Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 459: Gây Rối

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:51:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cảnh Diệc Mại hai lời, trực tiếp vung nắm đ.ấ.m nện thẳng mặt gã đàn ông lực lưỡng.

 

Gã đàn ông kịp phòng lãnh trọn cú đ.ấ.m, văng một vệt nước bọt dài ngoằng, ngã nhào xuống đất cái rầm. Lúc ngẩng đầu lên, một nửa khuôn mặt những méo xệch mà còn thâm tím.

 

Đồng bọn của gã ở phía đối diện gầm lên: “Gây sự ?! To gan thật!”

 

Cảnh Diệc Mại cầm lấy ổ bánh mì Pháp cứng ngắc bàn, với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bưng tai nhét thẳng cái miệng đang há hốc của gã.

 

“Ai là em với mày? Dựa cái mặt mâm của mày ?”

 

“Bíp bíp bíp!” (Đã tắt tiếng)

 

Gã đàn ông lực lưỡng đất lộn vòng nhảy dựng lên, c.h.ử.i thề nhặt Súng dị năng lên, ngón trỏ siết cò s.ú.n.g gào thét: “Xem ông đây dạy cho nó một bài học , cút !”

 

Nói xong, ngón tay bóp xuống —

 

Từ lúc xung đột bùng nổ đến khi họng s.ú.n.g đen ngòm chĩa thẳng , cũng chỉ trong chớp mắt.

 

Hạ Ngôn lùi phía ngay từ lúc Cảnh Diệc Mại đập bàn dậy, gần như mới vững chân, võng mạc lóe lên vô điểm sáng.

 

— Pằng pằng pằng!

 

Điểm sáng rơi xuống, viên đạn dị năng chứa năng lượng siêu cao ầm ầm phát nổ, khay thức ăn vỡ vụn, nước canh b.ắ.n tung tóe khắp nơi. Khăn trải bàn màu trắng nhiệt độ cao thiêu rụi, bùng lên ngọn lửa đỏ rực, men theo dầu mỡ, ván gỗ bắt đầu bốc cháy. Chỉ trong vài cái chớp mắt, phía trung tụ một đám khói đen đặc sặc sụa.

 

“Chạy mau!”

 

“G.i.ế.c !”

 

“Mấy thằng rùa khốn khiếp, ông đây còn ăn xong cơm, ít cũng đợi ông đây ăn thêm miếng nữa chứ!”

 

“Còn ăn uống gì nữa, giữ mạng quan trọng hơn.”

 

Lúc họng s.ú.n.g lệch , quét những vệt ngoằn ngoèo mặt đất với một góc nghiêng. Nơi qua đều là những lỗ thủng cháy đen, tia lửa b.ắ.n lên bén dải tua rua rủ xuống, ngọn lửa leo lên với tốc độ thể thấy bằng mắt thường.

 

Lúc còn tâm trí mà oán trách, trút hết thức ăn thừa trong khay chiếc đĩa lớn, ôm n.g.ự.c, khom lưng cúi đầu chạy ngoài.

 

Tốc độ hình thành đám cháy cực nhanh, khói đặc càng là thủ phạm gây t.ử vong.

 

“Đi, đưa cô ngoài.”

 

Chử Vạn Phu từ chui , một tay kéo lấy cánh tay cô, nhíu mày chằm chằm hai gã đàn ông lực lưỡng đang phát điên, cố gắng ngoài phạm vi tấn công của chúng.

 

Một lũ điên, nghĩ.

 

Gã đàn ông lực lưỡng thứ tư vốn canh gác cửa bếp chạy ngoài ngay từ lúc chúng phát điên. Quỷ mới gọi cứu viện, tìm bác sĩ tâm thần.

 

Đám thuộc hạ của Cảnh Văn Bân chẳng tên nào bình thường cả.

 

Hạ Ngôn vốn định lát nữa trực tiếp truyền tống về Khách sạn, bây giờ , thôi, thì ở xem Cảnh Văn Bân tức giận đến mức nhảy dựng lên như thế nào.

 

Nơi cách cửa lớn xa, bước nhanh vài bước là tới. Có lẽ là do động tĩnh trong nhà hàng quá lớn, boong thuyền, lối rẽ cầu thang, lan can tầng đều chật kín . Từng cái đầu thò dài , hận thể đích chui xem náo nhiệt, cũng chẳng sợ khói hun.

 

Chử Vạn Phu đưa cô đến một góc "yên tĩnh", cô thấp giọng hỏi: “Cậu ?”

 

truyền tống về ?

 

Chử Vạn Phu vốn đang âm thầm quan sát đám đông vây xem, đầu , dùng ánh mắt kỳ lạ cô.

 

“Cậu xin nghỉ , về dạy .”

 

Hạ Ngôn: “Ồ?”

 

Đám đông chen chúc bậc thang thấy động tĩnh boong tầng thượng, đồng loạt đầu chếch lên .

 

Ánh mắt Chử Vạn Phu chuyển động theo, giọng điệu trêu chọc: “Không ngờ nhân viên của Hạ lão bản tận tụy với công việc như .”

 

Giọng tức tối của Cảnh Văn Bân từ truyền xuống: “Các mau tránh hết , cứ chặn ở đây xuống !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-459-gay-roi.html.]

“Đoàng đoàng đoàng.”

 

“Mẹ kiếp, bên trong vẫn còn đ.á.n.h ? Đây là thuyền mới của đấy!”

 

Đám đông nhấp nhô bậc thang đẩy như những con sóng, nhóm ở tầng thấp nhất lảo đảo lùa sang một bên. Giống như nặn kem đ.á.n.h răng , Cảnh Văn Bân với khuôn mặt đen sì cuối cùng cũng xuất hiện ở góc rẽ cầu thang.

 

Hắn liếc nhà hàng đang bốc khói cuồn cuộn, sự ngột ngạt hiện rõ bằng mắt thường.

 

“Nhanh lên, còn ngây đó gì, dập lửa !”

 

“Thuyền của ông đây sắp cháy rụi hết .”

 

“Không g.i.ế.c c.h.ế.t nó tao mang họ Cảnh.”

 

“Kiếp chắc là s.ú.n.g máy.” Hạ Ngôn chậc lưỡi, nhớ vẫn trả lời câu của , bèn , “Chỉ cần chế độ đãi ngộ , nhân viên thể bỏ gánh giữa đường .”

 

“Cô đang ám chỉ đấy ?” Chử Vạn Phu nhướng mày.

 

Hạ Ngôn , “Anh nghĩ thì nghĩ.”

 

Phía đối diện, gã đàn ông lực lưỡng thứ ba chạy báo tin trừng mắt lướt qua đám đông, nhắm chuẩn hướng của Hạ Ngôn, ngón tay chỉ tới: “Chính là bọn chúng chủ động gây sự!”

 

Gã chỉ một khu vực, những chỉ trúng , sợ kẻ phạm tội giận cá c.h.é.m thớt, tránh hiềm nghi, nhưng bước chân ngập ngừng, căn bản trốn .

 

Hạ Ngôn chạm ánh mắt đầy phẫn nộ của Cảnh Văn Bân, giọng điệu nhẹ nhàng với Chử Vạn Phu: “Chúng sẽ đổ vỏ chứ?”

 

Chử Vạn Phu đính chính: “Là cô, . Nhân viên của cô gây sự trong giờ việc, với tư cách là bà chủ của , cô cũng chịu trách nhiệm pháp lý.”

 

Hạ Ngôn dùng ánh mắt kẻ ngốc : “... Nói hươu vượn một cách nghiêm túc, tự xem đáng tin .”

 

Chử Vạn Phu hất cằm, hiệu cho cô con chim điên đang tới, “Hắn chắc chắn cảm thấy đáng tin.”

 

“Hạ lão bản, chỗ cô hình như thiếu một thì ?” Cảnh Văn Bân mặt cô, khi xác định thấy khuôn mặt đáng ghét của nào đó, tức đến mức lỗ mũi cứ phập phồng.

 

“Anh Cảnh Diệc Mại ?” Cô hỏi.

 

“Ừ, .”

 

Hạ Ngôn giơ tay, chỉ nhà hàng tạt nước khói bốc lên càng dữ dội hơn: “Đang ăn đòn ở trong đó kìa.”

 

Nghĩ ngợi một chút, cô bổ sung thêm: “Bảo của tay nhẹ chút, đừng đ.á.n.h hỏng nhân viên của , ký hợp đồng kiếm Tinh hạch cho đấy.”

 

Lông mày Cảnh Văn Bân nhíu đến mức thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi béo múp, “Cô cái gì? Cảnh Diệc Mại là nhân viên của cô?”

 

Hạ Ngôn hỏi ngược : “Anh ?”

 

Cảnh Văn Bân: !

 

Cô bừng tỉnh đại ngộ, “Ồ~ quên mất, định đưa , vì ám sát thành công, biến thành Khối vuông nhỏ, bán 2 viên Tinh hạch cấp 2. Bân Tổng, đưa thêm vài đến nhé?”

 

Sao cô ?!

 

Sắc mặt Cảnh Văn Bân cứng đờ, nhớ tới nữ "đặc vụ" một trở , còn tưởng cảm hóa nỡ về, thì đầu t.h.a.i từ sớm .

 

“Hạ lão bản đang , hiểu.”

 

“Nghe hiểu thì nghĩ nhiều , sẽ ngày hiểu thôi.” Hạ Ngôn nhạt.

 

Tim Cảnh Văn Bân run lên, lập tức dâng lên dự cảm chẳng lành. Người phụ nữ cứ là chẳng chuyện gì , luôn cảm thấy lạnh sống lưng, huống hồ cho đến nay vẫn phát hiện điểm yếu của cô ...

 

“Bân Tổng, chỉ tìm thấy hai !”

 

Dị năng giả hệ Thủy xông dập lửa vác hai gã đàn ông lực lưỡng , tùy ý ném xuống. Tay chân hai gã mềm nhũn dang , để lộ khuôn mặt to bè khói hun đen sì.

 

Dị năng giả bước lên một bước, ghé sát tai Cảnh Văn Bân thì thầm: “Lúc tìm thấy chúng thì hôn mê , lục soát kỹ hiện trường, chỉ hai bọn chúng, tìm thấy bất kỳ kẻ gây sự nào.”

 

Gân xanh trán Cảnh Văn Bân giật liên hồi, sống thấy c.h.ế.t thấy xác? Chẳng lẽ Cảnh Diệc Mại bốc khỏi thế gian ?

 

 

Loading...