Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 430: Nâng Cấp Phố Ăn Vặt

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:50:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giọng thật sự quá ngọt ngào, thể so với quả cà chua chín mọng.

 

Lại khuôn mặt trắng nõn, khóe miệng cong lên như vầng trăng khuyết, đôi mắt to ngập nước, một tiếng trai hai tiếng trai, gọi đến mức tim cũng say.

 

Cô gái chớp chớp mắt, giơ ấm bưng trong tay lên, lanh lảnh trả lời: “Anh trai, em bán thảo mộc, 2 điểm một ly, uống ?”

 

“Vậy, thì cho một ly .” Nhìn như tiên nữ mắt, đầu óc một cũng tỉnh táo nữa.

 

“Mỹ nữ nấu , nhất định vô cùng —— Ặc ọe ợ —— dễ uống.”

 

Cô gái coi như thấy biểu cảm phức tạp của , ngây ngô hỏi: “Còn thêm một ly nữa ? Trà thảo mộc công năng thanh nhiệt hạ hỏa giải độc.”

 

“Thôi thôi, ông chủ cà chua còn mang tới?!” Khách hàng uống chạy trối c.h.ế.t.

 

“Không xem hàng.” Cô gái trợn trắng mắt nhạo, chuẩn đổi ấm hoa cúc bỏ đường phèn, nhưng xoay thấy bóng dáng quen thuộc đang sạp hàng của .

 

“Chị tới khi nào thế? Bà chủ đại nhân.”

 

Tầm mắt Hạ Ngôn chuyển từ đủ loại ấm bày sạp sang mặt cô, Kiều Chân vẫn là tính cách to gan nhưng cẩn thận như .

 

Tuy là bình thường, thể nuôi trắng trẻo sạch sẽ, chăm sóc cực kỳ .

 

mới tới, cô chỉ bán ?”

 

“Cũng chỉ thế .” Kiều Chân trong sạp, cúi lấy một đống bánh mì và xúc xích mua trong siêu thị, “Em còn bán mấy thứ .”

 

Nói xong cô còn căng thẳng Hạ Ngôn, chút lo lắng hành vi phép, chỉ là chuyện cũng giấu , đường phố đại bộ phận trong tay tài nguyên, chẳng tìm cách kiếm chút chênh lệch thông tin .

 

“Cô hotdog?”

 

Hạ Ngôn quanh một vòng, cũng tìm công cụ thể dùng.

 

Kiều Chân hai mắt sáng ngời, “Được ạ?”

 

“Ừ, hạn chế, nếu cần thông điện nước thì tới tìm .”

 

“Cần, em đặc biệt cần!”

 

Các chủ sạp gần đó thấy thì nhoài liên tục gật đầu, “Chúng cũng xin thông điện nước!”

 

Có điện nước, chạy siêu thị nhập chút nguyên liệu, đủ loại đồ ăn vặt sẽ ?

 

Có tay nghề ai còn chạy ngoài nữa?

 

Hạ Ngôn gật đầu, “Tiền điện nước tự trả, nếu đồng ý thì chờ xong việc ở cửa hàng, sẽ tới lắp đặt cho các vị.”

 

Tất cả chủ sạp nhất tề tỏ vẻ thành vấn đề.

 

Lúc đợt khách hàng mới thứ hai ùa chợ sáng tối, dòng đông nghịt chen chúc trong, các vị chủ sạp lập tức phát tiếng rao hàng liên tiếp.

 

“Đi qua ngàn vạn đừng bỏ lỡ, bánh mì nhỏ nước mới bóc tem đây ~”

 

“Rau khô quả khô, thời gian bảo quản siêu dài, cần lo lắng đói bụng nữa.”

 

“Mì tôm nấu hiện trường, còn xúc xích.”

 

Kiều Chân cũng bóp giọng nữa, cao giọng hô: “Trà nhà em thêm đường phèn, hỗ trợ đóng gói mang về, đói bụng khát nước một ly, bảo đảm cả sức lực! Có đường đường, ngọt! Ngọt! Ngọt!”

 

Hạ Ngôn tranh thủ lúc dòng sắp ùa tới bên trong, tìm một khe hở rời .

 

“Đừng chen lấn!”

 

“Người đằng đừng chen nữa, đằng đừng im, mau về phía chứ!”

 

“A!”

 

“Ai giẫm chân .”

 

“Cảnh cáo các ngàn vạn đừng nghĩ trộm đồ, cẩn thận ——”

 

Xẹt —— xẹt xẹt.

 

Hạ Ngôn dừng , nhíu mày .

 

Con đường nhỏ giữa hai hàng sạp đồng thời quá nhiều , chịu ảnh hưởng của rào chắn bảo vệ sạp hàng, chỉ thể ép chen chúc ở giữa đường vai kề vai, đầu nhốn nháo giống như rơi vũng bùn.

 

Có mấy vóc dáng thấp bé kẹp ở giữa vô cùng khổ sở, n.g.ự.c và lưng đều là , hô hấp nóng ẩm ướt, mấy chốc tóc tai đều ướt nhẹp.

 

lầm , đây là tình cảnh cô ngờ tới.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-430-nang-cap-pho-an-vat.html.]

Hạ Ngôn lập tức mở giao diện quản lý Đảo Ly Đại, màn hình ảo mở rộng đường phố, từ 10 mét ban đầu tăng lên 80 mét, ngón tay nhẹ nhàng ấn xác nhận.

 

Lúc tất cả khu phố đều cảm nhận chân chấn động, thể khống chế rời xa bên cạnh, tầm trở nên rộng rãi.

 

Sạp hàng hai bên kéo giãn cách theo chiều ngang, thông qua ánh mắt kinh ngạc sững sờ của các chủ sạp, đều hiểu đây là ông chủ đang thao tác.

 

Vừa khéo một trận gió nhẹ thổi tới biển ập , thổi tan nóng dính nhớp .

 

Mọi thở hổn hển, khó thể bình sự rung động tận mắt thấy, hồi lâu, mới từ trong cổ họng thốt một câu:

 

“Ngoan ngoãn... chút trâu bò.”

 

Lúc chân nữa truyền đến cảm giác khác thường, cứ như thứ gì đó sắp trồi lên.

 

Những ở vị trí giữa đường nhảy dựng tránh , trừng mắt mặt đất dần dần phồng lên.

 

Đột nhiên, một vật hình trụ đầu nhọn chui khỏi mặt đất, bay nhanh lên cao, mãi cho đến khi cao tới mười lăm mét, biến to thành hình trụ tròn, giây tiếp theo đỉnh ch.óp mở tán ô siêu lớn màu xanh da trời, bao phủ cả con đường.

 

Chỉ thấy tán ô ngừng đổi màu sắc, giống như phía màn một bàn tay đang đổi màu sắc yêu thích, mãi cho đến cuối cùng xác định là trong suốt, thể rõ từng đám mây trắng treo bầu trời và mặt trời mới mọc ở hướng đông.

 

Ngay đó, một trận gió lạnh nhu hòa từ đỉnh giáng xuống, xua tan nóng còn sót .

 

Mọi giữ bình tĩnh nữa.

 

Cái ...

 

Đây điều hòa ?

 

Không che chắn mở ngay đường lớn?!

 

Mẹ nó quá hào phóng !

 

Vừa phơi nắng hóng mát, bổ sung canxi và hưởng thụ cả hai lầm lỡ.

 

Nơi rốt cuộc là chốn thần tiên gì .

 

‘Kẻ chủ mưu’ Hạ Ngôn hài lòng gật đầu, cuối cùng đặt cho con đường một cái tên thông tục dễ nhớ —— Phố Ăn Vặt, lựa chọn dựng ở lối .

 

Cô vỗ vỗ tay rời , giấu kín công lao và danh tiếng.

 

Lần tất cả các chủ sạp đều hưng phấn, một ngàn rưỡi tiêu quá xứng đáng!

 

“Hạ lão bản, yêu cô!”

 

“Cô chính là thần của !”

 

Đừng chủ sạp, ngay cả những khách hàng trong lòng còn giữ sự nghi ngờ giờ phút đều vươn cổ hô to, hét lớn một tiếng trâu bò!

 

Người bản lĩnh thông thiên thế để mắt đến ba quả dưa hai quả táo bọn họ ?

 

“Ê ~ qua ngàn vạn đừng bỏ lỡ ~”

 

“Rau khô ~ quả khô ~”

 

“Cho một gói. Trực tiếp đóng gói, ăn ở đây.”

 

“Em gái, mau cho ly nước, chị sắp khát c.h.ế.t .”

 

“Mì tôm, thích ăn mì tôm úp nhất, thêm một cái xúc xích!”

 

Hạ Ngôn trong tiệm, tâm trạng cực Phố Ăn Vặt náo nhiệt phi phàm.

 

Đây đều là do một tay cô tạo .

 

Cô thật sự xây dựng một chốn thế ngoại đào nguyên ở mạt thế, nơi chiến tranh, thế lực hắc ám, chỉ một đám sống sót nỗ lực sống tiếp tỏa sức sống bừng bừng.

 

Hạ Ngôn bỗng nhiên cảm thấy tự hào, cho dù cô chỉ là ngoài đến thế giới nghỉ phép.

 

Cái cảm giác vung tay lên là thể dễ dàng giải quyết vấn đề khác đau đầu thôi , thật sự khiến say mê, cũng chẳng trách ai ai cũng theo đuổi quyền lực.

 

Giữ vững sơ tâm là một chuyện khó.

 

Hạ Ngôn chỉ say mê một lát, đầu óc liền khôi phục tỉnh táo.

 

Vẫn là đừng để thứ hư vô mờ mịt phá vỡ tâm cảnh, đó chính là cái động đáy, rơi khó thoát .

 

Vẫn là những ngày tháng ườn thích hợp với cô nhất.

 

“Xem xem còn chỗ nào cần sửa , thì sang nhà tiếp theo.”

 

 

Loading...