Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 506: Bản Tính Ăn Vào Máu
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:53:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây là một câu hỏi .
Cảnh Văn Bân đầu tiên ăn khoai tây, thứ hai thì ? Là thì cũng đổi sang ăn thịt chứ?
Người ai mà ăn thịt.
Chọn thịt!
Bốp bốp ——
Một đàn ông mặc áo ba lỗ chữ công rộng thùng thình vỗ mạnh hai tay , để lộ cơ bắp cuồn cuộn vai và cánh tay, phát tiếng gầm như tinh tinh:
“Tin Xuân tinh hạch, đều đến chọn giò heo lớn!”
Tại hiện trường quen gã cũng ít, trêu chọc một hồi, qua đó nắm tay đ.ấ.m nhẹ bắp tay gã, “Nể tình cái tên tin một , cược đấy.”
“Cược !” Gã áo ba lỗ nhe răng, trong cổ họng phát tiếng gầm gừ, đ.ấ.m thùm thụp n.g.ự.c, “Các đều đến cược , tin tuyệt đối sai! Anh dẫn các ăn giò heo, ăn cá!”
Dưới sự kích động của gã, ít chuyển hướng, bỏ tinh hạch hộp lựa chọn giò heo.
“Anh em, đều là em , ghi nhớ ở đây !” Gã áo ba lỗ chỉ chỉ trái tim, lộ vẻ mặt kiên định “một tiếng em lớn hơn trời”, “Đi chằm chằm camera , chẳng sắp công bố kết quả ? Thành bại ở tại một .”
Đầu gã nghiêng về phía , khóe miệng nhếch một khe hở, âm thanh từ khe hở rít .
“Bà chủ, nhanh, cược khoai tây.”
Hạ Ngôn:?
Mưu kế .
Cô nhận lấy tinh hạch.
Năm thắng cuộc đó chọn xong thùng, Hạ Ngôn thu hai cái còn ô chứa, mở thùng ngay tại chỗ.
Rào rào.
Tinh hạch đủ màu sắc nhiều đến mức chất thành ngọn.
“Chúc mừng năm vị, tinh hạch bộ thuộc về các vị .”
Năm mắt sáng rực, tranh nhào tới, vơ vét nhét túi, miệng c.h.ử.i bới, dùng vai và cánh tay huých bên cạnh.
Hạ Ngôn lùi một bước, hờ hững .
Ánh mắt của tất cả đều rơi bọn họ, ánh mắt âm lãnh hung ác, ngừng quét qua quét mặt bọn họ, dường như đang nóng lòng thử.
Bầu khí hiện trường trở nên chút vi diệu.
Năm mãi mới phản ứng , sắc mặt đại biến, ôm tinh hạch tăng tốc bước chân trong bang phái của , ngay mặt , móc hết tinh hạch hiếu kính cho đại ca.
Người đàn ông xăm trổ đầy hung tợn quét mắt qua, những ánh mắt mới dần dần nhạt .
“Bây giờ chúng công bố đáp án, mời xem màn hình giám sát.”
Hạ Ngôn đột nhiên lên tiếng thu hút sự chú ý của trở , giống như con rắn dụ khỏi hang, khó chịu dựng nửa , dính nhớp nhả lưỡi ẩn ẩn cong .
Cô nhếch lên một nụ .
Hình ảnh vách xe cắm trại chuyển động, Cảnh Văn Bân cầm đũa vươn về phía —— Hạ Ngôn thể cảm nhận cảm xúc hung hăng đang căng thẳng của bọn họ —— đũa tiếp tục hướng về phía , vượt qua sủi cảo, tới mặt giò heo và thịt đầu heo.
“! Chính là như ! Trực tiếp —— gắp!”
“Bân Tổng, ngài chính là, Thần của !”
Những đặt cược hai món hưng phấn gào lên, những khác chọn trúng thì ủ rũ cụp đuôi, phát tiếng chậc chậc mất kiên nhẫn, bẻ đốt ngón tay kêu răng rắc.
giây tiếp theo, đũa vượt qua hai đĩa thức ăn , gắp lên khoai tây.
Trên sân im phăng phắc ——
“Yeah! Tao chọn trúng ! Đỉnh, đỉnh, đỉnh!”
Gã áo ba lỗ tay mấy vòng, nắm tay đ.ấ.m về phía ba cái.
Gã dừng , “Bà chủ, đổi thưởng!”
Hạ Ngôn: “Được.”
Cô thu chiếc thùng dán nhãn khoai tây, xé hết các nhãn khác xuống, đổi vị trí thùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-506-ban-tinh-an-vao-mau.html.]
“Có thể chọn .”
Gã đàn ông áo ba lỗ nhổ một bãi nước bọt lòng bàn tay, xoa xoa mấy cái, bộ tịch lâu ba chiếc thùng bề ngoài giống hệt , tìm vết tích mờ nhạt , lập tức tươi như hoa.
“ cái !”
“Được.” Hạ Ngôn thu hai thùng còn , chuẩn mở thùng tại chỗ, lúc cô cầm thùng lên tay bỗng hạ xuống, bên trong vang lên tiếng rào rào trầm đục.
“Khoan !” Gã đột nhiên hô ngừng.
“Sao ?”
“Đưa cả thùng cho , ngay bây giờ.” Gã dám đầu .
Hạ Ngôn gã một lúc lâu, đột nhiên : “Đương nhiên thể, nhưng trả tiền cái thùng, một viên tinh hạch là .”
“Phiền phức.” Gã đàn ông áo ba lỗ lầm bầm mò mẫm tinh hạch đáy túi, bỏ ngoài tai những âm thanh truyền đến từ phía như “Người em thắng ít nhỉ”, “Sao mở thùng tại chỗ”, “Bên trong hình như còn một phần chúng đóng góp”...
Gã móc tinh hạch trừng mắt Hạ Ngôn, dùng ánh mắt hiệu cô đặt thùng xuống.
Hạ Ngôn nhướng mày theo lời gã.
Túi của gã áo ba lỗ vẻ sâu, sờ mãi đến tận đầu gối, đột nhiên gã thẳng eo, một tay ôm lấy cái thùng, đồng thời lưng đôi cánh lớn dang rộng vỗ mạnh, một luồng khí lưu mạnh mẽ nâng gã lên trung, lập tức bay .
Đám đang hổ rình mồi gần đó lập tức chọc giận, dị năng liên tiếp sáng lên trung, đuổi theo.
“Tuyệt đối thể để nó chạy thoát!”
“Tạp chủng! Dám chơi xỏ ông đây ? Ông đây ngược xem tâm cơ của mày nhiều hơn động Liên Bồng .”
Giữa trung gã áo ba lỗ khẩn cấp tránh né quả cầu lửa dị năng ném tới, gã cúi đầu đội quân lớn đang đuổi sát buông phía , trái tim kích động của chiến thắng trong nháy mắt tỉnh táo ——
Gã rốt cuộc gì?!
Chỉ vì một thùng tinh hạch? Đáng c.h.ế.t, tuyệt đối là cơn nghiện c.ờ b.ạ.c trong xương cốt tái phát , đúng! Đây là gã dựa bản lĩnh thắng , dựa cái gì trả?
Nhà cái đều gã lừa đến nhận thua, đám xông lên cái rắm gì!
“Các đuổi theo tao lông gì? Đi đuổi theo con mụ kìa! Cô thắng nhiều tinh hạch hơn! Đi đuổi theo cô !”
Gã gân cổ lên gào thét, ánh mắt vượt qua đám về phía nữa, đều ngây dại.
Trước cửa hang tường thành còn dấu vết của xe cắm trại?!
Ở đó một dị năng giả nào, tang thi giẫm lên xác đồng loại, như thủy triều trào .
“Ái ui.” Người gã nghiêng , đau đớn kêu lên.
Đám thế mà nổ s.ú.n.g?
Gã kinh hoàng vết thương một cái, phát hiện bọn họ hạ quyết tâm lấy mạng gã.
Đều do cái thùng tinh hạch gây ! Tinh hạch quan trọng bằng mạng gã!
Trả cho bọn mày!
Gã áo ba lỗ sờ đến miệng thùng, dùng sức xé —— lúc gã chú ý tới, bên trong nhiều tinh hạch cấp 5, hy vọng thể cầm chân bọn họ.
“Cầm lấy, đều trả cho bọn mày!”
Gã dốc ngược miệng thùng về phía , quả nhiên thấy những đó dừng , nhưng ngay đó, sắc mặt những đó trở nên càng thêm âm trầm đáng sợ.
“Mẹ kiếp mày dám lấy bi ve ném tao?!”
Gã áo ba lỗ bi ve đầy trời, mắt đều trợn tròn.
“Là cô trộm mất tinh hạch !”...
Hạ Ngôn về tới đại sảnh khách sạn, liền bắt đầu gọi Hùng Hùng:
“Hùng , ngoài tuyên truyền nhà hàng , 12 giờ trưa khai trương, bây giờ chúng tranh thủ thời gian chuẩn một chút, trong tay một lô bàn ăn, bày hết khu an .”
Lúc đợi Hùng Hùng, Hạ Ngôn mắt liền thấy Cảnh Diệc Mại đang từ Cánh Cửa Nghỉ Dưỡng.
“Tiểu Cảnh, đấy?”
Vẻ mặt Cảnh Diệc Mại chút ngưng trọng, “Ra ngoài xem tình hình.”