Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 479: Sẽ Có Sai Sót

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:52:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cư dân lắp bắp ở cách gần trong gang tấc thể tránh khỏi phun đầy đầu đầy mặt.

 

Nghe thấy tiếng la hét ch.ói tai, cô ánh mắt trống rỗng đầu , chất lỏng màu đỏ men theo khuôn mặt từ từ trượt xuống, cả giống như ác quỷ bò từ sâu thẳm địa ngục .

 

“Mày đừng qua đây, tao vứt đồ chơi của mày! A ——”

 

Cảnh tượng cuối cùng Uông Oánh thấy khi ngã xuống là cô điên cuồng lao về phía bạn đồng hành, con d.a.o nhọn đó với tư thế tương tự, cắm ngập n.g.ự.c bạn đồng hành.

 

Trong tiếng hít khí kinh hô đầy chấn động, cô bầu trời xanh đục ngầu co giật.

 

“Bọn bọn mày đều c.h.ế.t , b.úp bê của tao, b.úp bê...”

 

Cơ thể cư dân lắp bắp run rẩy như cái sàng, vẻ mặt hoảng hốt lóc t.h.ả.m thiết, “Nó nó bọn mày hủy hoại , đó là là là kỷ vật duy nhất của tao, tao tao ——”

 

Cô lấy con b.úp bê Tây , những sợi tóc rụng đặt ngang đỉnh đầu, gió biển từng ngừng thổi lướt qua, nhẹ nhàng mang nó , sợi tóc xoay tròn những đường nét màu vàng óng, bay xuống bùn, bay xuống mặt nước, mang theo những đốm sáng lác đác chìm cát bụi.

 

Đôi mắt cư dân lắp bắp dõi theo, tràn ngập sự mờ mịt và t.ử khí.

 

“Mất ...”

 

Những sợi tóc nhặt về thể khôi phục một phần mười như ban đầu, cũng thể lắp lên cái đầu trọc lóc của con b.úp bê Tây.

 

Ngay từ khoảnh khắc ác ý hỏng, nó vĩnh viễn thể khôi phục nguyên trạng, ít nhất, trong lòng sở hữu, nó vỡ vụn thành từng mảnh.

 

Kẻ hỏng đồ chơi phá vỡ chỉ là đồ chơi, mà còn là một đoạn ký ức mang ý nghĩa đặc biệt gửi gắm đó.

 

Ngón tay cô nắm c.h.ặ.t, cái chân đồ chơi mới lắp lên “rắc” một tiếng rơi , chìm trong vũng m.á.u, bề mặt nhựa cũ kỹ nứt những đường vân nhện chi chít, màu đỏ men theo đường vân leo lên , xâm lấn, trông vô cùng chướng mắt.

 

“Cô đang cái gì ?!” Cảnh Văn Bân đến muộn, thấy vị khách ngã mặt đất thì sắc mặt đại biến, “Bắt cô cho !”

 

Sợi dây thần kinh cuối cùng của cư dân lắp bắp đứt phựt, cô chạy ngược về phía , mượn đà lao mạnh cột chống, khi ngã xuống n.g.ự.c cắm phập một con d.a.o nhọn.

 

Chớp mắt, mặt đất ba cái xác.

 

Cảnh Văn Bân các vị khách một câu một câu miêu tả, nhanh hiểu rõ rốt cuộc xảy chuyện gì.

 

Hắn nổi trận lôi đình: “Chỉ vì một con b.úp bê Tây? Cô điên ! Người quản lý ? Gọi cô đây.”

 

Vệ sĩ chạy đến tòa nhà sàn trung tâm xách một phụ nữ gầy gò hói đầu, hai má cô phồng to, đang bận nhai, đó cổ rụt , dùng sức nuốt ực xuống.

 

“Bân Tổng, ngài tìm ?”

 

Cảnh Văn Bân mặt đen như than.

 

“Đã xảy chuyện gì? Ái chà, c.h.ế.t thế ! Một hai ba, ba đều c.h.ế.t hết ?” Người phụ nữ hói đầu vẻ mặt khoa trương, thỉnh thoảng lén Cảnh Văn Bân một cái.

 

Hạ Ngôn coi như , căn bản quan tâm mấy ngã xuống.

 

Cảnh Văn Bân hỏi: “Lúc xảy xung đột cô ở ?”

 

đang chuẩn lương thực mà, ừm.”

 

“Sau đó chuẩn miệng cô đúng ?!” Cảnh Văn Bân nhẹ giọng .

 

Một đám khách khứa xung quanh xem náo nhiệt chê chuyện lớn, ồn ào đòi trừng phạt nghiêm khắc.

 

“Ăn vụng lương thực đây chuyện nhỏ, hôm nay dám ăn một miếng, ngày mai sẽ dám lấy nửa cân, ngày chẳng sẽ khuân cả bao ?”

 

“Mới ghét nhất là loại như , lo cho bọn họ một miếng ăn, ngược còn ăn cắp đồ, theo thấy á, cung cấp sự bảo vệ coi như là , đồ ăn thì để bọn họ bỏ tinh hạch mua.”

 

“Haiz, xem đám ngay cả một cái dị năng cũng , bọn họ gì mua nổi.”

 

“Đó là chuyện của bọn họ, chúng cha bọn họ. Bân Tổng, ngài xem ngài còn giữ bọn họ gì?”

 

Chủ đề chuyển sang chỗ Cảnh Văn Bân, dường như bất đắc dĩ , : “Mặc dù là bình thường, may mà ở đây thể thu thập ngọc trai, nghiền thành bột mặt nạ tặng các vị phu nhân cũng hẳn là .”

 

Mọi —— đặc biệt là những phụ nữ yêu cái ngừng xuýt xoa.

 

“Bân Tổng hào phóng, là một !”

 

“Đáng đời ngài kiếm tinh hạch!”

 

Người phụ nữ hói đầu hiểu: “Lần Bân Tổng lấy lương thực của chúng ? Sao thành ăn vụng của ngài ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-479-se-co-sai-sot.html.]

“Khụ khụ.”

 

“Nếu Bân Tổng cung cấp sự bảo vệ an cho các , chỉ dựa phận bình thường của các , thể sống yên đến bây giờ. Biết đủ .”

 

Người phụ nữ hói đầu: “Sao càng càng hồ đồ thế ? Mặc dù sẽ tang thi lên đảo, đợi đến tối mặt biển dâng cao, thứ gì mang ? Cung cấp sự bảo vệ cái gì chứ?”

 

Ngược đến cướp lương thực của bọn họ, đám , thật đổi trắng đen...

 

Mọi :...

 

Cảnh Văn Bân đưa mắt hiệu cho vệ sĩ.

 

Cảnh Văn Bân hài lòng “con cừu non” .

 

“Mang t.h.i t.h.ể của khách khứa về , cũng coi như cho căn cứ của bọn họ một lời giải thích.”

 

“Vậy tay thì ?”

 

“Không cần quan tâm.”

 

Nghe thấy tiếng sột soạt truyền đến từ cầu thang, Cảnh Văn Bân sang.

 

“Hạ lão bản cũng hứng thú với ngọc trai ?”

 

Hạ Ngôn xòe lòng bàn tay , giữa lòng bàn tay, đúng là những viên ngọc trai hình thù kỳ quái.

 

“Cũng tạm, giữ kỷ niệm.”

 

Cảnh Văn Bân nheo mắt, “Loại ngọc trai Baroque chẳng giá trị sưu tầm gì, hôm nào phái mang cho cô ít ngọc trai lớn biển sâu, đeo cái đó mới chút thú vị.”

 

Hắn như xong, đều chờ xem trò của cô.

 

“E là hàng , nhặt loại hàng dạt về xâu chuỗi đeo tay ?”

 

“Haha, còn tưởng Hạ lão bản kiến thức rộng rãi thế nào, ngờ... cũng chỉ đến thế mà thôi!”

 

Bọn họ chờ xem Hạ Ngôn tức giận, đợi cô phản bác, chỉ hùa theo lời , mới thể giẫm lên đầu cô một cái.

 

Ai ngờ Hạ Ngôn cũng theo, dường như hiểu.

 

“Vậy sẽ đợi ngọc trai lớn biển sâu của Bân Tổng, ngài đừng lấy ngọc trai nước ngọt nuôi cấy để lừa đấy nhé. Không Bân Tổng sẽ tặng mấy chuỗi đây?”

 

Nụ của Cảnh Văn Bân nhạt , “Dễ thôi, đợi về đến kho xem .”

 

“Vậy ghi nhớ nhé, nếu Bân Tổng quên, sẽ đặc biệt đến nhắc nhở đấy.” Muốn quỵt nợ, e là dễ dàng như .

 

Chuyện coi như qua , Cảnh Văn Bân bảo lên tàu, nghỉ ngơi một chút chuẩn tham gia buổi đấu giá cuối cùng.

 

“Trước đó là ba buổi ?”

 

“Chẳng lẽ hai vật áp ch.ót tối nay cùng lên sân khấu? Vậy thì quá .”

 

Nào ngờ câu chẳng khác nào một nhát d.a.o cắm n.g.ự.c, Cảnh Văn Bân nghẹn , bàn tay buông thõng bên nắm c.h.ặ.t thành quyền.

 

“Không, tạm thời sự đổi, Nhân Ngư Tiên Sinh sẽ tiến hành đấu giá.”

 

“Cái gì?!”

 

“Chuyện gì ? Chẳng lẽ xảy vấn đề ?”

 

“Tiếc quá, chuẩn siêu nhiều tinh hạch, chỉ chờ chiêm ngưỡng dung mạo của Nhân Ngư Tiên Sinh...”

 

Trong tiếng ồn ào, Cảnh Văn Bân dừng bước, nước biển đang dần nuốt chửng hòn đảo nhỏ từng đợt từng đợt vỗ mũi giày, đợi Hạ Ngôn đến gần, đột nhiên :

 

“Hạ lão bản, phát hiện ——”

 

“Không .”

 

“...”

 

Hắn vẫn quyết định coi như thấy.

 

“Thế giới quá rộng lớn, việc tuyên truyền của Khách sạn Nghỉ Dưỡng thể đến ngóc ngách, sẽ luôn những nơi bỏ sót, giống như hòn đảo nhỏ .”

 

 

Loading...