Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 467: Bí Mật Của Hàng Xóm Và Lời Đề Nghị Mua Nhân Ngư
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:52:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô c.h.ế.t lúc nào?
Hạ Ngôn chằm chằm , dần dần nhíu mày.
Vừa mải dọa , ngược chú ý tới mắt một mảng thâm quầng, trong đồng t.ử còn sót vẻ sợ hãi kinh hoàng, hình như là nửa đêm thấy động tĩnh gì đó, đó lo sợ bất an đến mức cả đêm ngủ.
Mỹ nam di chuyển bước chân nhỏ, mượn động tác ho khan đầu về phía phòng bên cạnh, lập tức thẳng lưng hùng dũng oai vệ ——
“Cô còn ! Thứ tường phòng vệ sinh là cái gì? Cô cứ xem m.á.u đó là cô nôn ?!”
Hạ Ngôn: “Đó m.á.u của .”
Mỹ nam:... Hả?
“Vậy là của ai? Chẳng lẽ cô dẫn đàn ông về? Không thể nào, vẫn luôn lén động tĩnh phòng cô mà, còn tưởng hai chuyện đó hòa hợp đ.á.n.h , kêu t.h.ả.m thiết, dọa cả đêm ngủ...”
Mỹ nam vỗ n.g.ự.c thở dài, đôi lông mày thanh tú nhíu c.h.ặ.t, giống như hiểu tại hòa hợp thì gây án mạng.
Hạ Ngôn phóng tới ánh mắt c.h.ế.t ch.óc.
“Vừa lén?”
Vẻ mặt mỹ nam cứng đờ, “ ... như ?”
Trọng điểm hẳn là cái ?
“Có.”
“Được... , thật —— hứng thú với cô.”
Hạ Ngôn cảm thấy tai hỏng .
Cô nhịn lùi một bước, hai tay ôm n.g.ự.c bảo vệ .
Mỹ nam giậm chân: “Là hứng thú theo nghĩa đen, chẳng lẽ xu hướng tính d.ụ.c của biểu hiện còn đủ rõ ràng ?”
Cậu bỗng nhiên đảo mắt, “Hay là thế , cô giới thiệu hai trai cho , chứng minh cho cô xem.”
“Tên quỷ kế đa đoan ——” Hạ Ngôn nuốt nửa câu xuống, “Tự xin phương thức liên lạc .”
Cảnh Diệc Mại và Chử Vạn Phu sẽ liên thủ đ.á.n.h c.h.ế.t cô mất.
“Vậy,” Mỹ nam thẹn thùng nhướng mày nháy mắt, ngón tay móc , “Ngại lắm.”
Hạ Ngôn lười biếng dựa về lan can, qua loa : “Tùy thôi. Chồng ? Không ở nhà?”
Cậu đóng cửa, liếc mắt một cái là thể thấy bên trong ai khác, mặt đất vứt lung tung giấy vệ sinh vo thành cục, chăn ở góc giường vây thành hình tam giác nhăn nhúm, cực độ tránh xa bức tường sát phòng cô.
Mỹ nam đầu , đầy bụng lo sợ bất an và tủi , một câu tùy ý của cô khơi gợi .
“Hu hu, hôm qua cả đêm đều về, chắc chắn là ngủ ở chỗ khác , nếu thể chuyện xảy ở phòng cô ? Vừa la hét, giống như g.i.ế.c , mà sợ c.h.ế.t khiếp.”
Hạ Ngôn: “Nói như tối qua xảy chuyện gì đều thấy?”
“Nghe thấy cô g.i.ế.c á? Yên tâm, chắc chắn ngoài, điều ngoài cũng chẳng nhỉ, ai còn dám chọc cô.”
Hạ Ngôn kiên nhẫn giải thích một nữa: “ g.i.ế.c , là khác .”
“Không, cô? cô ở trong phòng —— , cô truyền tống về ?” Mỹ nam bừng tỉnh đại ngộ, tiếp đó lộ vẻ hâm mộ, “Nếu cũng dị năng thì , trực tiếp đưa về nhà. nếu cô thì là ai?”
Thân tàu bỗng nhiên chòng chành, thể lập tức mất trọng tâm, ngã về một bên, mỹ nam tay mắt lanh lẹ bám khung cửa, nhưng nhân viên vệ sinh đang dọn dẹp trong phòng phản ứng nhanh như , loảng xoảng một tiếng đụng xe dọn vệ sinh, nước bên trong sóng , rơi tí tách đầy đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-467-bi-mat-cua-hang-xom-va-loi-de-nghi-mua-nhan-ngu.html.]
“Cô chứ?” Hạ Ngôn định qua đỡ cô .
“ .” Nhân viên vệ sinh cực nhanh ngẩng lên cô một cái, cúi đầu , “Xin , thể thời gian dọn dẹp kéo dài thêm .”
“Được, cẩn thận chút.” Hạ Ngôn nở nụ , giống như xác nhận điều gì đó, tâm trạng .
Ngược mỹ nam, giống như hiểu cái gì, vẻ mặt khiếp sợ, sợ hãi, thể tin nổi, sợ sệt, còn một tia vui mừng cực nhẹ cực nhẹ.
Cậu trái , xác định trong hành lang ai, hạ thấp giọng: “ là ai, hôm qua thấy đàn ông hét lên một câu Tổng gì đó...”
Tổng gì đó?
Hạ Ngôn mặt đổi sắc.
Mỹ nam chút ngạc nhiên vì thấy vẻ mặt kinh ngạc mặt cô, cô dường như sớm là đó.
cô sợ ? Bân Tổng chỉ một , thế lực lưng giống như cá đáy biển sâu, thấy ánh sáng, xí còn khổng lồ.
Gió biển tanh hôi thổi qua giữa hai , sóng lớn vỗ tàu b.ắ.n lên bọt nước đục ngầu, boong tàu lầu vang lên tiếng bước chân lùi về , loáng thoáng truyền đến từ ngữ vụn vặt:
“Vậy... ... ắt ...”
Mỹ nam trừng mắt, bọn họ đang cái gì.
Nhân Ngư Tiên Sinh.
Còn nữa, đêm qua bất chấp sự giữ của , đàn ông dậy ngay, nhưng, nửa đêm, cũng đến gõ cửa phòng ...
Mỹ nam sắc mặt trắng bệch, ý thức bỏ qua điểm quan trọng nhất —— ban ngày thử lén âm thanh phòng bên cạnh, còn khen với chồng là cách âm siêu , lăn lộn thế nào cũng sợ thấy.
Chồng chỉ , một chữ cũng .
Thế nhưng đến buổi tối gõ cửa mở, bức tường dùng chung với phòng bên cạnh bỗng nhiên như mỏng , tiếng vải vóc xé rách, tiếng đế giày ma sát, tiếng d.a.o găm đ.â.m , tiếng gầm rú đau đớn kìm nén trong cổ họng... tất cả đều rõ ràng xuyên qua bức tường mỏng chui tai!
Rốt cuộc phát hiện cái gì a...
Dựa quan hệ giữa chồng và Bân Tổng —— kết luận thí nghiệm, trải nghiệm dùng —— đêm qua một đêm về, là tạm biệt nhỉ...
“Hạ lão bản.”
Hạ Ngôn đầu , “Nói.”
Trạng thái của mỹ nam chút kỳ quái, cả khuôn mặt phảng phất như chắp vá với , khẽ run rẩy như đào thải, loáng thoáng thấy tiếng hàm răng va lập cập.
“Hạ lão bản, cầu xin cô mua Nhân Ngư Tiên Sinh .” Cậu đột nhiên , ngũ quan xoắn xuýt ép dường như đang thù hận thứ gì đó.
Hạ Ngôn ngẩn một giây, lạnh lùng : “Tại .”
“Bởi vì, bởi vì,” Cậu đau khổ nhắm mắt , coi c.h.ế.t như , “Hắn thể xuất hiện bên cạnh chồng , chỉ cần ở đó, sẽ đuổi , , c.h.ế.t.”
Hạ Ngôn: “... Cậu cần cầu xin , đấu giá Nhân Ngư Tiên Sinh nhiều đến mức xếp hàng, sẽ luôn đấu giá .”
Mỹ nam kích động hét lớn: “Không ! Nhất định là cô! Người khác đấu giá cũng vô dụng, cuối cùng vẫn sẽ xuất hiện trở giường ! Chỉ cô, bọn họ dám chọc cô!”
Giọng quá lớn, dẫn đến nhân viên vệ sinh trong phòng cũng đầu sang.
“ hứng thú với , cũng lãng phí tinh hạch lên , Nhân Ngư Tiên Sinh cũng thể cung cấp cho bất kỳ giá trị nào.”
Hạ Ngôn vẻ mặt nhàn nhạt b.úng tay lên lan can.
Đường ống kim loại rỗng ruột, tiếng boong boong hòa cùng rung động, truyền một đường, tụ ở đáy ống thành một giọt nước tròn vo, lắc lư vài cái, tí tách một tiếng, rơi xuống ống tròn tiếp theo.