Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 436: Bệnh Viện Mới Khai Trương

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:50:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Âm thanh như sóng to gió lớn hung hăng vỗ xuống, trực tiếp đập tan cơn ác mộng mang tên mất trí.

 

Âm thanh ồn ào im bặt, tất cả đều ngẩn ngơ về phía nơi phát tiếng.

 

Chỉ thấy Hạ lão bản vẻ mặt nghiêm túc, bàn tay giơ cao dùng sức vung lên: “Ai cũng ồn ào, im lặng đến bên cửa chờ sắp xếp.”

 

Theo bàn tay cô hạ xuống, Cánh Cửa Nghỉ Dưỡng thoát ly mặt tường, bay lơ lửng bên cạnh cô.

 

Trong khung cửa cổ xưa khí phái, sương mù nồng đậm gần như thực chất trào .

 

Tất cả đều , chỉ cần qua cánh cửa , là thể đến Đảo Ly Đại an .

 

Lúc trong ống tai đột nhiên truyền đến tiếng s.ú.n.g nổ lớn bốn bức tường cao của căn cứ, đầu lên, chỉ thấy các binh lính mặc quân phục tác chiến ánh mắt kiên định, thề c.h.ế.t lui, dũng kháng cự ở phía nhất, điên cuồng b.ắ.n quét về phía tang thi liên tục ngừng bên .

 

Trong đầy trời điểm sáng trắng ch.ói mắt, là vô đạo dị năng bảy màu ném , từ cao rơi xuống, ầm ầm nổ tung trong đám x.á.c c.h.ế.t, tang thi tụ tập cùng một chỗ trong nháy mắt ngã xuống, thở hôi thối và chân tay cụt bay lên trời.

 

Chiến sự vô cùng kịch liệt.

 

Tiểu đội phụ trách vận chuyển vật tư phía nôn nóng kìm nén , ném xuống vật phẩm trong tay xếp hàng, xoay chạy về phía trạm gác chuẩn chi viện.

 

Trên sân càng thêm yên tĩnh.

 

Mỗi sống sót mới gia nhập căn cứ đều một màn mắt gõ mạnh lòng, tro tàn dày đặc đáy lòng thổi động, nhen nhóm một chút tinh hỏa.

 

Hạ Ngôn thu hồi tầm mắt đặt bóng lưng xa, giọng thản nhiên: “Những còn , xếp hàng lượt cửa.”

 

Tiếng bánh xe lăn nữa vang lên, nhiều hơn vài phần trầm so với đó.

 

“Em ở duy trì trật tự, chị qua bên .” Cô với Hùng Hùng, đó một đầu chui trong cửa.

 

Khác với cảm giác cát sỏi mềm mại chân ngày thường, một mảnh cứng rắn —— cô đặt điểm dừng chân trực tiếp ở cửa bệnh viện, thuận tiện cho di dời.

 

Bệnh nhân y tá đó cũng , cho dù gần ngay mắt.

 

Các y tá an trí bọn họ ở nơi râm mát, do dự bộ phận nội trú cao hơn hai mươi tầng, giống như chắc nên an trí ở tầng nào.

 

“Bên trong ghi chú thông tin tầng lầu, là để trống.” Một y tá nhỏ thở hồng hộc chạy , tìm y tá trưởng .

 

Y tá trưởng xong cũng , về phía Hạ Ngôn.

 

Hạ Ngôn dang tay: “Bác sĩ Tang là phụ trách bệnh viện , vấn đề các cô tìm bà .”

 

Mấy thứ mang tính chuyên môn , cô nghề quả thật hiểu.

 

Cũng may lúc Bác sĩ Tang dìu bệnh nhân từ cửa , khi thấy ba tòa nhà cao tầng hùng vĩ, mắt đều thẳng.

 

“Cái , thế mà ...”

 

Giống hệt nơi bà từng việc!

 

Hạ Ngôn hiệu y tá trưởng tiếp nhận bệnh nhân bà đang dìu, chuẩn đưa Bác sĩ Tang , bên trong còn nhiều chi tiết cụ thể Hạ Ngôn sắp xếp.

 

Bác sĩ Tang hít sâu kéo kéo vạt áo, vuốt phẳng nếp nhăn quần áo, “Đi thôi.”

 

Bước lên bậc thang tầng cao nhất, cửa xoay chủ động nhận diện cơ thể bắt đầu chậm rãi chuyển động, Bác sĩ Tang quầy tư vấn khám bệnh, cửa sổ đăng ký nộp phí, màn hình LED phát sóng vô cùng quen thuộc, nhịn hốc mắt ửng đỏ.

 

Hạ Ngôn lấy sơ đồ mặt bằng tầng lầu và b.út, “Bác sĩ Tang, từng xây bệnh viện, nhiều chi tiết đều rõ ràng, phiền bà quy hoạch một chút, ở đây giúp thao tác.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-436-benh-vien-moi-khai-truong.html.]

 

Bác sĩ Tang sụt sịt mũi, nhận lấy nhấc b.út liền , giống như mỗi một góc của bệnh viện đều tồn tại sống động trong đầu, bà cần suy nghĩ, cần do dự, mây trôi nước chảy xoẹt xoẹt xoẹt.

 

Hạ Ngôn mở giao diện quản lý, tìm tùy chọn bệnh viện, trong trang quy hoạch, đặt tên cho mỗi cái tên bà xuống.

 

Nếu Bác sĩ Tang giờ phút ngẩng đầu, sẽ phát hiện cửa phòng, hành lang, mặt tường vốn trống trải, xuất hiện đủ loại biển báo, mà ở cách xa bà, càng là toát một cái bảng chỉ dẫn rộng lớn, bên ghi chú thông tin tầng lầu của cả tòa nhà.

 

“Không sai biệt lắm cứ như , một thứ thời gian lâu cũng nhớ rõ.” Bác sĩ Tang xoa xoa huyệt thái dương đau nhức, dừng b.út.

 

Bà kinh ngạc hai thang máy siêu lớn thể chứa hai giường đẩy song song ở hướng xéo bên , màn hình hiển thị bên sáng lên 1 đỏ tươi, đối diện chúng nó, là ba thang máy dành cho khách.

 

Để tránh tài nguyên chiếm dụng, đến lúc đó xảy tranh chấp y tế, trực tiếp chặn khả năng từ đầu nguồn.

 

Hạ Ngôn đẩy cánh cửa bên cạnh ghi khoa mắt, phòng tính là lớn, chỉ sáu bảy mét vuông, ngoại trừ cửa sổ sáng sủa và ánh sáng đầy đủ , trống rỗng, là thanh thủy (nhà thô).

 

: “Mấy thứ như bàn ghế, thiết kiểm tra nọ, cung cấp, cần các tự chuẩn .”

 

Bác sĩ Tang gật đầu phòng, là quý trọng sờ sờ tường trắng kiên cố, bà đẩy cửa sổ , thò đầu ngoài.

 

Do cần chuẩn bãi đỗ xe, trừ ba tòa nhà cao tầng , diện tích còn mọc đầy cỏ xanh thấp bé xanh biếc, bệnh nhân của bà bãi cỏ hóng gió, phơi nắng, vĩnh viễn cũng cần lo lắng tang thi sẽ đột nhiên xông tới.

 

Nơi sẽ là hậu thuẫn vững chắc của mỗi !

 

Bác sĩ Tang xoay , ánh mặt trời chiếu tóc vàng rực rỡ, đường nét cơ thể phảng phất mạ một tầng ánh sáng nhu hòa, “Không, như , vô cùng thỏa mãn!”

 

Bác sĩ Tang chịu lên lầu nữa, bà nhanh ch.óng bộ phận nội trú, xử lý xong thông tin tầng lầu, tranh thủ thời gian an trí bệnh nhân ở, tiếp theo còn quá nhiều việc, thời gian quý giá.

 

Hạ Ngôn cũng cưỡng cầu, đưa thẳng đến bộ phận nội trú, theo lệ cũ lấy sơ đồ mặt bằng tầng lầu, trong lúc bà điền thông tin, Hạ Ngôn cũng ở hậu đài vẽ gáo theo hồ lô.

 

Bác sĩ Tang lúc mới phát hiện đúng.

 

Biển mỗi phòng bệnh giống như hiệu ứng domino, cái nối tiếp cái toát , đến cuối cùng thì vòng , khi ngang qua trạm y tá, đinh một cái, tấm biển màu xám xanh hai sợi dây nhỏ treo đỉnh đầu.

 

Bao gồm cả thùng rác y tế màu vàng, tay vịn...

 

Cuối cùng kết thúc bằng bảng chỉ dẫn tầng lầu xuất hiện mặt bà.

 

Tất cả những thứ giống như mơ, càng giống như một trò chơi thực tế ảo cao cấp nào đó.

 

Bác sĩ Tang yên lặng dùng tay khép cằm , lau mồ hôi ch.óp mũi, thầm than một tiếng tận cùng của khoa học là thần học.

 

“Còn xem ?” Hạ Ngôn đẩy cửa phòng bệnh , , ngoại trừ cách một đoạn một ổ cắm , cái gì khác cũng cung cấp.

 

“Không xem, bệnh nhân còn đang chờ.”

 

Bác sĩ Tang tỏ vẻ phòng trống chẳng .

 

Trên đất trống bên ngoài tòa nhà nội trú, các bệnh nhân ngẩng đầu, ngửa cổ, đầu gật gật đếm tầng lầu.

 

Càng đếm càng kinh hãi, càng đếm càng sợ hãi.

 

“Khá lắm, hơn hai mươi tầng, cái nếu phân đến tầng , chỉ leo cầu thang thôi cũng mệt c.h.ế.t...”

 

“Không thể nào, bên chắc là văn phòng bác sĩ, chúng gãy tay què chân , căn bản khả năng leo lên!”

 

thấy a, nếu thật sự phân đến tầng , còn bằng trực tiếp trải chiếu ngủ đất ở đây.”

 

 

Loading...