Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 441: Tuyển Dụng
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:50:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay lúc đang bó tay thế nào, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng còi xe.
Tít tít!
“Chử tướng quân, cần dùng xe ?” Hạ Ngôn hạ cửa sổ xe xuống, “Lần miễn phí.”
Chử Vạn Phu hình dung cái vật khổng lồ mắt như thế nào — đầu xe ông nhận , hẹp nhỏ, màu sắc sặc sỡ, là kiểu con gái thích.
Chỉ là phía , chỉ đủ cho hai cạnh , còn thể tự do đung đưa chân, cảm nhận tốc độ và sự phấn khích chân, cái sàn xe , chở cái máy thể kiểm tra thì nhỏ ?
“Có dùng ?”
Chử Vạn Phu buột miệng, “Dùng!”
Hạ Ngôn: “Mọi tránh , lái thẳng trong.”
Những vây xem ở cửa nhao nhao né , chiếc xe sang trọng như nhà , nghênh ngang lái .
Dừng ở vị trí đặt thiết y tế, cô nhảy xuống xe, ánh mắt ngạc nhiên của , ngón tay móc chốt khóa, nhẹ nhàng kéo một cái, sàn xe lập tức kéo dài, gia cố, cuối cùng diện tích thể chứa hai cái máy lớn nhất đặt ngang.
“Chở hàng , ai trong các lái xe? Chìa khóa ở xe, cứ lên thẳng là .”
Hạ Ngôn lùi sang một bên, hiệu cho họ bắt đầu việc.
Sau khi chất hàng lên xe, Chử Vạn Phu giao nhiệm vụ cho lính kỹ năng lái xe nhất, còn thì nhận lời mời của Hạ Ngôn, chỗ trống còn ở đuôi xe.
“Thật , cách xa, bộ cũng .”
Chử Vạn Phu đôi chân đang chạm đất của , độ cao ông chỉ từ chối.
Hạ Ngôn để ý đến ông, với tài xế: “Xuất phát.”
Xe khởi động, Chử Vạn Phu lặng lẽ nhấc chân lên, giữ cách an 3 cm so với mặt đất, tay ông tùy ý đặt hai bên , ngón tay cong, thực chất là ngầm dùng sức để giữ cho chân hạ xuống.
Không gian lưu trữ họ thuê ở cuối cùng, ngoài cửa nhà rộng rãi, các lối nhỏ khác đều hạn.
Sau khi rẽ, tài xế con đường nhỏ hẹp phía và đột nhiên xuất hiện, liền đạp phanh.
Kít—
Hai hề chuẩn suýt nữa quán tính hất văng xuống đất.
Hạ Ngôn nhanh tay lẹ mắt nhảy xuống, kinh ngạc bắp chân Chử Vạn Phu cong về phía , nửa thẳng đơ ngã xuống đất.
Cô vội vàng nắm lấy cánh tay ông, “Ông chứ?”
Thế mà cũng ngã ?
Chử Vạn Phu mượn lực dậy.
“Chuyện gì ?!” Ông kinh ngạc tức giận.
Tài xế thò đầu : “Báo cáo, đường phía hẹp, xe qua .”
Chử Vạn Phu:...
Hạ Ngôn: “Không , cứ lái về phía , qua mà.”
“Rõ, mời hai vị vững, xe sắp, chạy, .” Người tài xế câu thiếu tự tin.
Chử Vạn Phu ấm ức xuống, từ nhỏ đến lớn, ông thật sự bao giờ trải nghiệm cảm giác ở đuôi xe!
Đang lúc ông chuẩn nhấc chân lên, đột nhiên phát hiện xe nâng cao lên.
Hửm?
Chân ông lơ lửng trong trung, quả thật chạm tới mặt đất, khóe mắt ông thấy động tác đung đưa chân tương tự của Hạ Ngôn, trong thoáng chốc cảm thấy độ cao ban đầu vẫn hơn.
ngay đó, ông thấy tất cả các gian lưu trữ sắp qua đều bay lên trung, chỉ để nhường đường cho họ.
Chử Vạn Phu:!...
“Nghe , bệnh viện mới mở trong đảo công khai tuyển dụng đấy!”
Tiếng vang vọng qua con phố ăn vặt đông đúc, nhanh ch.óng lọt tai , họ dừng tay, đồng loạt đầu về phía phát tiếng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-441-tuyen-dung.html.]
“Thật ? Tin tức lúc nào ?” Chủ quán vứt bỏ công việc đang , rót một cốc nước lọc đưa cho đến, ánh mắt tha thiết cô.
“Vừa mới đây thôi!” Người đó ngửa cổ uống một cạn sạch, gốc lưỡi mới bớt khô rát, “Trong viện đông lắm, đến muộn , nếu vội về báo tin cho chị, xếp hàng ! Mau thôi, xem kịp đăng ký .”
“Có những công việc gì ?”
“Trời ơi, nhiều việc lắm! Ngay cả nhân viên vệ sinh cũng tuyển! Chị đây kế toán ? Vừa vị trí phù hợp với chị đấy.”
“Vậy cái sạp của ...”
Người đó vỗ đùi, ánh mắt oán trách như đứa con nên của .
Bao ăn bao ở.
Có trả lương.
Còn phát cả chồng.
Mấy câu cô choáng váng, đầu óc như b.ắ.n pháo hoa.
Không rốt cuộc câu nào lay động trái tim cô, tóm khi xong liền trở nên vội vàng, miệng lẩm bẩm “ngay đây”, nhanh ch.óng cởi tạp dề, khi còn quên tắt cầu d.a.o điện, xác nhận đóng sạp ở hậu đài, hai vội vã định chạy .
Lúc , chủ sạp bên cạnh nhịn thò đầu hỏi: “Có tuyển nam ? Yêu cầu cao ?”
Người đó đầu ông từ xuống , đột nhiên toe toét : “Nghe tuyển đấy, thế chú cũng ứng tuyển ?”
“Tuyển chứ, thử, tệ lắm thì bảo vệ cũng mà? Đều là đồng nghiệp việc trong cùng một tòa nhà, đau đầu sổ mũi, chẳng lẽ ưu tiên chữa trị ?”
“Có lý!”
Những khách hàng qua phố mấy vòng như đang đạp Phong Hỏa Luân nhận chủ, vã cả mồ hôi.
Nói chuyện nửa vời, ăn mì gia vị! Sao hỏi giới hạn ngoài đăng ký !
Chưa kịp để họ những lời đang quẩn quanh đầu lưỡi, chạy mất tăm, chỉ còn một đám chủ sạp và những khách hàng đông đúc phố —
Sau một cái liếc mắt, tất cả các chủ sạp đều ăn ý bắt đầu dọn sạp.
“Alô alô.”
Giọng truyền đến từ đỉnh đầu.
“Chào , đây là bản tin khẩn cấp, Bệnh viện Đệ Nhất sắp bắt đầu tuyển dụng công khai, nhiều vị trí, lượng giới hạn, phúc lợi đãi ngộ như ...”
Giọng quen thuộc ? Là Hạ lão bản!
Toàn bộ đảo Ly Đại đồng thời vang lên thông báo, tất cả đều thấy các loại công việc cô , trong lòng tính toán xem công việc nào phù hợp với .
“Có giới hạn ngoài đăng ký ?” Có vươn cổ hét lớn, hỏi nghi vấn đè nặng trong lòng.
Vốn hy vọng cô sẽ trả lời, vì rõ giọng phát từ , càng thể chắc chắn tiếng gọi của thấy .
một giây , câu trả lời của Hạ Ngôn một nữa truyền khắp ngóc ngách.
“Không giới hạn, mỗi đều quyền đăng ký.”
Suy nghĩ một lúc, cô bổ sung một câu: “ viện trưởng quyền quyết định cuối cùng, đạt tiêu chuẩn sẽ nhận .”
“Nếu nguyện vọng đăng ký, xin vui lòng đến thẳng sân lớn của bệnh viện để tập trung, phỏng vấn công khai tại chỗ.”
Trên nóc ba tòa nhà ở xa dần dần hiện bốn chữ lớn lấp lánh “Bệnh viện Đệ Nhất”, chỉ đường cho .
Các khách hàng phố ăn vặt nhận đúng hướng, cắm đầu cắm cổ chạy về phía .
Những khách hàng sắp bước cửa Nhà Hàng Cao Cấp thấy tiếng liền dừng bước.
Tuyển dụng?
Tìm việc trong mạt thế? Vừa kỳ quái chân thực.
Đi xem thử.
Lúc , những trong sân lớn, các bác sĩ đang họp chuẩn bên trong tòa nhà khám bệnh, tim đập thình thịch.
Nhân viên bên ngoài chuyển đến hơn mười chiếc bàn dài, xếp thành hàng ngang, trải vải nhung đỏ, đặt một chồng giấy và b.út dày cộp, cuối cùng xách đến hơn mười ấm nước đầy, lượt đặt các vị trí tương ứng.