Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 434: Xây Dựng Thần Tốc

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:50:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

nhớ chỗ quả, đưa đến cửa hàng khử độc tiêu độc là thể tiêu thụ, những cái khác, thể học tập thêm một chút.” Hạ Ngôn đến đây là dừng.

 

bệnh nghề nghiệp, giúp thể giúp từ đầu đến đuôi, tỉ mỉ chu đáo.

 

Cô vươn tay viện trợ với đang lún sâu trong vũng bùn, đối phương ít nhất cũng nỗ lực vươn tay .

 

, đa tạ ông chủ! ngay đây!”

 

Trương Á Á liên tục gật đầu, giọng vui mừng biến thành nốt nhạc nhảy nhót, tung tăng nhảy nhót bay về phía chân trời.

 

Hạ Ngôn hài lòng với phản ứng của .

 

Chính là loại thức thời , mới nguyện ý vươn tay kéo một cái.

 

Chuyện đó Hạ Ngôn cũng chú ý nữa, trong Đảo Ly Đại cơ chế bảo vệ, thuê sạp hàng trở thành chủ sạp càng là gian riêng tư chuyên thuộc, bất luận thế nào bọn họ cũng sẽ bắt nạt, thành thật kiếm chút điểm, cuộc sống sẽ lên...

 

Chử Vạn Phu dẫn theo một binh lính tuổi còn trẻ còng lưng tới tìm cô.

 

nhớ trong tay cô cái máy vạn vật gì đó đúng ? Mau lấy chúng đổi điểm.”

 

Hạ Ngôn kinh ngạc: “Nhanh như chuẩn xong vàng ?”

 

Chuyện còn nhờ phúc của cư dân bản địa gia nhập căn cứ, quen thuộc các tiệm vàng lớn nhỏ, cuối cùng cũng chỉ nhận một mảnh biến thành phế tích là một tiệm vàng đen.

 

Do quá đen, chỉ cùng đường bí lối mới sự tồn tại của cửa tiệm .

 

Có thể ông chủ cửa tiệm cũng ngờ tới, cuối cùng thế mà hời cho ngoài.

 

Hạ Ngôn đặt máy định giá lên bàn, “Vàng ?”

 

Chử Vạn Phu vẫy tay, lính còng lưng cố sức lên , hai tay đặt lên mặt bàn.

 

Giây tiếp theo, trong lòng bàn tay ùng ục toát từng đống vàng nhỏ tan chảy đông cứng, vàng rực rỡ trong nháy mắt chiếu sáng hai mắt Hạ Ngôn.

 

“Hùng Hùng, mau tới giúp chị cân vàng!”

 

Hùng Hùng cân trọng lượng, cộng thêm ghi , một bên Hạ Ngôn vui đến mức thấy răng , đến mức Chử Vạn Phu chỉ .

 

“Bao lâu bệnh viện thể xây xong?” Chử Vạn Phu nhẹ nhàng gõ bàn.

 

“Ngày mai.”

 

“Ngày mai?!”

 

“Ừ, chính là ngày mai.”

 

Chử Vạn Phu dẫn theo lính thẳng lưng bước chân phù phiếm về.

 

Đêm hôm đó, Đảo Ly Đại đón một lượng lớn tham quan —— lính gác ca, cư dân ngủ dạo, y tá và bác sĩ dìu bệnh nhân hoạt động ngoài trời.

 

“Thật sự là quá mức rõ ràng, bắt buộc mở lớp huấn luyện trinh sát quân sự hóa.” Chử Vạn Phu cầm kính viễn vọng, ở cầu thang xoắn ốc ngoài trời tầng cao nhất nghiến răng nghiến lợi .

 

Chỉ thấy đám tay cầm ghế gỗ tự chế, vô cùng trật tự xếp hàng, khó giấu tâm trạng kích động, che miệng thì thầm to nhỏ với bên cạnh.

 

“Tin tức chính xác ? Thật sự tối nay khởi công?”

 

“Bảo đảm thật! tận tai thấy.”

 

một công nhân cũng thấy, xây nhà kiểu gì? Còn một đêm xây xong, càng nghĩ càng thấy khả năng?”

 

“Vừa mới tới, chuyện , tùy tiện túm một khách quen hỏi xem, khách sạn là như thế ? Nghe giường đều là nát, ghế dùng vẫn là ghế nhựa rách nát cũ kỹ.”

 

Mọi trầm mặc gật đầu, dốc hết sức vì tính chân thực của lời .

 

Lúc , khiếp nhược hỏi tiếng: “ chỉ tò mò ha... Hạ lão bản là yêu sạch sẽ như , thể chịu những ngày tháng khổ cực đó?”

 

Mọi : “...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-434-xay-dung-than-toc.html.]

Dường như, hình như, đại khái, vài phần đạo lý.

 

Chưa từng thấy cô động tay việc, lời vẻ như vững ...

 

“Chúng cứ là, một loại khả năng, việc là cửa hàng trưởng Hùng Hùng, ông chủ chỉ phụ trách xinh thu tinh hạch?”

 

“6!”

 

Sự khó hiểu quấn quanh đầu tim lông mày nhẹ nhàng giải khai, tất cả bừng tỉnh đại ngộ, dựng lên một ngón tay cái cho cửa hàng trưởng Hùng Hùng trong lòng.

 

Nói đùa giỡn, mặt trời lặn màu cam đỏ rơi biển sâu, chỉ còn một tầng ráng chiều mỏng như sa chiếu rọi nửa bầu trời, theo thời gian trôi qua ai để ý, ánh sáng bóng tối xua đuổi, thiên địa một mảnh đen kịt, biển sâu nơi xa giống như cái miệng khổng lồ của quái vật vực sâu, sự che giấu của màn đêm ẩn nấp rình rập .

 

“Trời tối .”

 

Người ở vòng ngoài đầu xem phía trống trải, nhấc m.ô.n.g, cầm ghế đẩu dịch trong đám .

 

“Cũng nên bắt đầu chứ?”

 

“Suỵt! Tới !”

 

Mọi vội dừng động tác trong tay, trừng lớn mắt gắt gao chằm chằm.

 

Chỉ thấy mảnh đất quy hoạch xây bệnh viện đột nhiên sinh dị biến, lưới an màu xanh đậm gần như là sai biệt lắm dọc theo rìa diện tích mọc lên từ mặt đất, một đường tăng vọt lên , trăm mét giao dung hợp cùng một chỗ giữa trung, từ xa giống cái giỏ mây úp ngược.

 

Ngay đó bên trong truyền đến tiếng thi công đinh đinh đang đang, động tĩnh to lớn, giống như mấy ngàn đang đồng thời việc.

 

Điều cho quần chúng nhân dân dọn ghế đẩu nhỏ canh giữ ở tuyến đầu thời khắc chuẩn hóng hớt lập tức ngây ——

 

Đâu náo nhiệt mà xem? Che đến kín mít, ngay cả cọng thép cũng thấy.

 

Mà lúc Chử Vạn Phu ở cầu thang ngoài trời, tay cầm kính viễn vọng ý đồ trộm cơ mật trầm mặc co rút khóe miệng.

 

“Binh tới tướng đỡ, đúng là phục cô thật.”...

 

Hôm nay tất cả tiểu đội đều cấm ngoài, cửa lớn căn cứ khóa c.h.ặ.t, đội tuần tra tăng nhiều, ngay cả cư dân khu xưởng cũng gọi về.

 

“Đã xảy chuyện gì? Sao hưng sư động chúng như ?”

 

Nhìn hàng dài xếp đến thấy điểm cuối phía , chuyện trong lòng hoảng hốt, hai chân đều run rẩy.

 

Trước trái đều hỏi khắp, cũng ai tình huống cụ thể.

 

lúc nhân viên công tác cầm sổ tới thống kê công việc của mỗi .

 

chỉ là y tá nha khoa, từng chuyện gì thương thiên hại lý, ngay cả lúc bệnh viện bùng nổ virus tang thi cũng từng hại !”

 

“Biết , bên .” Nhân viên công tác mặt cảm xúc .

 

“Bên bên ?”

 

Y tá nha khoa mặt mày ủ rũ, một bước ngoái đầu ba về phía vòng tròn binh lính bao vây, bên trong còn nhiều đuổi qua, từng nơm nớp lo sợ, đáy mắt tràn đầy sợ hãi.

 

Ai bọn họ chuyên tìm nhân viên y tế là để gì?!

 

Chờ đến khi tất cả đều đăng ký xong, phụ trách vung tay lên, với bọn họ: “Hiện tại các đều đến bệnh viện, hỗ trợ di dời bệnh nhân, những còn thể cường tráng vận chuyển thiết y tế!”

 

Di dời ?

 

Chẳng lẽ là trị hết, giải quyết hết?!

 

Mọi im như ve sầu mùa đông, cúi đầu theo đại bộ đội, đáy lòng ngừng cầu nguyện vận may.

 

Cửa bệnh viện dã chiến, Bác sĩ Tang sớm xuống lầu chờ, vui mừng mặt nhiều đến mức sắp tràn .

 

“Cuối cùng cũng tới, tất cả đều chuẩn xong , bệnh nhân đều đang chờ, hy vọng các quên kiến thức chuyên môn, cố gắng để bọn họ bớt chịu chút tội.”

 

Những nhân viên y tế từng nghề xếp hàng nhịn ngẩng đầu lộ vẻ mặt đầy cay đắng, bọn họ chỉ là trợ lý nhỏ, thật sự hiểu cái gì muối barbiturat, t.h.u.ố.c giãn cơ và dung dịch kali clorua, thật sự hiểu!

 

 

Loading...