Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 439: Tấu Hài
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:50:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói , cong khuỷu tay huých thấp hơn nửa cái đầu, đầy ý .
“Anh đúng .”
Vì cả hai đều lưng về phía Hạ Ngôn, cô cũng phân biệt ai là Bạch Tá, ai là Bạch Hữu, chỉ thấy huých đầu sang bạn đồng hành.
Người bạn đồng hành hì hì, cũng học theo dáng vẻ của đàn ông dùng khuỷu tay huých .
“Anh gì thì là cái đó thôi.”
Ai ngờ đàn ông thoáng chốc đổi sắc mặt, giơ tay định tát, “Lớn nhỏ , ông đây đùa với mày là coi trọng mày, mà còn dám động tay động chân với ông? Muốn ăn đòn !”
Bàn tay vung lên giữa trung của đàn ông trong nháy mắt trở nên to và dày hơn, lòng bàn tay đầy những vết chai sạn, đó là kết quả của việc lụng vất vả mà thành.
Nếu cái tát mà giáng xuống thật, mặt lẽ cũng đ.á.n.h gãy xương.
Nếu họ mặc quần áo giống , Hạ Ngôn còn phân biệt , nhưng nếu họ sử dụng dị năng —
“Mẹ kiếp nhà mày!”
— Được , là Bạch Tá, đ.á.n.h c.h.ử.i, sợ gây chuyện đủ triệt để.
Hạ Ngôn hai tay chống lên lan can, vẻ mặt bình thản hai bàn tay sắp chạm ở .
Lúc , Bạch Hữu khom lưng, hai tay tức thì phóng mấy mũi băng nhọn hoắt, nhắm thẳng mặt đàn ông.
Hai đ.á.n.h một, sắc mặt đàn ông lập tức trở nên khó coi, chịu thua kém mà gồng hai cánh tay lên, cơ bắp cuồn cuộn chắn vững mặt, chân xoay một cái định xông thẳng qua.
“C.h.ế.t tiệt, thật để yên tâm.”
Người lính gác bên cạnh Hạ Ngôn thầm c.h.ử.i một tiếng, giơ s.ú.n.g dị năng lên, nhắm chuẩn b.ắ.n một loạt đạn dị năng.
Vút v.út v.út —
Đầu tiên là những mũi băng do Bạch Hữu phóng b.ắ.n vỡ, loảng xoảng rơi xuống.
Tiếp đó, đạn dị năng b.ắ.n chính xác đất trống giữa họ, nổ tung một loạt bùn đất và mảnh vụn, trút xuống đầu ba .
Những xung quanh thấy động tĩnh ngẩng đầu lên, chỉ liếc một cái cúi xuống việc, vẻ mặt như quen với chuyện .
Xung đột nội bộ trong đội, xung đột với đội khác, chuyện quá bình thường, còn bằng tang thi đến thể khiến cảm xúc d.a.o động.
Tiếng cảnh cáo của lính gác vang lên: “Căn cứ cấm đ.á.n.h , còn dám gây sự nữa sẽ bắt lao công một tháng!”
Người đàn ông mặt rộng dường như là đội trưởng của tiểu đội, nhưng lúc mới lên tiếng.
“Biết lính, về sẽ dạy dỗ bọn nó đàng hoàng, đảm bảo sẽ xảy chuyện tương tự nữa.”
Lính gác thèm để ý đến , tiếp tục cảnh giác xung quanh.
Người đàn ông mặt rộng bơ nhưng hề bận tâm, giũ giũ mảnh vụn tóc, huýt sáo một tiếng nhặt xẻng lên việc.
Ba vốn đang giương cung bạt kiếm lập tức tắt lửa, ba cái đầu về ba hướng khác , tay đưa tóc cào mạnh.
Họ gần nên tóc dính nhiều hơn.
lúc , một phụ nữ mặc đồ sáng màu đến gần, do dự một lúc giữa ba , nhanh ch.óng đưa lựa chọn —
Tay trái Bạch Tá, tay đàn ông , đồng thời hề chê bẩn mà tay giúp họ phủi tóc.
Hạ Ngôn trơ mắt vành tai Bạch Tá đỏ bừng.
“Chị Hiểu Hồng, em... em tự , đừng để bẩn tay chị.”
Bạch Hữu và Hạ Ngôn phản ứng giống hệt , nỡ thẳng cộng thêm mắt thấy tim phiền.
Trời, mấy ngày gặp, Bạch Tá bước lên một con đường độc đáo như ?!
Người phụ nữ gọi là chị Hiểu Hồng khẽ đáp một tiếng, giọng điệu dịu dàng trả lời: “Không , để chị giúp em, vài chỗ ở em thấy .”
Người đàn ông đối diện hừ lạnh một tiếng, “Hiểu Hồng, thật sự hiểu nổi, cái thằng khỉ gầy gì mà cô cứ để mắt đến nó thế? to cao còn dài hơn nó, dù xét về phương diện nào cũng hơn nó.”
Hắn vòng tay qua eo phụ nữ, bá đạo kéo về phía .
“Hồng , theo , đảm bảo cho cô ăn sung mặc sướng, sung sướng như thần tiên.”
Hiểu Hồng kéo giật , tay bất giác đặt lên n.g.ự.c , nắm đ.ấ.m nhẹ một cái, “Anh sợ đấy.”
Cái giọng điệu đó, cái biểu cảm đó, thật say lòng !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-439-tau-hai.html.]
Mắt đàn ông lộ vẻ thâm tình, sờ lên tay cô nắm c.h.ặ.t đặt lên tim , “Nghe , nó đang đập vì em.”
Hạ Ngôn và lính gác đang xem kịch đài quan sát: Ọe~
Bạch Tá lập tức nổi điên, lao lên kéo giật: “Đồ lưu manh thối tha, mau buông chị !”
Người đàn ông ôm Hiểu Hồng xoay một vòng, gạt tay .
“Thằng nhóc thối, chừng qua đêm nay tao thành rể mày , cái miệng giữ cho sạch sẽ .”
“Tóc nó sắp cháy đến nơi .” Lính gác đột nhiên .
Hạ Ngôn , Bạch Tá đang xù lông, : “ thế thật, mà cũng , các cũng thích xem náo nhiệt ?”
Những vẻ mặt trang nghiêm gật đầu nhẹ, “Cũng tìm chút niềm vui, cứ căng thẳng thần kinh mãi dễ điên lắm.”
Hạ Ngôn tỏ vẻ thấu hiểu.
Bên , Bạch Tá tay túm , nắm lấy cổ áo của Hiểu Hồng sức kéo.
Hiểu Hồng siết đến ngửa đầu , mặt đỏ bừng, lưỡi lè , trông như sắp thở nổi.
“Em, em, mau, buông tay !”
Cái phúc , cô hưởng nổi...
Người đàn ông thấy tình hình , bàn tay to sờ lên gáy cô, dùng sức ấn vai , bắt đầu giằng co với Bạch Tá.
Đôi mắt hổ trợn tròn, để ý Hiểu Hồng bắt đầu trợn trắng mắt.
“Hoa khôi của đội sắp xong ,” Hạ Ngôn chép miệng, “Các xuống can thiệp ?”
Lính gác cổ động, chỉ đảo mắt xuống , liếc một cái vội vàng xa.
“Tranh chấp tình cảm thuộc phạm vi quản lý của chúng .”
Hạ Ngôn:...
Cô cảm thấy danh hiệu hoa khôi vẻ là tự phong, dù cũng lâu như , đàn ông mặt rộng và các đội viên khác đều coi như thấy , mặc kệ ba họ dây dưa.
Mặt Hiểu Hồng càng lúc càng đỏ, gân xanh cổ nổi lên, mắt vô lực trợn ngược, mà hai vẫn đang giành giật cái cổ áo...
“Á!”
Hiểu Hồng liều mạng hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, trong lúc họ còn đang sững sờ dùng sức thoát , ngã đất ôm cổ thở hổn hển.
“Hồng! Hồng của !”
“Chị Hiểu Hồng, chị ? Có do ?” Bạch Tá méo mặt sắp .
Không kiểu t.h.ả.m thiết, mà là tức đến run cả .
Thằng đàn ông , đồ hổ.
Bạch Hữu lưng coi như quen , thực sự nổi nữa, vòng tay qua cổ kéo về phía .
“Bạch Tá, tỉnh táo , nam nhi lệ dễ rơi!”
Bạch Tá ngửa đầu lên trời, nước mắt lưng tròng, trời xanh mây trắng, một câu cũng nên lời.
Vô cùng đau lòng.
Một lúc , lau nước mũi, : “Anh, mau thả em xuống.”
Bạch Tá nuốt nước bọt, đưa tay cố gắng vuốt tóc mái xuống che cửa sổ tâm hồn.
“Anh, em thật đấy, mau thả em xuống.”
Bạch Hữu tức giận: “Chẳng lẽ còn tìm cô ?”
Bạch Tá hét lên ngắt lời: “Không ! Em thấy Hạ lão bản ! Mau thả em xuống!”
Bạch Hữu thuận theo ánh mắt của ngẩng đầu lên.
Trên đài quan sát, Hạ Ngôn đưa tay .
“Chào.”