Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 426: Quầy Hàng

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:50:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đỗ Thành xong liền sảng khoái:

 

“Hạ lão bản, cô xem xem đang , thời gian ngoài giờ việc mà còn gò bó ? Bây giờ thời bình nữa, ai thể cản khác kiếm no cái bụng chứ, đây chính là bản lĩnh, giảm bớt gánh nặng cho căn cứ, đây là chuyện mà.”

 

Hạ Ngôn mỉm nhạt: “Anh cũng lý.”

 

là mỗi một cách sống, mỗi một con đường.

 

đến Nhà Hàng Cao Cấp gần đó, tùy tiện tìm một chỗ xuống, chuẩn bắt tay việc xây dựng một con phố chợ sáng tối, chuyên dùng để tạo sự tiện lợi cho khách hàng bày sạp bán hàng.

 

Như video quảng cáo thể thêm một dòng — Đảo Ly Đại ngoài việc thể ăn uống, còn hỗ trợ tất cả những sống sót giao dịch vật tư.

 

Hiện tại suy nghĩ của cô mở rộng, dù cũng đang tìm cách để kiếm thêm tinh hạch, tại nương theo chiều gió, thu một chút phí nho nhỏ nhỉ?

 

Trước tiên, con phố cách nhà hàng quá xa, nhất là liếc mắt một cái thể thấy ngay. Ngoài , phía quầy hàng còn xây thêm một cửa hàng cơ sở, để đáp ứng nhu cầu của các khách hàng khác .

 

Sau khi xác định xong vị trí, cô đ.á.n.h dấu các con từ 1 đến 100 mặt đất, chia bộ con phố thành các ô vuông diện tích bằng . Sau ai bày sạp thì đến bộ phận cho thuê phòng để thuê vị trí, hiệu tương ứng sẽ thuộc về đó, khác chiếm dụng.

 

Cách quầy hàng 10 mét về phía , Hạ Ngôn bố trí một dãy cửa hàng. Luôn những dị năng giả mang tính thực dụng cao cần một nơi lâu dài để trưng bày sản phẩm, ví dụ như Phúc Nương, cô thể tạo trái cây, chậu hoa thể cứ bê tới bê lui cả ngày .

 

Buổi sáng Đảo Ly Đại vẫn còn se lạnh, gió thổi qua, những cánh tay cẳng chân già cỗi là những đầu tiên chịu nổi, vì đều mặc quần áo dài tay dài chân, đợi thời tiết nóng lên mới thành những bộ quần áo hai mảnh.

 

ngay lúc , một đám thi dừng động tác tay, chớp mắt chằm chằm Hạ Ngôn, trong lòng dâng trào cảm xúc khó thể tin từng tòa nhà mới tinh mọc lên từ mặt đất, cửa sổ sát đất sáng sủa, bức tường trắng tinh, biển quảng cáo đỉnh tường ngoài còn trống chờ đặt tên.

 

“Ngày thường cứ các cái gì mà khách sạn chỉ trong một đêm đổi ch.óng mặt, còn tưởng các c.h.é.m gió, như một trò , bây giờ xem , mới chính là trò .”

 

“Bây giờ thì chứ, Hạ lão bản ma lực đấy, sắp xếp cái gì chỉ là chuyện trong chớp mắt.”

 

“Trên mặt đất hình như đ.á.n.h , ai ý nghĩa gì ?”

 

“... Cái , để đoán mò một chút, dựa kinh nghiệm bày sạp nhiều năm của , cảm giác giống như quầy hàng cho thuê bên ngoài!”

 

“Hạ lão bản cuối cùng cũng bắt đầu quản lý , ngày nào cũng giành chỗ nôn luôn !”

 

Tiếng xì xào bàn tán nhanh ch.óng lan truyền khắp các quầy hàng. Một mặt họ lo lắng kham nổi chi phí thuê hàng tháng , mặt khác hy vọng một sạp hàng thuộc về riêng , như sẽ lo lắng ngày mai mất chỗ.

 

Bởi vì Đảo Ly Đại cấm đ.á.n.h , dựa việc bày sạp để kiếm chút phí sinh hoạt, ai vì thế mà đ.á.n.h mất cơ hội quý giá, tất cả đều hẹn mà cùng đồng tình với quy tắc ai đến .

 

Một dứt khoát nửa đêm dậy sớm để chiếm vị trí nhất, tất cả đều bắt chước theo. Cuối cùng cuốn đến mức buổi tối ăn cơm xong là đây , cho đến tận đêm khuya buồn ngủ c.h.ế.t vẫn mở một mắt để gác — phòng hờ khác trực tiếp bê đồ nghề , cưỡng ép đổi chỗ.

 

Mặc dù ồn ào cãi vã, nhưng ai nấy đều kìm nén một bụng lửa giận, vắt óc giở trò mưu mô, những ngày tháng trôi qua khổ thể tả.

 

Bây giờ thì , Hạ lão bản tay, họ cuối cùng cũng thể ngủ một giấc yên .

 

Bố Tề và Tề tuyệt đối là những vui mừng nhất. Con trai bản lĩnh, thức ăn tích cóp trong thời gian đủ để họ tằn tiện ăn trong 10 năm!

 

Bây giờ theo căn cứ trưởng Tang công tác xây dựng trồng trọt, ngày cũng thể một căn cứ trưởng. Những ngày tháng thể thấy bằng mắt thường, hai ông bà nửa đêm ngủ , càng nghĩ càng vui.

 

Hai bàn bạc một chút, lén lút bắt đầu tính toán chuyện dành dụm tiền cưới vợ cho con.

 

Lúc đầu bố Tề nghĩ rằng thức ăn là quan trọng nhất, chỉ cần đói, trong tay đủ lương thực chính là tiền cưới vợ. Khi chuyện với Tang Chính Dịch, đối phương lắc đầu, đưa ý kiến khác.

 

“Vẫn là tinh hạch quan trọng nhất, tang thi ở gần sẽ ngày càng ít , kiếm tinh hạch chỉ thể chạy xa, vẫn là nâng cao thực lực quan trọng hơn, năng lực mạnh mới thể sống sót.”

 

đồ ăn sẽ c.h.ế.t đói...” Mẹ Tề vẻ mặt đầy lo lắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-426-quay-hang.html.]

 

Tang Chính Dịch tỏ vẻ thận trọng: “Sau sẽ còn ai c.h.ế.t đói nữa, việc trồng trọt lương thực sẽ nhanh ch.óng đưa lịch trình, dân ăn no chỉ là vấn đề thời gian. Còn bây giờ, hai bác cứ lời tiểu Tề, ở trong khách sạn đừng rời , đừng để lo lắng.”

 

Mẹ Tề còn gì đó, nhưng bố Tề đang trầm ngâm suy nghĩ kéo .

 

Bây giờ xem , lời của căn cứ trưởng Tang quả nhiên là đúng, tầm của quả nhiên đủ xa!

 

Mẹ Tề khu vực quầy hàng quy hoạch phía , Hạ lão bản đang đặt thùng rác và ghế dài, trông dáng. Bà chút động lòng, nhịn liếc ông lão nhà .

 

Để giữ vị trí như hiện tại, hai ca đêm khuya, chỉ phòng gối chiếc, mà còn dám than khổ với Tề Hoa.

 

Nếu thuê một quầy hàng thì cần lo lắng nữa...

 

Bố Tề cũng chút rung động, thứ ông nhắm đến là quầy hàng, mà là cửa hàng phía . Làm ăn cò con kiếm bao nhiêu tinh hạch, hơn nữa trong tay cũng còn nhiều hàng khô để bán...

 

“Đi, hỏi thử xem.” Bố Tề gật đầu.

 

Còn đợi họ thu dọn đồ đạc xuất phát, chủ sạp ở cách vách, cách cách vách, cách cách cách cách vách vung tay lên, đổ ào ào những thứ bày trong bao tải dứa, tay túm lấy miệng bao vác lên vai, sải bước về phía Hạ Ngôn.

 

“Nhanh lên nhanh lên, , chúng cũng hỏi thử xem.”

 

“Bàn đừng cất , lát nữa chừng còn dùng, đừng để cướp mất chỗ.”

 

“Ông hỏi , trông sạp, sắp khách đến , nhân lúc bán thêm chút nữa.”

 

Những âm thanh ồn ào đồng loạt vang lên, giống hệt như cảnh tượng lúc dọn hàng buổi tối.

 

Mẹ Tề vốn cũng định trông sạp, chớp mắt thấy ông lão nhà vác đồ lên vai với tốc độ từng .

 

“Đừng ngây đó, theo.”

 

“Ồ — ồ!”

 

Tiếng bước chân dồn dập lộn xộn vang lên phía , dần dần tiến gần. Hạ Ngôn đặt xong chiếc thùng rác cuối cùng, vỗ vỗ tay .

 

Những đôi mắt tò mò ngó nghiêng trái liên tiếp đổ dồn cô.

 

Hạ Ngôn lướt qua vai họ, dùng ánh mắt hỏi xem chuyện gì.

 

Đỗ Thành ở phía nhất lên tiếng đầu tiên: “Con phố cho thuê ngoài ?”

 

Hạ Ngôn: “ .”

 

Anh hỏi: “Có là cho thuê để bày sạp ?”

 

Hạ Ngôn gật đầu.

 

Kim Phượng ở bên cạnh chịu nổi cảnh một đống lời vô nghĩa mà trọng tâm, dùng cùi chỏ huých , tự hỏi: “Bà chủ, tiền thuê một tháng là bao nhiêu? Có thể giới thiệu chi tiết một chút ?”

 

Mọi chấn động tinh thần, vểnh hai tai lên, chăm chú Hạ Ngôn.

 

Hạ Ngôn toát mồ hôi hột, cô mới xây dựng xong, thật là tiền thuê định giá bao nhiêu cô còn nghĩ tới.

 

trả lời trực tiếp, mà hỏi ngược một ngày thể thu nhập bao nhiêu điểm tích lũy.

 

 

Loading...