục ba tiếng !

 

Hiện tại sợ nhất là hậu phương lương thực, những ngày tháng ăn uống dẫn đến nội bộ hỗn loạn trải nghiệm nữa.

 

cũng tất cả đất đai đều thể trồng trọt, Tướng quân Chử, trong những mẫu đất gửi cho , chỉ năm mẫu đạt tiêu chuẩn.” Khương Lệ thu nụ , nghiêm túc.

 

Không dội nước lạnh lúc vui vẻ, sự thật chính là như , tình hình hiện tại thích hợp để tô vẽ thái bình.

 

thể phủ nhận là, cảm xúc đang dâng cao của Chử Vạn Phu tụt xuống nhanh ch.óng.

 

Viện trưởng Kế nhắc nhở , “Trước mắt cần suy nghĩ nhiều như , nhân lúc tranh thủ thời gian trồng trọt, tích bước nhỏ thành ngàn dặm, sẽ thôi.”

 

Chử Vạn Phu gật đầu, nhận lấy tài liệu, xem xét đất đai thích hợp ở gần căn cứ .

 

Hai Khương Lệ về phía Hạ Ngôn, câu hỏi cô còn trả lời.

 

“Không vấn đề gì, sẽ c.h.ế.t hạt giống.” Cô .

 

Nhân lúc ba trò chuyện, cô xem qua những điều cần chú ý của cửa hàng khử độc, vô cùng chắc chắn ảnh hưởng đến hạt giống.

 

“Vậy thì quá !”

 

Hạ Ngôn cũng theo, tìm cơ hội cáo từ rời ...

 

Nghiệp vụ chiêu khách của Nhà Hàng Cao Cấp đổi thành một ngày ba , xuất hiện ngẫu nhiên cầu.

 

Gặp nhiều , cũng dần dần chấp nhận, thử .

 

Cứ như , khách hàng đến Đảo Ly Đại ngày càng nhiều, Hạ Ngôn bắt đầu bận tối mắt tối mũi, “ tiền” ở các nơi nhiều hơn cô tưởng tượng, Nhà Nước và Nhà Bong Bóng mỗi ngày đều khách mới ở, thời gian thuê ngắn nhất là một tháng, dài nhất là trực tiếp thanh toán bộ tiền thuê ba năm.

 

Mỗi khi chập tối, luôn thể thấy những cư dân ăn no ngoài dạo, mỗi ngày họ nhất định lượn lờ trong siêu thị một tiếng đồng hồ, hàng hóa lấp đầy kệ mà nở nụ hạnh phúc.

 

Mười một căn biệt thự tư nhân còn khi tranh thủ dọn dẹp xong, cũng lục tục cho các Căn cứ trưởng ở các nơi thuê.

 

Khu Lưu Trữ mỗi ngày càng là đến , ngoại trừ dị năng giả hệ gian , gần như mỗi khách hàng đều cần một nơi an để cất giữ vật tư.

 

Không gian lưu trữ mắt chính là lựa chọn nhất, ai thể từ chối ‘cám dỗ’ như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-413-nam-cung-co-tien.html.]

 

Hạ Ngôn phát hiện, ngoại trừ tủ một mét vuông doanh lắm , các gian lưu trữ diện tích còn quả thực bán chạy như tôm tươi!

 

Mà Khu Lưu Trữ diện tích một vạn mét vuông trực tiếp mấy khách hàng lớn bao trọn, vung tay lên, trực tiếp thanh toán tiền thuê nửa năm, ngay tại chỗ dẫn cất giữ vật tư.

 

Hạ Ngôn đến mỏi cả mặt.

 

Điểm tích lũy trắng lóa, rào rào chảy tài khoản, gần như mỗi cái chớp mắt, con đều sẽ đổi tăng lên, còn định hơn cả điện tâm đồ!

 

Nằm cũng tiền! Nằm cũng tiền!

 

“Bà chủ, một vấn đề, cũng thể phái đây mãi , nếu lấy vật tư gì đó, lấy hàng thế nào?”

 

Hạ Ngôn khựng , đây là một câu hỏi .

 

Chử Vạn Phu và khách hàng địa phương đều ở gần, cô từng cân nhắc vấn đề , nhưng những khách hàng nơi khác ? Nếu cần dùng gấp, thể cứ đợi ba cơ hội ngẫu nhiên khi Nhà Hàng Cao Cấp chiêu mộ khách hàng chứ?

 

Cô mở giao diện quản lý Khu Lưu Trữ, bấm nút cài đặt, mắt lập tức nhảy nhiều tùy chọn thể kéo xuống.

 

Lướt một hồi tìm thấy cài đặt nhanh, xác nhận mở, giới hạn mỗi ngày điều chỉnh thành năm , nếu hôm nay vượt quá , chỉ thể đợi đến mười hai giờ đêm mới mới thể .

 

Cuối cùng, Hạ Ngôn đồng bộ thông tin đổi thẻ tích phân, trang Khu Lưu Trữ, thêm hai chữ “Đi ”.

 

Sau khi tải thành công, mỗi vị khách thuê gian lưu trữ đều cảm thấy cổ tay nóng lên, thẻ tích phân nhấp nháy thông báo nhận tin nhắn mới, theo các bước mở , hai chữ “Đi hiểu lắm ý nghĩa cụ thể, nhưng khi ngón tay chạm đó, mắt hoa lên, xuất hiện cổng lớn của Khu Lưu Trữ.

 

Khách hàng lớn khỏi cảm thán: “Hạ lão bản việc quả nhiên hiệu suất cao, hợp tác vui vẻ.”

 

Hạ Ngôn .

 

Lúc phía đột nhiên vang lên tiếng kinh hô cao v.út.

 

“Ái chà, cô đúng là bà chủ lớn thật !”

 

đầu , ngờ là bà chủ từng gặp đó.

 

Chỉ thấy lưng bà là một đám cư dân ở tòa nhà đất, một đám mới lạ khiếp sợ đông tây.

 

“Còn tưởng cô là kẻ l.ừ.a đ.ả.o lớn, ngờ sản nghiệp lớn thế thật, trách mắt ch.ó coi thường khác, thề, cô tuyệt đối là bà chủ giàu nhất mà từng tiếp xúc từ kiếp đến kiếp !” Bà chủ dùng biểu cảm khoa trương tự giễu.

 

Tờ rơi tuyên truyền lật qua lật xem vô , giằng co giữa mạo hiểm và giữ nguyên hiện trạng, lý trí cho bà nên an phận thủ thường ở , dù đây cũng sống như , đợi thêm nữa cũng chẳng , nhưng trong đầu luôn tái hiện cảnh tượng ngày hôm đó.

 

Sau khi một nữa thấy quảng cáo tuyên truyền chiếu trung, đầu óc bà nóng lên, hỏi những cư dân cũng đang ngẩng đầu xem: “Hay là chúng xem thử?”

 

Mọi ngẩn , nhanh lộ vẻ luống cuống.

 

“Đánh cược một phen, xe đạp biến thành xe máy. Các cũng như , nhỡ tìm lối thoát mới thì ? Đi thôi, cùng .”

 

Lời , tảng đá lớn đè nặng trong lòng ngược buông xuống, ý niệm xem thử của bà càng thêm kiên định.

 

“Vậy,” cái đầu thò cửa sổ bốn phía, lấy dũng khí từ những đổi biểu cảm nhỏ nhặt của đối phương, “Đi?”

 

“Được thôi!” Bà chủ nhảy dựng lên phủi bụi m.ô.n.g, vẫy tay mạnh mẽ, “Các mau xuống lầu, xuất phát ngay! Bảo an.”

 

“Gâu gâu!”

 

Con ch.ó cỏ đầu chỏm lông vàng thấy chủ nhân gọi thì lao xuống lầu, nhảy bổ lòng bà vẫy đuôi phấn khích.

 

Bà chủ ấn cái đầu ch.ó đang l.i.ế.m mặt xuống, mặt về phía lớp phòng hộ, dẫn theo các cư dân, bước những bước kiên định .

 

“Đếm ngược 5... 1.”

 

 

Loading...