Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 503: Đi Một Chuyến

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:53:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Minh ca gầm nhẹ, túm lấy cổ áo xách gã xe, tránh những ánh mắt thể đang trộm, hai tay chút khách khí sờ soạng lung tung gã.

 

Đồng t.ử Khang Lãng Kháng từ tan rã dần dần tụ , bỗng nhiên nắm lấy tay : “Là mày?!”

 

“Tỉnh ?” Minh ca vui mừng mặt, “Đồ ? Mau đưa cho tao!”

 

“Tao mày đang cái gì, tao đếm đến ba, nếu buông tay đừng trách tao khách khí.”

 

Khang Lãng Kháng lộ vẻ mặt hung hãn, âm thầm điều động dị năng nhưng chỉ một luồng nhỏ xíu, tính sát thương.

 

Lúc khỏi tầng đất, gã gần như dùng hết bộ dị năng, ngờ lúc giống như con ch.ó bại trận mặc bắt nạt!

 

Sự tức giận khiến đầu óc Khang Lãng Kháng càng thêm tỉnh táo. Gã nghĩ đến một vấn đề, tại đối phương trong tay gã t.h.u.ố.c tiêm? Chuyện ngay cả tâm phúc cận nhất cũng , những chuyện qua tay đều gã tìm cớ xử lý sạch sẽ, rốt cuộc là ?!

 

Trong lúc giãy giụa, Khang Lãng Kháng đưa tay trong xe, sờ một vật liền nắm c.h.ặ.t, trong mắt lóe lên tia sáng ác độc, giống như con rắn độc nhe răng nanh, một lời đ.â.m mạnh hông sườn Minh ca.

 

Cơ thể Minh ca phản ứng nhanh hơn não, lập tức đưa ngang cánh tay chắn phía .

 

Con d.a.o găm sắc bén rạch rách da, xuyên qua m.á.u thịt, kẹt giữa xương trụ và xương .

 

Minh ca lập tức đau đến tối sầm mặt mũi, mồ hôi to như hạt đậu túa , một cơn giận dữ khó kiểm soát xông thẳng lên não, nắm đ.ấ.m đập mạnh mặt Khang Lãng Kháng, gần như là đòn chí mạng.

 

Lúc nhào lên lưng , cánh tay vòng qua cổ dùng sức kéo về phía , ngừng siết c.h.ặ.t.

 

“Mau xem Khang Tổng thế nào!” Tài xế kinh hãi gào lên.

 

Minh ca siết đến trợn trắng mắt, mặt nhanh ch.óng đỏ bừng, một cánh tay lành lặn còn kéo nổi cánh tay cổ . Trong cơn mê man thấy Khang Lãng Kháng dìu chạy về phía cổng lớn, quyết tâm, c.ắ.n răng rút con d.a.o găm cẳng tay , trở tay đ.â.m loạn xạ phía .

 

Khang Lãng Kháng trừng lớn mắt, thúc giục: “Nhanh, chạy nhanh lên! Nó điên !”

 

Tài xế vẻ mặt đau đớn ôm bụng, n.g.ự.c ngã xuống đất, quần áo dính nhớp nháp như ngâm nước.

 

Minh ca lau m.á.u mặt, thở hổn hển dậy, loạng choạng, co giò lao tới, m.á.u cánh tay chảy thành dòng. Dáng vẻ điên cuồng liều mạng khiến Khang Lãng Kháng mà tim đập chân run, sợ hãi tột độ.

 

Gã lập tức hoảng loạn.

 

“Người em! Anh em ! Mọi chuyện đều thể thương lượng! Mày chỉ t.h.u.ố.c tiêm ? Tao đưa cho mày! Tất cả đồ đạc đều cho mày!”

 

Khang Lãng Kháng cầu xin tha mạng ném những thứ móc về phía , nhân lúc Minh ca tinh hạch che mắt liền với tâm phúc: “Nhanh lên, nhanh hơn nữa! Chạy thoát ngoài là sống ! Theo hưởng phúc cả đời!”

 

Tâm phúc nén cơn ch.óng mặt hoa mắt, c.ắ.n răng ráng gượng. Lúc xảy t.a.i n.ạ.n xe thương nặng nhất, bay thẳng từ ghế lên phía đ.â.m thủng kính chắn gió, cuối cùng đầu đập tường thành.

 

Lúc đó c.h.ế.t, là do đầu đủ cứng.

 

bây giờ, cảm thấy cơ thể sắp mất kiểm soát , chân như giẫm bông, hai đầu gối đ.á.n.h chan chát, m.á.u cũng dồn lên não, chao đảo lắc lư.

 

Bỗng nhiên mắt biến thành một màu đỏ, mặt cảm nhận sự mát lạnh lâu gặp...

 

Khang Lãng Kháng kéo suýt ngã sấp mặt, hoảng hốt đang định c.h.ử.i, thì thấy đỉnh đầu tâm phúc m.á.u đang tuôn xối xả, l.ồ.ng n.g.ự.c cũng còn phập phồng.

 

Gã chỉ thoáng qua, dùng cả tay chân liều mạng bò về phía . Minh ca bám sát phía lao đến bên cạnh tâm phúc bồi thêm hai d.a.o, tiếp đó tung vồ tới, thành công tóm chân Khang Lãng Kháng.

 

“Mày chạy thoát , hì hì.”

 

Nghe thấy tiếng quỷ dị của , Khang Lãng Kháng sợ vỡ mật.

 

“Minh ca, Minh ca tha cho một mạng ch.ó! Không, Minh Tổng! Sau ch.ó, trâu ngựa cho ngài!”

 

Cánh tay của Minh ca run rẩy buông thõng bên , mất m.á.u quá nhiều khiến sắc mặt trắng bệch, nhưng hôm nay là ngày sướng nhất! Hắn nhịn ngửa đầu to.

 

Khang Lãng Kháng cố hết sức liếc mắt xuống , nơm nớp lo sợ con d.a.o găm kề ngang cổ, lưỡi d.a.o sắc bén, chỉ cần cứa nhẹ là rách da, cơn đau nhói nhỏ bé nhảy múa liên hồi dây thần kinh đang căng như dây đàn của gã!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-503-di-mot-chuyen.html.]

 

sống, c.h.ế.t!

 

Minh ca đủ , bỗng ghé sát mặt gã, con d.a.o găm trượt theo đường cong lên, lướt qua đám râu ria mới mọc, tiếng sột soạt khiến Khang Lãng Kháng nhớ tới chiếc d.a.o cạo râu thủ công mà Connie từng tặng gã.

 

“Khang Tổng, sống thì đưa t.h.u.ố.c tiêm cho tao.”

 

Dao găm xoay quanh mắt gã, cuối cùng dừng ở hốc mắt, mũi nhọn dựng sát xương, ẩn ý ấn xuống.

 

“Hoặc là, tao móc một con mắt để cảnh cáo nhé?”

 

Khang Lãng Kháng khó khăn nuốt nước bọt, “Đừng, Minh Tổng, chỉ cần tha cho một mạng, cái gì cũng đưa cho ngài!”

 

Mũi nhọn dời , phóng đại trong tầm , gã nhắm mắt , cảm giác sống d.a.o vỗ vỗ lên nhãn cầu.

 

“Thuốc tiêm.”

 

“Dạ, .”

 

Khang Lãng Kháng giơ một tay lên ——

 

“Hửm?”

 

“Thuốc tiêm ở trong miệng , móc , ý gì khác.”

 

Mũi d.a.o di chuyển xuống cổ gã, ấn động mạch chủ, “Đừng giở trò.”

 

Khang Lãng Kháng nào dám, ngón tay thò trong miệng, sờ đến răng hàm dùng sức lung lay.

 

Minh ca chằm chằm động tác của gã, đáy mắt dần dần tràn vẻ điên cuồng, việc sắp thành công lớn!

 

Cùng với một tiếng vang nhỏ, hai chiếc răng giả rơi , Khang Lãng Kháng lật nó , bên trong rỗng tuếch, ở giữa một ống nhỏ chứa chất lỏng màu vàng kim nhạt, niêm phong kỹ càng.

 

Minh ca nhíu mày, “Chỗ căn bản đến 1ml! Mày dám lừa tao?”

 

Cổ đột nhiên đau nhói, Khang Lãng Kháng c.h.ử.i thầm, vội vàng giải thích: “Bây giờ chỉ còn chừng thôi! Nếu đột nhiên dị năng thứ hai ? Bởi vì mấy ngày một nửa trong đó hấp thụ !”

 

Trên mặt Minh ca thoáng qua vẻ nghi hoặc, “Thật ?”

 

“Thật, tuy ngài tin thứ từ , nhưng nếu thể sở hữu dị năng mới, ngài cũng nhất định thể!” Khang Lãng Kháng vắt óc tổ chức ngôn ngữ, khi thấy vẻ vui mừng thoáng qua trong đáy mắt Minh ca, gã nắm điểm mấu chốt.

 

tiền sử hút t.h.u.ố.c, ngài hút còn nhiều hơn , chỉ dùng nửa ống thành công, ngài cũng ——”

 

“Muốn tao tin từ .” Minh ca ngắt lời gã, khoảnh khắc cướp chiếc răng giả, trái tim hạ xuống đất.

 

“—— Đâu?”

 

“Cô con gái bảo bối của mày, Connie.” Minh ca l.i.ế.m môi, dường như đang hoài niệm, “Mày nuôi dạy cũng khá đấy, tao hiếm khi thấy đứa trẻ nào ngây thơ như , chỉ cần mời cô bé uống rượu, giúp cô bé giành bas, cô bé liền mời tao cùng. Chậc, xem t.ửu lượng là thứ luyện .”

 

Trong khoảnh khắc Khang Lãng Kháng bừng tỉnh đại ngộ, tay dùng sức ấn xuống, đó động tác thành thục nhắm mắt .

 

Cảm nhận thể đang run rẩy từ kịch liệt đến mất sức bình tĩnh , Minh ca ném câu cuối cùng.

 

“Khang Tổng, hai chân ngài là bùn thế.”

 

Hắn mở mắt , đồng t.ử Khang Lãng Kháng trợn to bắt đầu vẩn đục, tràn đầy t.ử khí.

 

Nắm c.h.ặ.t đồ trong tay, Minh ca dậy, lúc trong tầm mắt xuất hiện một đôi giày bốt.

 

“Đi với chúng một chuyến chứ, Minh Tổng?”

 

 

Loading...