Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 491: Lại Chuyển Nhà

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:52:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Ngôn siêu thị dọn sạch bao nhiêu .

 

Hùng Hùng và cô ở khu nghỉ ngơi đại sảnh, từng tốp khách hàng vác, xách những túi đồ siêu to khổng lồ, qua Cánh Cửa Nghỉ Dưỡng mấy .

 

Rõ ràng thể bỏ ô chứa đồ, nhưng họ vẫn cứ tay xách nách mang về nhà, cứ như thể thấy thức ăn mắt thì lòng yên.

 

“Bà chủ, doanh thu hôm nay tuyệt đối siêu cao.” Hùng Hùng .

 

Hạ Ngôn tỏ vẻ đồng tình.

 

Đợi đến đêm khuya, gần 11 giờ, cuộc mua sắm điên cuồng mới dần lắng xuống.

 

“Hạ lão bản.”

 

Mấy phụ nữ ôm những tay nải sạch sẽ từ ngoài cửa .

 

Hạ Ngôn dậy : “Muộn thế còn ngủ ? Chẳng lẽ ngày mai nghỉ?”

 

Tất cả các công việc trong căn cứ đều ngày nghỉ, nhiều, tám ngày, giống với thời bình.

 

Những phụ nữ lắc đầu, ánh đèn vàng ấm áp, đường nét đều trở nên nhu hòa, khiến lòng mềm nhũn.

 

Ánh mắt dừng cô, Hùng Hùng, rơi đại sảnh một hạt bụi, Cánh Cửa Nghỉ Dưỡng dán sát tường lặng lẽ xoay tròn.

 

Mọi ngóc ngách ở đây đều quen thuộc, họ kìm lộ vẻ buồn bã và nỡ.

 

“Đêm nay cô , chúng cũng chẳng đồ gì tặng cô, chỉ ít bánh ngọt cây nhà lá vườn, mong cô đừng chê, đó, chúng hy vọng khách sạn ngày càng hơn, Hạ lão bản cô cũng mạnh khỏe.”

 

Nói , đưa tay nải sạch sẽ qua.

 

Hạ Ngôn cụp mắt.

 

Vải trắng, bàn tay thô ráp, bánh ngọt thơm lừng, đôi mắt đỏ, khí bi thương lan tỏa trong gian.

 

Cô chớp chớp đôi mắt khô khốc, cổ họng bỗng như nuốt giấy nhám.

 

Cô đưa hai tay đón lấy, giọng khàn: “Cảm ơn.” Sau đó bổ sung, “Mọi cũng khỏe mạnh, sẽ ngày càng hơn.”

 

Đáp cô là giọng run rẩy kìm nén: “Ừm, .”

 

Lúc một khác bước lên, đưa tay nải nóng hổi qua, nghẹn ngào những lời tương tự, nối tiếp , những tay nải ấm áp nặng trĩu, Hạ Ngôn ôm đầy lòng, đáy lòng dần lấp đầy bởi sự ngọt ngào.

 

Những phụ nữ xoay rời , Hạ Ngôn theo, đợi khi rõ bên ngoài thì cô chợt chấn động mạnh – trong khu an đầy những khách hàng đến tiễn đưa.

 

“Mọi ...”

 

Tim cô đập mạnh thình thịch, đ.á.n.h màng nhĩ.

 

“Hạ lão bản, đêm nay chuyển nhà, chúng tiễn cô.”

 

“Nếu bên nguy hiểm quá thì về, chúng mãi mãi dang rộng vòng tay đợi cô!”

 

“Chúc bình an vô sự, cả đời bình an!”

 

Nhìn những đôi mắt sáng ngời chứa chan chân tình, những gò má hóp nay đầy đặn nhờ sự hiện diện của cô, những tấm lưng còng nay thẳng , Hạ Ngôn bỗng cảm thấy tự hào.

 

Không gì thành tựu hơn việc nuôi một gầy gò trở nên béo , mà Hạ Ngôn cô nuôi một cái là nuôi hàng ngàn hàng vạn !

 

Tự thưởng cho một like to đùng!

 

“Chị Hạ!”

 

Bỗng nhiên, một bóng dáng nhỏ bé giãy khỏi tay lớn, chạy nhanh nhào lòng cô, ôm c.h.ặ.t lấy eo cô, giọng non nớt tủi :

 

“Chị đừng , em nỡ xa chị.”

 

Hạ Ngôn dùng ánh mắt ngăn đang định kéo con , bàn tay dịu dàng áp lên tóc cô bé, vuốt ve từng chút một.

 

“Chị cũng nỡ xa , nhưng chị cũng việc của , giống như em học, chị cũng .”

 

Cái đầu nhỏ lắc lắc, dùng hành động biểu thị đồng ý.

 

“Chị Hạ thích trẻ ngoan, em ngoan ?”

 

Cái đầu nhỏ gật gật, buồn bã : “Ngoan.”

 

Hạ Ngôn : “Vậy chị tặng em một bộ bài tập, nhất định ngoan ngoãn xong nhé.”

 

Đứa bé:?

 

Hạ Ngôn nhét một hộp quà bài tập siêu dày lòng cô bé, vô cùng sảng khoái.

 

Sau đó cô ngước mắt quét một vòng xung quanh: “Nào, chị Hạ thiên vị, tất cả trẻ con đều qua đây nhận một bộ!”

 

Những đứa trẻ khác:... Cảm ơn bà chị, đồ thích thể hiện...

 

Hạ Ngôn cất gọn gàng tất cả đồ đạc ô chứa của hệ thống, ghế sofa tiếng tim đập mạnh mẽ trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Tay áp lên đó, kiên nhẫn cảm nhận một lúc, lẩm bẩm: “Cảm giác ... hình như tuyệt...”

 

Từ xưa đến nay, sự chân thành luôn lay động lòng nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-491-lai-chuyen-nha.html.]

 

Sau khi bình tĩnh , cô hiểu dụng ý sâu xa của việc hệ thống định giá thấp.

 

“Bà chủ, sắp đến giờ .” Hùng Hùng , “Khách hàng vẫn ngủ, ảnh hưởng đến chúng ?”

 

Hạ Ngôn hồn, theo ánh mắt : “Không .”

 

23 giờ 50 phút, những khách hàng đang canh giữ bên ngoài đột nhiên cảm thấy cơn buồn ngủ cực độ ập đến, mí mắt như đeo chì mười cân, kiểm soát mà nhắm .

 

Lúc mấy khách hàng cũ chuyển từ khách sạn mang theo cơn buồn ngủ nồng đậm than vãn.

 

“Quả nhiên vẫn , buồn ngủ c.h.ế.t mất.”

 

“Tim khó chịu quá, bắt đầu ù tai , về ngủ thôi, đây là điềm báo đột t.ử...”

 

Thế là họ dậy, mắt nhắm mắt mở, vô thức bước những bước chân mạnh mẽ về nhà .

 

Cùng lúc đó, trong các phòng lầu, những khách hàng mới nhận phòng hôm nay ai nấy đều ngay ngắn, chỉ một phần ba ghế, kiên nhẫn chờ đợi sự đổi sắp xảy .

 

Bỗng nhiên họ đồng loạt ôm lấy tim, mày nhíu c.h.ặ.t.

 

Chuyển nhà còn che chắn khách hàng ?

 

Chuyện gì mờ ám – Á, tim đau hơn .

 

Bùm –

 

“Các khách hàng đều chìm giấc ngủ sâu”

 

“Có khởi động chức năng chuyển nhà

 

Hạ Ngôn ngước mắt trong ánh đèn vàng cam: “Ừ.”

 

“Đang ngẫu nhiên tạo địa điểm...”

 

địa chỉ Cảnh Văn Bân để .

 

“Đang tìm kiếm địa chỉ...”

 

“Đã khóa”

 

“Lối mở”

 

Hùng Hùng đang dán mặt kính hưng phấn đầu : “Bà chủ, cửa xuất hiện !”

 

Hạ Ngôn dậy: “Đi thôi.”

 

Bên ngoài lớp phòng hộ của khu an , một cánh cửa khắc lối đang sừng sững, những điểm sáng trắng tinh khiết tụ ngừng nhấp nháy.

 

Việc đó còn nhờ Hùng Hùng.

 

Cậu tắt đèn đại sảnh, khóa cửa kính lớn, đó chuẩn xác tìm van khí chuyên dụng của Hùng Hùng tường ngoài.

 

Kéo mạnh một cái, xì ——.

 

Tiếng xì kéo dài vang lên, cả tòa nhà dần nghiêng ngả, thu nhỏ , đổ ập về phía Hùng Hùng.

 

Trong chớp mắt, tòa nhà cao hơn 30 tầng biến thành món đồ chơi mini, Hùng Hùng cúi nhặt lên, nhét túi, còn chu đáo kéo khóa để phòng rơi mất.

 

“Bà chủ, .”

 

Cậu đến bên cạnh Hạ Ngôn, căng thẳng những điểm sáng đang nhấp nháy với tần suất bất thường, vẫn còn nhớ gặm mất một nhúm lông m.ô.n.g...

 

Hu hu, Hùng Hùng còn riêng tư nữa .

 

Hạ Ngôn cũng thấy, cô nắm c.h.ặ.t một cái móng vuốt của Hùng Hùng.

 

đếm đến ba, chúng cùng xông !”

 

“Được...”

 

“Ba! Xông lên!”

 

“Á ~~~”

 

Hùng Hùng hét lên khi Hạ Ngôn lôi bay , loạng choạng đạp một chân cánh cửa đang phát sáng.

 

Những điểm sáng mong chờ lâu nhanh ch.óng ùa với , bộ cho họ trải nghiệm dịch vụ đẩy lưng tận tình nhất.

 

Hùng Hùng một tay Hạ Ngôn dắt, một tay che m.ô.n.g, chạy bán sống bán c.h.ế.t như lửa đốt đuôi.

 

Lối nhanh ch.óng tối sầm , ánh sáng bám sát phía ch.ói mắt c.h.ế.t.

 

Thấy chúng xu hướng tụ về phía chân, da đầu Hạ Ngôn tê rần – Hóa vẫn quên chiêu .

 

“Hùng! Xông lên!”

 

Hạ Ngôn dùng sức ném Hùng Hùng ngoài, ngay đó bản cũng nhảy vọt , lăn một vòng giảm lực đầu .

 

Cánh cửa biến mất trong nháy mắt.

 

 

Loading...