Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 455: Chiếc Thuyền Nhỏ

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:51:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cảnh Diệc Mại vội vã bước khỏi lớp khi tan học.

 

Phía vang lên tiếng "Chào thầy ạ" với âm lượng cực lớn.

 

Cậu kịp đáp , áp Thẻ tích phân cổ tay máy quét, bước qua Cổng truyền tống, thẳng đến văn phòng của bà chủ ở tòa nhà văn phòng tập trung.

 

Hy vọng cô ở đó.

 

Cốc cốc.

 

“Vào .”

 

Cảnh Diệc Mại đẩy cửa bước , chỉ thấy Hạ Ngôn đang nghiêm mặt chằm chằm màn hình camera giám sát trong trường chiếu tường. Thậm chí ngay cả động tác lén lút quạt gió ngửi rắm của một giáo viên nào đó cũng thấy rõ mồn một.

 

Cảnh Diệc Mại:...

 

“Có việc gì?” Hạ Ngôn đảo mắt, “Ngồi xuống .”

 

Chiếc ghế đối diện bàn việc kéo , xuống, ánh mắt cô chằm chằm.

 

“Cô còn nhớ ngày mai là ngày mấy ?”

 

Hạ Ngôn: “Ngày mấy?”

 

Cậu bày vẻ mặt quả nhiên cô nhớ: “Ngày 23.”

 

Hạ Ngôn: “Ồ.”

 

Cô lật sổ việc, tìm đến trang ghi lịch dạy của Cảnh Diệc Mại, khi xác nhận xong thì : “Ngày mai tiết.”

 

Thích gì thì .

 

Không giờ việc cô quản.

 

Cảnh Diệc Mại dậy, nhanh: “Ngày mai là ngày hẹn! Chuyện Cảnh Văn Bân gửi thiệp mời cho cô, cô quên thật ?”

 

Ánh mắt tràn đầy sự nghi hoặc, và tin.

 

Hạ Ngôn bừng tỉnh đại ngộ, “ , nhắc quên thật đấy. Cậu chuẩn , sáng mai gọi Tiểu Chử xuất phát.”

 

Cô giơ ngón tay định gõ, phát hiện vẫn , nhíu mày hỏi: “Cậu còn việc gì nữa? Có thể một cho xong .”

 

Rất phiền cô việc chính.

 

Cảnh Diệc Mại: “Hạ lão bản, phiền cô xem phía một chút, lịch dạy của sắp xếp quá dày đặc ? Nếu đoán lầm, chỉ một ngày, chắc chắn về kịp.”

 

Rầm rộ tốn bao nhiêu vật tư đóng một chiếc du thuyền, chuẩn lâu như , kết quả chỉ một ngày là xong, tên ngốc nhà địa chủ nào cũng thế.

 

Ánh mắt Hạ Ngôn rơi xuống cuốn sổ, ngoài ngày mai , ngày nào cũng tiết, mỗi 2 tiếng, một ngày 2 tiết.

 

Cô ngẩng đầu lên, híp mắt đưa kết luận: “Đến lúc đó tính.”

 

Cảnh Diệc Mại kinh ngạc và cam tâm, “Đến lúc đó đổi tiết kịp .”

 

Hạ Ngôn vẫn : “Không , mở cửa cho , lúc nào cũng thể tự do .”

 

Cảnh Diệc Mại:?

 

Gian thương.

 

Tiễn Cảnh Diệc Mại , Hạ Ngôn gác chân lên bàn, ngón tay gõ nhẹ, trong phòng lập tức vang lên tiếng lải nhải của SpongeBob.

 

Cô luôn đối xử bình đẳng với tất cả ...

 

7 giờ sáng ngày 23, Hạ Ngôn xuất hiện đúng giờ tại sảnh Khách sạn.

 

Khoảnh khắc thấy bóng dáng cô, hai đợi từ lâu bỗng chốc dậy.

 

Cuối cùng cũng !

 

Hạ Ngôn lướt hai , sự kinh ngạc trong mắt giống như giả vờ.

 

“Đến sớm ?”

 

Cô nhớ thiệp mời hình như ghi thời gian hẹn, bộ dạng của họ vẻ như đến đợi từ lâu.

 

Chử Vạn Phu một bộ đồ thường ngày rộng rãi, giải thích: “Có còn gấp hơn chúng , nửa đêm canh ngoài căn cứ .”

 

Cho nên từ lúc nhận thông báo của cấp , vẫn chợp mắt.

 

Đâu giống như họ, ngủ vô cùng ngon giấc.

 

“Có đến ?” Hạ Ngôn và Cảnh Diệc Mại đồng thanh.

 

“Ừ, là đến dẫn đường.”

 

Hạ Ngôn nổi hứng thú, “Đi, xuất phát ngay bây giờ!”

 

Thấy họ dậy là , hề dừng , Hùng Hùng còn đang đợi bà chủ dặn dò vài câu ngơ ngác.

 

“Bà chủ...?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-455-chiec-thuyen-nho.html.]

quên gì đó chứ?

 

Hạ Ngôn đầu , cái miệng nhỏ của Hùng Hùng hé mở, kết hợp với khuôn mặt đầy lông lá tròn trịa quá mức, trong ánh mắt toát lên một sự thông minh ngốc nghếch.

 

nhịn ha hả, dùng sức xoa xoa.

 

“Ngoan ngoãn đợi về nhé.”

 

“... Vâng.”

 

Bước khỏi vùng an , con đường bắt buộc qua để đến cổng căn cứ, cấp của Chử Vạn Phu thẳng như tùng, ánh mắt kiên định xếp thành hai hàng.

 

Họ nhất định hộ tống ba ngoài.

 

Sắc mặt Chử Vạn Phu lắm, Hạ Ngôn cảm thấy lẽ là sự bi thương của cuộc sinh ly t.ử biệt trong mắt cấp .

 

Binh lính gác cổng thấy họ tới, từ từ đẩy cửa , để lộ bụi cỏ rậm rạp bên ngoài căn cứ, và ba chim đang bò dậy từ đất.

 

“Tướng quân.”

 

Chử Vạn Phu dừng , đầu, “Nói.”

 

Cấp nghiến răng, “Thuộc hạ lo lắng cho sự an nguy của ngài, xin cùng ngài.”

 

“Không cần, cho dù các cũng lên thuyền, bảo vệ căn cứ là .”

 

Hạ Ngôn hai kẻ xướng họa, trong lòng quả thực khâm phục dũng khí của Chử Vạn Phu. Cô vô địch, Cảnh Diệc Mại thể dịch chuyển tức thời về Đảo Ly Đại — khoan , Chử Vạn Phu cũng thể dịch chuyển về biệt thự ?

 

Cô bừng tỉnh đại ngộ, thảo nào lo lắng.

 

Cái điệu bộ , lừa cả cô , căn bản là chỗ dựa vững chắc mà?!

 

Cấp còn định thêm, mấp máy môi im bặt.

 

Hạ Ngôn nhịn : “Cậu cần thế , chừng tối nay còn báo cáo công việc với đấy, quên thể về biệt thự bất cứ lúc nào ?”

 

Cấp bừng tỉnh đại ngộ, “Tạm biệt lãnh đạo!”

 

Chử Vạn Phu liếc xéo .

 

Ba chim tư thế kim kê độc lập trông vô cùng căng thẳng.

 

“Đi thế nào?” Hạ Ngôn hỏi.

 

Căn cứ cách bờ biển vẫn còn một cách xa, Cảnh Văn Bân phái ba chim đến tác dụng gì, chẳng lẽ cõng bay ?

 

Trước mắt Hạ Ngôn đột nhiên hiện lên hình ảnh từ lâu đây — Lộc Giác chính là Lam Vô cõng bay , chẳng lẽ...

 

Cô đưa mắt đ.á.n.h giá từ xuống , những chim so với Lam Vô thì ngoại hình kém xa quá, giữa chim với chim, cách cũng lớn thế ?

 

Mặt đầy lông lá, cô sấp lên .

 

Dưới ánh mắt như hổ rình mồi của cô, chim quả nhiên từ từ xổm xuống —

 

“Dừng , Cảnh Văn Bân bảo các dùng cách để dẫn đường ?” Hạ Ngôn mất kiên nhẫn, “Đứng lên , tự xe.”

 

Cảnh Diệc Mại hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo, tràn ngập sự căm hận sâu sắc, “Cảnh Văn Bân đây là coi thường Hạ lão bản của ?”

 

Hạ Ngôn đầu:?

 

Lời vẻ sai sai.

 

Cảnh Diệc Mại chạm mắt cô, bao quanh lập trường kiên định đồng cừu địch khái: “Hạ lão bản, để lái xe, cho bọn chúng bay trời.”

 

Chử Vạn Phu khoanh tay như đang xem kịch .

 

Giọng rụt rè của chim truyền từ mỏ: “Các vị đại lão, hiểu lầm , Bân Tổng chuẩn phương tiện di chuyển.”

 

Nói xong, họ móc từ gốc cánh vài khối hộp chữ nhật màu đỏ m.á.u, ném mạnh xuống đất. Bề mặt nhẵn bóng đột nhiên nứt những khe hở theo quy luật, nảy lên biến đổi, và hút lấy hợp thành một khối. Vài giây tạo thành một chiếc thuyền nhỏ màu bạc, đỉnh một ống nhỏ ngang.

 

Không gian bên trong vặn chứa ba họ.

 

Người chim lùi một bước, “Mời lên thuyền, chúng thể tìm vị trí, sẽ đưa đến nơi an .”

 

Ba Hạ Ngôn trao đổi thông tin.

 

Cảnh Diệc Mại: Còn lái xe ?

 

Hạ Ngôn: Chậc, hình như vui...

 

Chử Vạn Phu: cũng .

 

Hạ Ngôn: Lên!

 

Ba lượt bước lên chiếc thuyền nhỏ, cảm giác m.ô.n.g cho thấy hề nhẵn bóng như vẻ bề ngoài, mà lực ma sát.

 

Không chim ấn , từ hai đầu thuyền thò một đoạn ống nhỏ giống hệt đỉnh đầu, độ cao vặn để nắm lấy, chắc là tay vịn.

 

Người chim phía , dang rộng đôi cánh bay lên một nửa, đó hai tay nắm lấy ống nhỏ.

 

Giây tiếp theo, họ cảm thấy chiếc thuyền nhỏ rung lắc.

 

 

Loading...