Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 450: Hiềm Nghi

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:50:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phía truyền đến tiếng bước chân chậm chạp.

 

Là Cảnh Diệc Mại.

 

Hạ Ngôn tung hứng Khối vuông nhỏ tay, vẻ mặt thoải mái : “Cô thật sự một câu đúng.”

 

Cảnh Diệc Mại ăn gì cũng kịp lúc nóng hổi đành nhặt quần áo đất lên, “Câu gì?”

 

Hạ Ngôn: “Cơ thể cô quả thực .”

 

ném Khối vuông nhỏ lòng , thong thả về phía bàn việc.

 

“Quần áo và gậy chống đều vứt .”

 

Cảnh Diệc Mại đưa tay đón lấy, chỉ liếc mắt một cái liền hiểu tại như

 

Bản nhiều nhiều, ít ít, cũng tình cờ mua qua tay vài viên, khối vuông màu đỏ sẫm, mà cái mắt đỏ chính tông, thậm chí chút ngả xanh, ngả hồng.

 

Anh : “Cảm giác tạp chất nhiều.”

 

“Có thể là do dị năng Ngụy trang chăng.” Hạ Ngôn thuận miệng đáp , xuống nghiêng đầu tình hình bên phía Cao Sĩ Tự.

 

Do tường sương mù che khuất tầm mắt và âm thanh, bên bên xảy chuyện gì, cho nên cuộc phỏng vấn diễn bình thường.

 

Cao Sĩ Tự cảm nhận tường sương mù từ đậm chuyển sang nhạt, dường như vật thể xuyên qua, đầu mới là cô.

 

Ông ghé thì thầm: “Vừa nãy cô ? thấy , thể tuyển dụng.”

 

Hạ Ngôn theo về phía , phỏng vấn là một đàn ông đeo kính, đang thao thao bất tuyệt về chủ đề ông đưa .

 

“Ông cảm thấy .”

 

Người thường mà thôi, sẽ là mối đe dọa.

 

“Được.” Cao Sĩ Tự đồng ý, nhưng ngắt lời ngay tại chỗ, đợi đến khi đối phương dừng lấy , mới giơ tay hiệu dừng.

 

Ông dậy, vỗ tay: “Chúc mừng, nhận.”

 

Đám đông lập tức phát tiếng thở dài ngưỡng mộ.

 

“Người tiếp theo...”

 

Hạ Ngôn bên tường sương mù, âm thanh trong sân lập tức biến mất.

 

Cảnh Diệc Mại đang cầm khối vuông quan sát kỹ, thỉnh thoảng lắc vài cái, chất lỏng đục ngầu giống như cồn nồng độ cao, cuộn lên vòng xoáy nhỏ bên trong.

 

Lúc Hạ Ngôn thấy đỉnh tách một lớp chất lỏng màu nhạt, giống nước nhưng đặc hơn nước, trong nháy mắt vòng xoáy cuốn xuống, lẫn lộn với những thứ khác.

 

Cảnh Diệc Mại lắc nữa, lớp chất lỏng đó xuất hiện ngắn ngủi thứ hai.

 

“Cô cũng thấy chứ?” Anh , “Hơi ngả hồng, đây từng quan sát các khối vuông khác, cần lắc, để yên một lúc sẽ phân tầng, hơn nữa màu sắc trong suốt, ngả vàng xanh.”

 

Anh dừng một chút, mắt cô, giọng điệu thận trọng: “Lần quá khác, cảm giác như trong m.á.u tiêm thứ gì đó thuộc về cô .”

 

Nghe , Hạ Ngôn lập tức nhớ tới ống t.h.u.ố.c tiêm Cảnh Văn Bân tặng cô.

 

“Ý của là?”

 

Cảnh Diệc Mại hiển nhiên mục tiêu nghi ngờ xác định, trong mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn, vẻ mặt u ám đặt khối vuông mặt cô.

 

Anh chắc chắn nghĩ đến Cảnh Văn Bân.

 

Hạ Ngôn đưa khối vuông lên mắt, bắt chước động tác lắc của , màu hồng hiện , nhưng chỉ còn một lớp mỏng manh, dường như nuốt mất một phần.

 

Có thể dung hợp với m.á.u, chỉ là tác dụng là gì...

 

thể khẳng định là, phỏng vấn một tuyệt đối là vật tiêm thu hút, mới đến liều lĩnh, cố gắng g.i.ế.c cô.

 

Nói đến đây, Hạ Ngôn dùng khóe mắt quan sát Cảnh Diệc Mại.

 

Có thể trực tiếp chọn trúng vùng trong vô hồ sơ, còn xếp đầu tiên đến phỏng vấn, điểm , là quá trùng hợp, quá đen đủi?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-450-hiem-nghi.html.]

 

Loại vận may , thể so với việc tỉ mỉ chọn xổ , đó trúng giải.

 

Cảnh Diệc Mại đang tưởng tượng cảnh băm vằm Cảnh Văn Bân tám mảnh, dùng răng cá mập chà lòng bàn chân , thi triển đủ mười đại khổ hình, đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát, theo bản năng đầu .?

 

“Ánh mắt của cô... là đang nghi ngờ, là đồng bọn đấy chứ?” Anh do dự .

 

Hạ Ngôn hào phóng gật đầu: “Anh hiềm nghi lớn.”

 

Cảnh Diệc Mại xong nhảy dựng lên tại chỗ: “Không thể nào! và Cảnh Văn Bân như nước với lửa, g.i.ế.c c.h.ế.t hơn bất cứ ai, căn bản thể nào việc cho !”

 

Thần sắc Hạ Ngôn đổi.

 

Cảnh Diệc Mại phát điên: “Vừa nãy cô nên giữ mạng cho cô , hỏi xem là ai phái tới! hại thê t.h.ả.m , bây giờ còn cõng nồi đen ?”

 

Nỗi oan ức chịu nổi, thiết lập hình tượng cao lãnh lập tức vứt lên tận trời, hận thể bảo Hạ Ngôn mở cổng truyền tống ngay tại chỗ, xoa tay mài d.a.o thề g.i.ế.c c.h.ế.t Cảnh Văn Bân.

 

Hạ Ngôn hiểu rõ: “Xem vẫn là đen đủi hơn.”

 

Đen đủi đến mức cô cũng liên lụy theo.

 

Cảnh Diệc Mại đối với kết luận của cô tỏ vẻ còn gì để , quả thực là quá trùng hợp, giống như cố ý , đổi cũng sẽ nghĩ như thế.

 

Anh vô cùng tiếc nuối : “Cho nên lúc đó nếu cô đợi thêm chút, đợi hỏi rõ ràng hãy tay, còn thể trả cho sự trong sạch.”

 

Giọng điệu của thực sự quá mức tủi , khó tưởng tượng một đàn ông vạm vỡ da nâu cao hơn mét tám, mang một khuôn mặt khiến vui mắt vui lòng, những lời của cô vợ nhỏ yếu đuối như .

 

Hạ Ngôn nhịn phì thành tiếng: “Không , ghi món nợ lên đầu Cảnh Văn Bân , đợi mấy ngày nữa tìm tính sổ.”

 

cầm lấy danh sách phỏng vấn, đang định gọi tiếp theo thì đột nhiên nhớ một chuyện.

 

“Vừa nãy,” Cô đầu , “Sao thấy đến giúp?”

 

Cả Cảnh Diệc Mại trong nháy mắt cứng đờ, dường như nhớ cảnh tượng lúc đó.

 

Lúc đó đang gì...

 

Khi thấy phỏng vấn một ngụy trang đột nhiên cầm d.a.o xuất hiện, Hạ Ngôn nhanh ch.óng đỡ đòn nhảy đ.á.n.h , lông mày giật mạnh, ngay lập tức tụ dòng điện mạnh nhất.

 

! Mà!

 

Ngay khoảnh khắc sắp phóng khỏi tay, dị năng trong cơ thể trong nháy mắt biến mất thấy , giống như từng sở hữu!

 

Cảm giác trống rỗng mãnh liệt khi tung thế Thái Sơn áp đỉnh, kết quả biến mất trong hư đó, khiến suýt chút nữa nghi ngờ bản !

 

Chỉ thấy ánh mắt Cảnh Diệc Mại quái dị, khó khăn nặn một câu từ kẽ răng, “ dùng dị năng.”

 

“Ồ đúng , quên mất.” Hạ Ngôn ngượng ngùng, “Gọi phỏng vấn tiếp theo .”...

 

“Kỳ lạ, hình như mãi thấy phỏng vấn đầu tiên .”

 

“Hình như thế, khi nào truyền tống thẳng ngoài ?”

 

“Không thể nào, bên bất kể qua , đều là tự rời , bà lão đó chẳng lẽ đặc biệt?”

 

“Già hơn bà cũng , vẫn cứ là tự , bà dựa mà đặc biệt. Vậy thì chỉ một khả năng, xem, khi nào là...”

 

“Dừng . Gọi tiếp theo , sắp đến , mau ch.óng chuẩn thôi.”...

 

Chập tối hôm đó, cổng truyền tống ghi Ký túc xá ở cổng trường nhấp nháy liên tục, từ bên trong liên tiếp mấy chục giáo viên.

 

Bọn họ , sự cảnh giác cao độ đối với ngoài hình thành trong nhiều năm, khiến bọn họ thể bày tỏ thiện ý với đồng nghiệp tương lai.

 

Cũng may tiếng chuyện truyền đến từ gần đó xua tan sự lúng túng, là một đám phỏng vấn vẫn nỡ rời .

 

Các giáo viên im lặng leo lên xe điện, thành thạo lái xiêu vẹo về phía siêu thị.

 

Đợi đến gần, tầm mắt dễ dàng xuyên qua cửa kính, liền thấy trong siêu thị đèn đuốc sáng trưng chật ních , quầy thu ngân càng là xếp hàng dài dằng dặc.

 

Nếu cảnh tượng đặt ở , sẽ chỉ thầm oán thán đông quá, tốn thời gian xếp hàng, nhưng đặt ở hiện tại chỉ cảm thấy thiết, tự nhiên.

 

 

Loading...