Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 458: Chiêu Trò Mới
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:51:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mỹ nam tay .
“Mày còn dám thật ?!”
Hốc mắt đỏ hoe, đôi môi mỏng khẽ run, bàn tay kịp thu về run rẩy giữa trung, toát một vẻ mong manh dễ vỡ đáng thương vô cùng.
Những gã đàn ông lực lưỡng cửa bếp nhịn huýt sáo nhẹ một tiếng, khoe cơ bắp cuồn cuộn ở bắp tay và cơ thang.
Mặt đàn ông đen , nắm lấy vai , xoay đối diện với , giọng điệu khá mất kiên nhẫn.
“Dạo em ? Em cũng đến tháng, động một tí là nổi cáu là ? Anh chẳng theo yêu cầu của em đưa em đến đây , cũng đưa ai khác cùng.”
Mỹ nam rơm rớm nước mắt, “Em đến tháng của đàn ông ? Nếu thấy phiền thì đừng quản em nữa, dù cũng tình mới , còn quản em gì?!”
Người đàn ông đau đầu: “Đã vô , chỉ là khách qua đường, trái tim vẫn ở chỗ em.”
Mỹ nam tuyệt vọng: “Cuối cùng cũng thật , hai mật với đúng ... Em, em bệnh sạch sẽ.”
Người đàn ông nghiến răng: “So với những chuyện với em, xách dép cho em cũng xứng.”
Mỹ nam ngẩn , tiếp đó mặt lộ vẻ e lệ, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ nhắn đ.ấ.m nhẹ lên n.g.ự.c , “Đồ tồi~”
Người đàn ông một tay ấn đầu xuống, đè lòng, ánh mắt rơi xuống dấu tay đỏ ch.ót mặt phục vụ, đáy mắt dần dâng lên sự hứng thú, dường như thấy thứ gì đó thú vị, mấp máy môi :
“Tìm .”
Cay mắt quá, Hạ Ngôn ngửa cổ uống một ngụm lớn nước lọc, trong lòng nhịn c.h.ử.i thề.
Mỹ nam thẳng dậy, nắm lấy tay với vẻ đầy chiếm hữu, mượn ngón tay chỉ trỏ thực đơn, nũng nịu đòi ăn món , cũng đòi ăn món .
Người phục vụ mang nửa khuôn mặt đỏ ửng, một lời lặng lẽ ghi nhớ tên món ăn.
Một lúc , mỹ nam dùng giọng điệu kẻ cả buông lời: “Để thực đơn lên bàn , tao mỏi .”
Người phục vụ theo, khi đặt thực đơn xuống cánh tay nhịn run rẩy.
Người đàn ông tùy ý xuống, còn mỹ nam thì nghiêng đùi với một tư thế vô cùng phô diễn đường cong, giống như chê tóc vướng víu, vuốt sang một bên, để lộ đường cong chiếc cổ thon thả trắng ngần, kết hợp với đường viền hàm rõ nét, trông vài phần xinh .
Cậu cúi đầu chọn những món ăn yêu thích, đàn ông phía trắng trợn đ.á.n.h giá phục vụ, những gã đàn ông lực lưỡng cũng dùng ánh mắt trần trụi chằm chằm.
Nhà hàng một nữa chìm tĩnh lặng, ngoại trừ tiếng nhai nuốt, tiếng bát đũa va chạm, thì chỉ còn giọng lúc cao lúc thấp của mỹ nam.
Cảnh Diệc Mại và Chử Vạn Phu chính là xuất hiện lúc .
“Thì cô ở đây.”
Hai xuống đối diện cô, những khay thức ăn bàn hỏi: “Cô ăn ?”
Hạ Ngôn gật đầu, lặng lẽ di chuyển vị trí, để ba đối diện một nữa xuất hiện trong tầm .
Chử Vạn Phu nhạy bén nhận động tác của cô, đầu một cái, từ góc độ sang, phần lớn đều đang yên lặng ăn cơm, vẻ gì đặc biệt.
Anh khẽ nhíu mày, phớt lờ một đóa hoa lẳng lơ đang nở nụ .
“Cô với ai ?”
“Anh nhầm , là miệng đang chuột rút.”
Hạ Ngôn nhịn phì .
Ánh mắt mỹ nam sang, trọng điểm lượn lờ hai trai đối diện cô, mang theo sự căm phẫn lườm phục vụ một cái: “Đại khái là những món , thể gói mang về , thì ăn ở đây.”
Vừa thấy lời , đàn ông véo eo , giọng điệu rõ: “Không ở đây hôi thối, là tôm tép ươn , điều gì khiến em đổi chủ ý .”
Hắn , về phía những mới đến.
Chử Vạn Phu:?
Cảnh Diệc Mại:?
Hạ Ngôn: Hê, thích xem, thêm .
Khuôn mặt mỹ nam ửng hồng, ánh mắt đưa tình lướt qua một cái, hai tay ôm lấy cổ , giọng dịu dàng đến cực điểm: “Anh cứ em nũng, đây chẳng là em bắt đầu từ từ đổi , em đều hỏi phục vụ xem thể gói mang về mà...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-458-chieu-tro-moi.html.]
Cậu ghé sát tai đàn ông: “Dạo mới học một chiêu mới, lát về uốn éo cho xem~”
Người đàn ông lập tức hài lòng, “Phục vụ, mang thức ăn lên phòng cho .”
Người phục vụ xem kịch nãy giờ đầu về phía những gã đàn ông lực lưỡng, những kẻ đó lắc đầu như gà mổ thóc.
“Xin , thể...” Người phục vụ gần như sắp .
Anh chỉ là một phục vụ nhỏ bé, cái việc truyền lời cẩn thận là mất mạng thực sự hợp với .
Anh cúi gằm mặt, nơm nớp lo sợ chờ đợi cảm giác đau đớn sắp truyền đến cơ thể, má vẫn còn nhói, chắc là đỏ vài ngày, đợi mấy ngày tiêu sưng cẩn thận một chút, kẻo lôi bao cát trút giận...
Giây tiếp theo —
“Được, thì ăn ở đây, mày mở hết cửa sổ , sáp thơm ? Đốt một chút .”
Giọng như âm thanh của tự nhiên phát từ miệng đàn ông.
Người phục vụ như đại xá, “ ngay đây!”
“Đồ vô dụng~” Mỹ nam tụt khỏi đùi , xuống đối diện, ưỡn thẳng lưng, nhưng ánh mắt dám lung tung, dù chồng yêu của vẫn đang chằm chằm mà.
“Công việc của cô là gì?”
Bên tai đột nhiên vang lên giọng của Chử Vạn Phu, Hạ Ngôn hồn, “Thành phần nhàn rỗi ở nhà, tự nhiên hỏi ?”
Thần sắc Chử Vạn Phu thong dong, giọng điệu trêu chọc: “ còn tưởng cô là phóng viên giải trí cơ đấy.”
Lúc nào cũng đầu trong giới hóng hớt.
Hạ Ngôn: “Thế mà cũng đoán ?”
Chử Vạn Phu ngước mắt cô, kịp lên tiếng, thấy giọng kinh ngạc của Cảnh Diệc Mại: “Thật ?”
Cô cái gì mà chẳng từng , dù cũng là thuê thâm niên mà.
Sự đổi xuất hiện ở gian phía mặt bàn cắt ngang cuộc trò chuyện của ba , Hạ Ngôn tận mắt thấy bong bóng lớn chuyên dùng để giao đồ ăn của Khách sạn Nghỉ Dưỡng xuất hiện mắt.
“Hai , gọi đồ ăn ngoài ?”
Chử Vạn Phu nhạt giọng : “Hết cách , sợ c.h.ế.t.”
Cảnh Diệc Mại nghiến răng nghiến lợi: “Sao thể ăn đồ của ?!”
Ánh mắt hai trần trụi biểu đạt: Sao cô dám cho miệng ?
Hạ Ngôn: “... Đầu cứng.”
Sự bất thường đột nhiên xuất hiện thu hút sự cảnh giác của những gã đàn ông lực lưỡng, khi trao đổi ánh mắt, chúng chia nhiều ngả, trong đó hai tên về phía .
“Người em, trong thực đơn của chúng món nào miệng ?”
Gã đàn ông lực lưỡng liếc bát mì Dương Xuân, nước trong veo nhạt nhẽo, chỉ hai váng mỡ, quả nhiên là lợn rừng ăn cám mịn.
Hai gã đàn ông lực lưỡng bên bàn, to cao, giống như hai bức tường, cánh tay chống bàn cơ bắp cuồn cuộn, trông sức bật.
Nếu là bình thường, thể sẽ nhịn mà so sánh ngoại hình của với chúng, một khi nhận bằng đối phương, liền sẽ rụt rè.
hai những sợ, mà thậm chí còn động thủ.
“Có ý kiến gì ?” Cảnh Diệc Mại lạnh lùng , ánh mắt như tảng băng vạn năm, gào thét đ.â.m tới.
Cậu đang mong kẻ kiếm chuyện gây sự đây.
Sắc mặt gã đàn ông lực lưỡng biến đổi mấy , cuối cùng : “Sao thể chứ, chỉ hỏi chút thôi.”
“Cái điệu bộ của mày giống như là hỏi chút thôi, mà giống như đến để hỏi tội hơn.” Cảnh Diệc Mại lạnh, “Mau cút , đừng ép tao động thủ với chúng mày.”
Mặt gã đàn ông lực lưỡng ầm một cái đỏ bừng chuyển sang tím ngắt, gân xanh cổ nổi lên, bàn tay đặt bàn nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m. Chúng cố nhịn cơn giận, lưỡi hung hăng đẩy má trong, ánh mắt giấu giếm sự tàn nhẫn.
“Người em, ngoài lăn lộn —”
Bốp.