Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 416: Không Cho Phép

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:50:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khoảng cách từ khách sạn đến khu nhà xưởng thực sự quá xa.

 

Xe bọc thép dù đến con đường lồi lõm cũng thể giảm xóc, lắc lư khiến Hạ Ngôn dần dần nhắm mắt , thần trí tan rã, chạy như bay tìm Chu Công đ.á.n.h cờ.

 

Không qua bao lâu, cô cảm thấy tự chủ trượt về phía .

 

Nhận điều , cô lập tức tỉnh táo, bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy ghế, định thể, mở mắt ngoài xe.

 

Người lính lái xe bên cạnh mắt thẳng, dùng giọng điệu nghiêm túc : “Đến khu nhà xưởng .”

 

Thực cần nhắc nhở, Hạ Ngôn thấy .

 

Hai bên trái cổng khu nhà xưởng dựng hai cây cột siêu lớn, phần đỉnh nối liền là một nhà hàng cửa sổ sáng choang.

 

Bức tường bao cao chọc trời kéo dài sang hai bên hàng ngàn mét, bao quanh thành hình vòng tròn, bên trong tường cứ cách 500 mét một tháp phòng thủ cao v.út, binh lính cầm s.ú.n.g dị năng và kính viễn vọng gác cảnh giới.

 

Nhìn thì vẻ kiên cố, chỉ là cây cột ... chịu nổi sự va chạm của Tang thi ?

 

Hạ Ngôn nghi ngờ những tấm kính trong suốt lớn giữa kết cấu thép.

 

Lính gác xác nhận phận bọn họ xong thì mở cổng cho phép qua, đó là xuống xe kiểm tra an , cô lễ tân nhà hàng đợi sẵn ở một bên vội bước tới đón.

 

“Hạ lão bản, mời theo , Tướng quân Chử đang đợi cô lầu.”

 

đưa Hạ Ngôn đến cây cột bên trái gần nhất, trong lớp kính trong suốt là một thang máy dạng hộp, thẳng lên nhà hàng đỉnh.

 

Cửa thang máy mở , tiếng ồn ào náo nhiệt lập tức ùa .

 

Chỉ thấy một đám nam nữ mặc âu phục, áo Tôn Trung Sơn đang trong đại sảnh rộng lớn trò chuyện nhàn rỗi, trao đổi thông tin với .

 

Hạ Ngôn liếc mắt một cái thấy Chử Vạn Phu đang như đóa hoa giao tế trong đám , và Thẩm tổng đang mỉm vững ở vị trí trung tâm.

 

Giữa những chiếc khăn trải bàn thêu hoa mai ngạo tuyết bày biện hạt dưa lạc, trái cây tươi và từng chai rượu trắng, thuận tiện cho tùy ý lấy dùng.

 

Những thứ ở thời bình thể lên mặt bàn bề nổi như thế , nhưng ở mạt thế vật tư cực kỳ thiếu thốn, thì thể là vô cùng hào phóng!

 

Đây là gia đình gì , còn thể giữ đồ khô tiêu thụ hết?!

 

Hơn nữa cách đó xa một tủ trưng bày tủ lạnh , bất kể là đèn đang sáng các loại đồ uống ướp lạnh đầy ắp, đều cái nào tác động mạnh đến tâm trí !

 

Không khỏi chua xót trong lòng, Chử Vạn Phu tuyệt đối là gặp vận cứt ch.ó gì đó, vơ vét một siêu thị lớn ...

 

nhận Hạ Ngôn, khỏi vô cùng chấn động, vội vàng dùng khuỷu tay huých quen bên cạnh, nhỏ:

 

“Đó chẳng là bà chủ trong đoạn phim tuyên truyền dạo thấy ?”

 

“Sao cô đến đây, chẳng lẽ quan hệ gì với Chử Vạn Phu?”

 

Trong tiếng thì thầm to nhỏ, từng đôi mắt âm thầm quan sát lúc, cố gắng phát hiện mối quan hệ bí mật giữa hai tiên.

 

Tiếp đó, theo động tác của cô, những ánh mắt giả vờ như vô tình lướt qua bỗng nhiên dừng , đôi môi mấp máy co giật thành tiếng.

 

Bọn họ thấy cái gì?!

 

Thật sự tặng quà như ?!

 

Là nhân vật chính, Chử Vạn Phu nhạy bén nhận điều bất thường, theo ánh mắt , vẻ mặt cứng đờ, dở dở ——

 

Chỉ thấy Hạ Ngôn lấy 22 lẵng hoa, con lợn béo hơn ba trăm cân hai đầu buộc lụa đỏ, hai con bò vàng Lỗ Tây nặng tới hai ngàn cân, gà béo vịt béo mỗi loại mười sáu con, tôm hùm Úc tôm hùm Boston cua biển lớn thì khỏi , trọng điểm là cuối cùng cô lấy một con cá hồi biển sâu vô cùng béo !

 

Khi cả con cá hồi rơi xuống mặt bàn, ngay cả mặt đất cũng rung lên bần bật.

 

Trong đầu tất cả đều tự động hiện lên một câu: Chử Vạn Phu cứu mạng cô ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-416-khong-cho-phep.html.]

 

Món quà quá nặng !

 

Chử Vạn Phu cũng chút toát mồ hôi, vốn định gọi Hạ lão bản qua góp vui, ăn bữa cơm, thật sự màng quà cáp mà!

 

mà, thơm thật!

 

“Ha ha ha, Hạ lão bản đến thì đến, còn chuẩn nhiều hậu lễ thế .” Trên mặt Chử Vạn Phu tràn ngập niềm vui phát từ nội tâm.

 

Hạ Ngôn: Quả nhiên quà tặng đến tận lòng mới nhận sự hồi đáp chân thành.

 

Ngay cả Thẩm tổng vẫn luôn im động đậy cũng tới đón.

 

Hạ Ngôn và hai hàn huyên đơn giản xong, cùng một bàn với Thẩm tổng.

 

Các khách khứa nhân lúc Chử Vạn Phu rảnh rỗi, nắm lấy cánh tay hỏi han một hồi, quan hệ thiết càng là vỗ một cái vai .

 

“Được đấy, chuyên lừa em đúng ! Hóa thời gian qua vật tư bán cho đều là mua từ chỗ cô chứ gì, cái tên buôn đáng ghét .”

 

Chử Vạn Phu nhịn , “Chính vì là em ruột mới tính toán rõ ràng, vật tư trân quý như còn nghĩ đến các đầu tiên, kiếm chút phí vất vả cũng là chuyện thường tình.”

 

“Cậu nhóc , tinh hạch của em đều là nặn từ kẽ răng ?! Cậu đúng là nhẫn tâm thật.”

 

Chử Vạn Phu nhún vai: “Cùng khổ thôi, cũng thiếu thốn mới nghĩ chiêu , nếu ngàn vạn cái miệng sẽ c.h.ế.t đói.”

 

“Xì! Còn lừa , cứ cửa tiệm của cô ở trong căn cứ của ? Nghe đến mười điểm là thể ăn no bụng, với là hết cách?”

 

Chử Vạn Phu ném cho một nụ lạnh, xoay rời .

 

Hai chuyện nhỏ, khách khứa gần đó đều rõ mồn một, về phía nọ với ánh mắt trần trụi ghen tị.

 

Cái gọi là đủ đấy! Nghĩ bọn họ lên trời lối xuống đất cửa, vì cầu một miếng vật tư thà bỏ giá cao mua ở chợ đen, bỏ còn gọi là nhiều?!

 

Đã mạt thế còn ăn nhờ quan hệ !

 

Ánh mắt chuyển sang Hạ lão bản đang trò chuyện với Thẩm tổng ở bàn một.

 

Chỉ vật tư chứ gì...

 

Thẩm tổng vô cùng bình dân bốc cho Hạ Ngôn một nắm hạt dưa, dáng ông cụ đầu thôn chuẩn tán gẫu.

 

“May nhờ vật tư cô chi viện, mới thể cứu vãn hàng ngàn sống sót, rảnh thì đến chỗ dạo chơi, tuy sánh bằng phong cảnh bờ biển, nhưng cũng thú vui riêng.”

 

Hạ Ngôn cảm nhận vị caramen truyền đến đầu lưỡi, ăn chuyện: “Được, đợi hai ngày nữa nghỉ ngơi khỏe sẽ đến Thượng Kinh dạo chơi, đến lúc đó tuyên truyền thẻ, Thẩm tổng đừng để ý nhé.”

 

“Cô đùa ,” Thẩm tổng ha hả, “ mong cô qua tuyên truyền còn kịp, để ý chứ.”

 

Tầm mắt Thẩm tổng di chuyển ngang, rơi mới đến, sắc mặt dần dần nhạt .

 

Hạ Ngôn hiểu , theo, chỉ thấy mấy chục vị khách cầm ly rượu tươi rạng rỡ tới, lập tức hiểu rõ.

 

là trăm bằng một thấy, Hạ lão bản còn trẻ trung xinh hơn cả giao diện tuyên truyền.”

 

Cô thản nhiên đáp : “Cũng thường thôi.”

 

“Khiêm tốn, thực sự là quá khiêm tốn ! Tuổi còn trẻ mà trầm như , hổ là nhân tài!”

 

Đầu ngón tay Hạ Ngôn gõ nhịp nhàng lên mặt bàn, như mỉm, nhưng ý chạm đến đáy mắt, cũng hề che giấu sự xa cách và thiếu kiên nhẫn.

 

gì cả, nhưng lập tức khiến hiểu ý là bảo bọn họ bớt nhảm .

 

“Cái , là thế , Hạ lão bản, sống sót trong căn cứ chúng khá nhiều, vật tư cực kỳ thiếu thốn, chỗ cô...” Vị khách vắt hết óc tổ chức ngôn ngữ ngắn gọn hào phóng, “Muốn nhập ít hàng từ chỗ cô, ?”

 

 

Loading...