Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 423: Trúng Độc

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:50:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày hôm , mí mắt ai nấy đều treo hai quầng thâm đen sì, mặt lảng vảng oán khí nồng nặc, bước lê lết dáng vẻ như nghỉ ngơi t.ử tế.

 

“Bọn họ ?” Hạ Ngôn ăn bữa sáng, đ.á.n.h giá tới lui, sang Hùng Hùng đang việc bên cạnh.

 

Hùng Hùng lái xe lau nhà chạy bình bịch ngang qua, đuôi xe kéo theo một vệt nước mờ, chớp mắt khô, sàn nhà sạch sẽ phản chiếu rõ nét ánh đèn từ trần rọi xuống.

 

“Tối qua la hét t.h.ả.m thiết cả đêm, càng bịt miệng thì càng gân cổ lên gào, kéo theo cả binh sĩ gác đêm cũng thức dậy tuần tra cùng, chỉ sợ thu hút tang thi đến.”

 

“Vì gào?”

 

Hùng Hùng lái xe sàn nhà trơn bóng vẽ một hình tám lớn, giống như nổi hứng chơi đùa, “Nghe là vì nhận một nhiệm vụ rõ ràng, trúng độc .”

 

Đang ăn lòng đỏ trứng, Hạ Ngôn kịp phòng liền sặc, “Khụ khụ khụ khụ, trúng, trúng độc?”

 

Không chứ, thật sự để Trương Á Á trúng ?

 

Không là chỉ hét hai tiếng thôi ?

 

Chữ "hai" còn cả thành phần quá nữa ?!

 

Hùng Hùng dừng xe, nghiêng đầu, khó hiểu : “Chẳng lẽ bà chủ ở sân cũng thấy tiếng động? Không đúng nha, em đến sân ngóng ngay từ lúc đầu, chẳng chút âm thanh nào cả.”

 

Hạ Ngôn dốc một ngụm nước miệng, vỗ n.g.ự.c nuốt lòng đỏ trứng xuống, “ thấy, chỉ là, tối qua xảy nhiều chuyện như .”

 

Chuyện bảo cô đây!

 

Một kẻ ậm ờ rõ ràng, một kẻ ngây ngốc thò tay bắt, hai kẻ tám lạng nửa cân.

 

“Vậy đó thì .”

 

Hùng Hùng thấy cô , còn thể hóng hớt, bèn yên tâm tiếp tục lau nhà.

 

“Sau đó tất cả đều chịu nổi nữa, cầm b.úa cửa nhà, tiếng nghiến răng rắc rắc. Cuối cùng Tướng quân Chử ở tận khu nhà máy cũng chạy tới, lệnh cho đưa đến xó xỉnh Đảo Ly Đại . Em thấy ảnh hưởng đến cư dân khu dân cư, nên đồng ý.”

 

Chỗ Tướng quân Chử chọn sát vách đá, bên là sóng to gió lớn, tiếng động đập đá dễ dàng át âm thanh lớn nhất mà con thể phát .

 

Cứ gào , gào rách cổ họng cũng ai khiếu nại tố cáo .

 

Người đàn ông xui xẻo thực sự nhịn lòng bàn tay ngứa ngáy kỳ lạ, mới xoa một cái, cơn đau nhức kịch liệt như ngàn vạn mũi kim đ.â.m tim gan phèo phổi ập đến. Tiếng la hét t.h.ả.m thiết căn bản thể khống chế xé rách cổ họng, va vách đá, lẫn tiếng sóng cuồn cuộn, cả khuôn mặt giàn giụa nước mắt.

 

bác sĩ cũng kiểm tra , chỉ cần nguy hiểm đến tính mạng thì tính là chuyện lớn, thể ngày mai sẽ khỏi.

 

Hạ Ngôn chỉ nghĩ thôi cũng nhịn . Rõ ràng t.h.ả.m, nhưng cứ khống chế khóe miệng nhếch lên thì !

 

“Cốc cốc.”

 

Giọng khàn như chiêng vỡ lúng b.úng vang lên ở phía đối diện: “Bà —— chủ.”

 

Đây là âm thanh gì ?

 

Hạ Ngôn kinh ngạc ngẩng đầu lên, chỉ thấy mặt một nam thanh niên, đang dùng hai tay ôm cổ, vẻ mặt đau đớn.

 

“Anh việc gì ?”

 

“—— .”

 

Khó nhọc thốt một chữ, khuôn mặt giống như quả chanh dây cực kỳ thiếu nước, nhăn nhúm thành một cục, khiến Hạ Ngôn mà cũng nhíu mày theo.

 

Cái giọng cũng khàn quá .

 

dậy rót một cốc nước ấm, đẩy đến mặt , “Uống chút nước thấm giọng , thành thế , khám bác sĩ ?”

 

Nam thanh niên cảm kích gật đầu, cầm cốc lên nhấp một ngụm nuốt xuống bụng, chớp mắt bóp c.h.ặ.t cổ, mặt lập tức đỏ bừng, khó chịu đến mức trợn trắng mắt.

 

“Ê? rót cho là nước ấm mà.” Hạ Ngôn dứt lời, thấy co cẳng bỏ chạy, mục tiêu hình như là bệnh viện dã chiến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-423-trung-doc.html.]

 

“Cảm —— ư.”

 

Hạ Ngôn đầu đầy sương mù sang Hùng Hùng, hỏi: “Anh nãy đang kêu cái gì ?”

 

Hùng Hùng lập tức đến mức bò tay vịn ngửa tới ngửa lui.

 

“Bà chủ, em chính là đó!”

 

Gào thét điên cuồng cả một đêm, cổ họng thể hỏng . Đừng là ăn cơm, uống nước cũng giống như nuốt d.a.o, cử động một chút cũng cảm giác đau đớn như xé rách.

 

Nghe , Hạ Ngôn lặng lẽ quầy lễ tân, mở hệ thống hậu đài tìm phần cài đặt, điên cuồng thêm đủ loại hạn chế cho việc đăng nhiệm vụ.

 

Cùng một cái hố, cô thể giẫm thứ hai...

 

Sau khi ngủ trưa dậy, Hạ Ngôn thang máy thẳng lên tầng cao nhất của cửa hàng chính. Trước tiên phòng cắt tóc cắt ngắn mái tóc dài cho gọn gàng, đó bắt đầu tuần tra từng tầng một xuống .

 

Cô tiện tay đặt bộ chăn ga gối đệm bốn món mới tinh lên kệ để đồ cửa mỗi phòng. Khách hàng thấy tự nhiên sẽ hiểu —— nếu nhân viên phục vụ ngày nào cũng dọn dẹp vệ sinh, trong lòng khách hàng sẽ cảm thấy thoải mái, trừ khi bọn họ chủ động yêu cầu.

 

Hạ Ngôn qua vài căn phòng trống mở toang cửa, hai cánh cửa sổ mở hết cỡ, gió nhẹ hiu hiu, thổi tới một mùi hương hoa thoang thoảng. Trong phòng sạch sẽ yên tĩnh, một chút dấu vết nào của việc từng ở.

 

Kể từ khi Chử Vạn Phu xây dựng khu nhà máy mới, phần lớn khách hàng sống trong cửa hàng đều chuyển ngoài, chỉ còn ba bữa một ngày là vẫn ăn ở cửa hàng.

 

đầu hành lang dài dằng dặc, tấm t.h.ả.m xa hoa sự chiếu rọi của ánh đèn ngả cam, trông vẻ nặng nề. Cửa phòng hai bên lúc tối lúc sáng, thang máy ở tận cùng vẫn luôn sáng của tầng , lên, cũng xuống, dường như cả tòa nhà chỉ còn một cô.

 

Khi bầu khí náo nhiệt trong căn cứ thoảng qua bên tai, cô chợt cảm thấy trong lầu quá mức yên tĩnh.

 

Hạ Ngôn tại chỗ lâu, hình như nghĩ nhiều, hình như chỉ ngẩn ngơ một lát.

 

Cuối cùng, cô cúi đầu bộ chăn ga gối đệm bốn món đang kẹp giữa những ngón tay, cất bước về phía cầu thang bộ, xuống tầng tiếp theo.

 

Chia ly luôn lúc, cô sớm quen .

 

Trong đại sảnh, Hùng Hùng lưng về phía cô chổng m.ô.n.g lên, lắc lư đang cái gì. Bộ dạng đáng yêu lập tức tan chảy trái tim cô, xua đuổi hết cảm xúc tiêu cực.

 

“Em đang cái gì ?” Hạ Ngôn học theo dáng vẻ của nó xổm xuống, ánh mắt xuống thấy hai túi đồ ăn lớn.

 

Dòng chữ ‘Siêu thị độc quyền của Khách sạn Nghỉ Dưỡng’ túi bao bì vô cùng rõ nét. Miệng túi mở rộng để lộ bên trong là sữa bột, táo đỏ, bột mè đen và các loại đồ bổ khác.

 

“Khách hàng nhờ em trông giúp ?” Cô hỏi.

 

Đôi mắt đen láy mờ mịt của Hùng Hùng lộ vẻ ngơ ngác, nó lắc đầu: “Không ai cả, chỉ hai túi đồ ăn thôi.”

 

Hạ Ngôn khó hiểu, thời đại vứt đồ ăn tốn tinh hạch mua bừa bãi trong đại sảnh?

 

quanh bốn phía, thấy ai canh giữ gần đó.

 

Trời đất, nhặt "tiền" trong cửa hàng, cũng ai tin.

 

“Cứ để ở quầy lễ tân , kiểm tra camera xem .”

 

Hạ Ngôn mở hệ thống camera giám sát, chỉnh thời gian từ lúc cô rời khỏi đại sảnh, tua nhanh gấp năm .

 

Chỉ thấy trong màn hình giám sát qua kẻ , đến quầy lễ tân ít. Nhìn kỹ thì ngoài hỏi đường, chính là khách hàng bản địa trả phòng —— nhóm của Earl. Bên cạnh bọn họ còn năm sáu của Chử Vạn Phu theo. Sau khi xong thủ tục trả phòng, bọn họ thì Hạ Ngôn thấy nữa.

 

Lúc bọn họ đến Hạ Ngôn bận tâm, rời cửa hàng bình thường cô càng bận tâm.

 

Màn hình giám sát tiếp tục phát nhanh, quầy lễ tân dần vắng đột nhiên một đàn ông xách hai túi đồ lớn tới.

 

Tìm thấy !

 

Hạ Ngôn nhanh tay lẹ mắt chỉnh về tốc độ bình thường, phóng to màn hình đến mức tối đa. Nhìn trong màn hình đặt đồ xuống, lúc đầu chuẩn rời , cô ấn nút tạm dừng.

 

Hửm? Sao ?

 

 

Loading...