Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 474: Hối Hận Chưa

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:52:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Ngôn hề đùa.

 

cảnh cáo cô, nếu Bân Tổng lệnh, nhất định sẽ cho cô tay!”

 

Tên vệ sĩ đau đớn nhe răng trợn mắt, tay chống xuống đất định dậy đ.á.n.h trả, ai ngờ Hạ Ngôn áp sát, ôm ngang eo nhấc bổng lên, ném ngoài lan can.

 

Đánh c.h.ế.t cũng ngờ, một phụ nữ mềm mại, hai cánh tay gầy như que củi thể nhấc bổng lên!

 

Cho đến khi cơ thể lơ lửng ngoài tàu, lông mi vương những giọt nước do sóng biển cuộn lên, mới bắt đầu hoảng sợ.

 

“Hạ lão bản, tha cho một mạng ch.ó! Đây đều là chủ ý của Bân Tổng, ngài bảo chúng tìm cách để tìm bằng chứng cô ở trong phòng, cái gọi là nhân chứng cũng ——”

 

“G.i.ế.c .” Trước lan can boong tàu tầng lạnh lùng .

 

Mắt tên vệ sĩ di chuyển lên , đồng t.ử đen nhánh đột ngột co rút, lộ vẻ kinh hoàng.

 

“Không, Bân Tổng ngài giải thích —— a —— a!”

 

Hạ Ngôn nhạy bén cảm nhận da thịt bắt đầu sưng phồng lên, giống như một cái bơm điện đang điên cuồng bơm khí cơ thể , chỉ trong chớp mắt hai má sưng vù như bánh mì, mũi, mắt đều vùi lấp bên .

 

Tiếng hét t.h.ả.m thiết của từ miệng phát , biến thành tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng, cuối cùng biến mất lớp da căng phồng n.g.ự.c, giống như nội tạng của cũng đang sưng tấy lên nhanh ch.óng, Hạ Ngôn thậm chí còn thể thấy tiếng mạch m.á.u vỡ vụn.

 

Da do tốc độ kéo dãn quá nhanh, các sợi đàn hồi của lớp hạ bì đứt gãy, đó nứt những đường vân chi chít, ban đầu là màu đỏ, đó sẫm , cuối cùng biến thành những đường vân màu trắng, mỏng dính, gần như căng đến giới hạn.

 

Hai cánh tay Hạ Ngôn bật , chỉ còn dựa đôi tay bám c.h.ặ.t lấy lan can để chống đỡ trong vô vọng.

 

Đáng tiếc, sự biến đổi mang tính , giống như một căn bệnh dịch thể thấy bằng mắt thường, men theo cánh tay leo lên đến tận kẽ tay, cả sưng vù lên như một cái x.á.c c.h.ế.t trương phình.

 

Hắn thể bám nổi lan can nữa, cũng phát bất kỳ âm thanh nào, trực tiếp rơi tõm xuống đáy biển, ngay khoảnh khắc chạm nước ——

 

Bùm.

 

Hạ Ngôn lập tức lao lên lầu.

 

Kẻ dị năng thể khống chế “bom” trong cơ thể bọn họ đang ở ngay hiện trường!

 

Bịch bịch bịch.

 

Cô bước ba bậc hai lao lên cầu thang, chỉ mất năm giây xông lên tầng . Khi phổi hít một lượng lớn oxy tươi mới, Cảnh Văn Bân thấy tiếng động liền đầu cô, bên cạnh là bảy tám tên vệ sĩ dị năng giả mặc vest đen, cũng đều về phía cô.

 

Ánh mắt Cảnh Văn Bân u ám, ngón tay gõ gõ lên lan can, dường như mượn động tác để đè nén ngọn lửa giận ngút trời.

 

Hắn nở nụ khó coi: “Thuộc hạ lời, còn dám tùy tiện vu khống , trừng phạt một chút, chắc Hạ lão bản sợ chứ.”

 

“Quen , Bân Tổng hứng thú giới thiệu cho dị năng giả thể khống chế cơ thể ?”

 

Hạ Ngôn hề che giấu ánh mắt tìm của .

 

Đám vệ sĩ phía ăn mặc giống hệt , còn đeo cặp kính râm to tổ chảng, chiều cao tương đương, cô thực sự thể phân biệt ai là đó.

 

“Cô gì?”

 

“Giúp khách hàng trong quán của giải quyết mối lo.”

 

“...”

 

“Không cho mượn.” Cảnh Văn Bân định bỏ .

 

“Được thôi, .”

 

Nghe cô sảng khoái như , sắc mặt Cảnh Văn Bân tối sầm , dự cảm chẳng lành và những ký ức xui xẻo từng rơi tay cô đây đan xen xẹt qua trong đầu.

 

“Cô...”

 

Hạ Ngôn hỏi: “Bân Tổng đổi chủ ý ?”

 

“Không .”

 

Nói xong câu liền chằm chằm cô, thông thường mà , liên tiếp từ chối hai , mặt đều sẽ lộ vẻ khó chịu, nếu ——

 

Sắc mặt Hạ lão bản hề đổi.

 

Rất , cô tuyệt đối âm mưu.

 

“Truyền lệnh xuống, phái âm thầm theo dõi động tĩnh của cô , ba các thành một tổ, cấm hành động đơn độc.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-474-hoi-han-chua.html.]

Vậy thì thử xem , xem ai lợi hại hơn.

 

Cảnh Văn Bân nghĩ thầm như .

 

Đợi bọn họ rời , Hạ Ngôn mới thong thả lên tiếng: “Tướng quân Chử Vạn Phu học trò lén từ bao giờ thế, e là phù hợp với phận của ngài nhỉ?”

 

Một tiếng ho nhẹ vang lên ở góc ngoặt cầu thang.

 

“Nếu mới đến, cô thấy độ tin cậy cao .”

 

Chử Vạn Phu bước xuống bậc thang, một mùi rượu xộc mũi, Hạ Ngôn nín thở lùi phía .

 

“Anh uống rượu ?”

 

“Rõ ràng thế ?” Anh giơ cánh tay lên ngửi thử, “ ngửi thấy.”

 

“Mùi rượu hôi lắm.”

 

“Vậy xa cô một chút, bây giờ thì ?”

 

“Được . Chẳng lẽ ở đây còn quen ?” Hạ Ngôn tò mò, với tính cách cẩn trọng của Chử Vạn Phu, thể khiến uống rượu ở một nơi nguy hiểm như thế , chắc hẳn quan trọng.

 

“Không , bản ý của uống rượu, nhưng bàn nhậu dễ bàn chuyện hơn, hành động bất đắc dĩ thôi.”

 

Chử Vạn Phu chi tiết, móc từ trong túi một quả thanh mai nhét miệng, cảm nhận vị chua gắt truyền đến từ đầu lưỡi, cảm thấy não bộ tỉnh táo hơn hẳn, hỏi ngược :

 

“Cô phân biệt ai là dị năng giả khống chế b.o.m ?”

 

“Chưa. Kẻ đó kiềm chế, cho dù toạc , đám vệ sĩ đó cũng một ai biến sắc.”

 

“Hơi khó giải quyết đấy.”

 

Hạ Ngôn nghiêng đầu , “ vẫn luôn tò mò, rốt cuộc dùng cách gì để thuyết phục nhóm Earl rời khỏi khách sạn , bọn họ sợ ngoài đến mức nào, rõ nhất.”

 

Chử Vạn Phu trầm thấp.

 

“Thực đơn giản, mượn một dị năng giả hệ che chắn. Điểm tích lũy trong thẻ của bọn họ cũng ngày tiêu hết, cô đuổi ngoài, chi bằng đ.á.n.h cược với một ván.”

 

Hạ Ngôn chợt hiểu . “Vậy đó thấy bọn họ nữa?”

 

“Đưa đến khu nhà máy ,” Chử Vạn Phu đầy ẩn ý, “ cũng nuôi kẻ vô dụng, bọn họ báo đáp chứ, nhờ phúc bọn họ chỉ đường, mấy căn cứ thuận lợi quy về trướng .”

 

Ý là việc bộ hòn đảo kiểm soát chỉ là vấn đề thời gian.

 

Không ai cũng thể kiềm chế sự cám dỗ do quyền lực mang , những kẻ cầm lông gà lệnh tiễn hề ít, nếu câu tục ngữ "Diêm vương dễ gặp, tiểu quỷ khó chơi", Chử Vạn Phu là sự tồn tại sẽ đền đáp những sống sót.

 

ở đây, quê hương sẽ dần tái thiết.

 

Giữa hai im lặng một lát, Chử Vạn Phu cúi đầu đám tang thi tụ tập quanh tàu, : “Hợp tác ? Bắt bộ đám vệ sĩ đó về.”

 

Kẻ đó trộn trong đám đông, kiểu gì cũng thể thẩm vấn từng tên một.

 

Hạ Ngôn đưa tay hiệu OK, đột nhiên cô nhớ điều gì đó.

 

“Anh thấy Cảnh Diệc Mại ? Cậu chạy ?”

 

Chử Vạn Phu , dường như nhớ chuyện gì đó đặc biệt vui vẻ.

 

“Tất nhiên , đang ở nhà hàng 2. Nói mới nhớ, quả hổ là nhân viên của cô, trong một hành động, giống cô y như đúc.”

 

“...”

 

mù mờ.

 

Cho đến khi bước nhà hàng 2, thấy Cảnh Diệc Mại đang cạnh một bàn ăn nào đó, miệng lẩm bẩm một tràng dài tên các món ăn, cô lờ mờ hiểu .

 

Đợi đến khi thấy lôi từ trong túi một xấp túi nilon đựng thực phẩm vội vàng đóng gói, cô lập tức hiểu rõ.

 

Chử Vạn Phu tít mắt, “Cô xem, đúng là chứ?”

 

Hạ Ngôn sức phản bác.

 

Bởi vì cô phấn khích, đột nhiên hành động của Cảnh Diệc Mại cho tỉnh ngộ.

 

“Thưa , thể gọi món nữa .” Phục vụ chạy tới ngăn cản.

 

 

Loading...