Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 507: Tội Ác
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:53:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Ngôn nghĩ đến điều gì đó, : “Không vội , nhớ đây , bồi thường đặc quyền cho đúng ?”
“Ừ.”
Hạ Ngôn bắt đầu thao tác trong hệ thống, tiên tìm tên Cảnh Diệc Mại, trong tùy chọn quyền hạn, cấp cho một khả năng sử dụng khối vuông nhỏ.
“Mấy ngày nay vất vả cho , đến bảo vệ khách sạn một chút, đặc biệt là trưa nay, là buổi kinh doanh ngoài trời đầu tiên của nhà hàng, thể ít đến gây sự, phụ trách xử lý bọn họ.”
Cảnh Diệc Mại cảm thấy hiểu, chút dám tin.
“Ý chị là...”
Trong phạm vi khách sạn, từng thấy thủ đoạn khống chế của Hạ Ngôn, cũng chính là loại đó...
Không chứ, năng lực như cũng thể sở hữu?
Hạ Ngôn gật đầu: “, chính là năng lực thể biến thành khối vuông nhỏ. Cậu thể thử xem.”
Cảnh Diệc Mại cảm thấy tim đập đặc biệt nhanh, còn thể cấp cho khác sử dụng?
“ nên dùng... như thế nào, là, nó tên gọi gì ?”
Hạ Ngôn: “ thường gọi là Bắt giữ, cũng dùng như .”
Cảnh Diệc Mại nhẹ giọng thử: “Bắt giữ.”
Lập tức, trong khí mặt ngưng kết hình dạng vật thể rắn vuông vức, , đây chính là khối vuông nhỏ thể giam cầm dị năng!
mà, cảm giác năng lượng lưu chuyển hội tụ trong cơ thể như khi sử dụng dị năng?
Đây thật sự là dị năng ?
Cảnh Diệc Mại cảm thấy thần kỳ, đồng thời cũng cảm giác rợn tóc gáy, nếu như năng lực giới hạn sử dụng, chẳng là, thực sự vô địch?
“Tiểu Cảnh, rõ quy định của cửa hàng, chỉ vi phạm quy định mới trừng phạt, hơn nữa, cũng chỉ quyền bắt giữ bọn họ.” Hạ Ngôn bỗng nhiên nghiêm túc , “Cũng báo thù riêng, chỉ cần Cảnh Văn Bân chạm quy định của cửa hàng, nếu sẽ mạt sát.”
Cảnh Diệc Mại trầm mặc, thận trọng gật đầu.
Bầu khí lắm, Hạ Ngôn tươi, “ cũng lợi ích đấy, tuy chỉ mở quyền hạn cho ba ngày, nhưng ba ngày tự động phân danh sách nhân viên của tổng bộ khách sạn, trong thời gian đó sẽ chịu bất kỳ tổn thương nào, cho nên cứ tận hưởng khoảnh khắc vô địch .”
Lúc Hùng Hùng rốt cuộc cũng , nó còn đội một cái mũ đầu bếp tìm ở .
Đôi mắt đen láy của nó đảo qua đảo giữa hai , chớp chớp hỏi: “Bà chủ, ?”
“Đi, Tiểu Cảnh cũng tới giúp một tay.” Hạ Ngôn vung tay lên.
Trong khu an , cô tìm từ trong ô hệ thống đống bàn ghế inox phủ bụi đáy hòm, tuy bám một lớp bụi dày, nhưng cái chân bàn chắc chắn, một tát gãy.
Heo rừng ăn cám mịn, cho đám dùng đồ cô đau lòng.
Hùng Hùng và Cảnh Diệc Mại bắt đầu bận rộn bày bàn, thấy nhân thủ đủ dùng, Hạ Ngôn gọi nhân viên phục vụ các tầng xuống, múc nước múc nước, giặt giẻ lau giặt giẻ lau.
Nhà hàng ngoài trời ở phía Tây khu an lâu ai ghé thăm, Hạ Ngôn nhân cơ hội bảo nhân viên dỡ bỏ nó, đó bày hết bàn ăn inox lên.
Những chậu hoa, vật phẩm dùng để tạo cảnh, tạo khí cũng đều cô thu ô hệ thống.
Sau đó cô cửa hàng quần áo, cửa hàng ngũ kim, cần lắp khóa ? Nếu lắp, ít nhất sắp xếp nhân viên ở bên trong canh chừng.
Hạ Ngôn tự nhiên tin những đó thể việc tự động trả tiền, hoặc là phá hoại.
Cô trầm tư, quyết định điều vài nhân viên lầu xuống.
Lúc khiêng bàn, đặt ghế, sẽ va chạm đá cẩm thạch phát tiếng ken két ch.ói tai, âm thanh truyền thẳng cửa sổ mở rộng lầu, to gan thò đầu xem.
Hóa là biến khu an thành nhà hàng , chẳng lẽ, tầng hai mở nữa?
Ôm ý nghĩ kinh dị , khỏi phòng, thang máy xuống lầu, men theo chân tường từng chút một cọ đến bên cạnh Hạ Ngôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-507-toi-ac.html.]
“Hạ lão bản, tầng hai, tầng ba đều mở nữa? Sau ăn cơm bên ngoài ăn?”
Giọng mang theo vài phần tủi .
Mắt quét cảnh xa lạ bên ngoài.
Những tòa nhà đối diện trông âm u, luôn cảm giác đôi mắt ẩn nấp phía trộm, cách đó xa còn bốc khói đen, thậm chí còn thể thấy tiếng gầm của tang thi khi đến gần...
Tiếng la hét c.h.é.m g.i.ế.c thỉnh thoảng vang lên, cũng luôn thể thấy dị năng bay đầy trời.
Ngay cả bây giờ ——
“Đứng , cái đồ bán thành phẩm , để tao bắt mày, thì chỉ đơn giản là đưa phòng thí nghiệm , ngoan ngoãn dừng !”
Gã đàn ông múa may gậy sắt c.h.ử.i bới chạy qua đường, đang đuổi theo một ăn mặc rách rưới.
Người nọ sạch sẽ, qua một sợi lông tóc, nhưng khi đầu khuôn mặt thể dọa c.h.ế.t .
Đó là một đôi nhãn cầu đỏ ngầu, đồng t.ử nhỏ chỉ bằng móng tay cái, ống mềm trong suốt thò từ lỗ mũi rũ xuống bên miệng, theo bước chạy của mà lắc lư lên xuống.
Hắn há to miệng, giống như bên trong đặt dụng cụ cố định, thể tự chủ khép .
Chỉ thấy cực độ khó chịu kéo ống mềm, cơ thể mắt thường thể thấy run rẩy vài cái, đồng thời tay dùng sức, đầu liều mạng ngửa , kéo ống mềm .
giây tiếp theo cổ họng bỗng nhiên phát tiếng nôn khan, dường như thứ gì đó kẹt ở đỉnh thực quản.
Hai chân mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất, cong như con tôm.
Gã đàn ông đuổi tới, một chân đạp lên mặt dùng sức nghiền nát.
“Chạy , kiếp mày chạy cho ông xem nào! Ông đây đuổi theo mày ba con phố!”
Gã đàn ông càng mắng càng giận, đến cùng dứt khoát giơ gậy sắt lên dốc lực đ.á.n.h xuống...
“A!”
Nghe thấy tiếng hô, gã đàn ông nghiêng đầu sang, mặt gã b.ắ.n đầy vết m.á.u, chảy dọc xuống.
Gã thèm để ý quệt qua, thè cái lưỡi đỏ lòm l.i.ế.m trong miệng, khiêu khích nhướng mày với Hạ Ngôn.
Sau đó gã túm lấy hai chân cái xác, vung lên lưng chậm chạp về.
Cái đầu trọc lóc, trơn tuột như bóng đèn nảy lên nảy xuống m.ô.n.g gã, cánh tay buông thõng bên cạnh mềm như sợi mì, lắc qua lắc .
“Một sinh mạng cứ như mà mất ...” Khách hàng theo, thất hồn lạc phách .
Hạ Ngôn trả lời .
Sinh mạng vốn dĩ mong manh, mà hiện thực tàn khốc sẽ dùng tốc độ nhanh nhất, dạy cho một kẻ vốn liệt căn tính cách phớt lờ sinh mạng, loại lương tri, bình thường thể hiểu .
Hạ Ngôn xoay , trả lời câu hỏi đó của : “Tầng hai, tầng ba đều kinh doanh bình thường, chỉ là mở cửa cho ngoài. Nếu các việc gì, thì cố gắng đừng ngoài, cũng thấy đấy, bên ngoài cực kỳ an .”
Khách hàng đối với cảnh tượng thấy vẫn còn sợ hãi, giờ phút mới chân chân chính chính hiểu nguyên nhân Hạ Ngôn đó.
Là nghĩ đơn giản .
Nhìn bóng lưng khách hàng hoảng hốt bỏ chạy, hối hận thôi, Hạ Ngôn khá bất lực, cô rõ ràng như thế , cảm giác bây giờ mới hiểu ?
Chẳng lẽ đây chính là sự đời dạy cho một là ngay?
Con nhất, chỉ hơn, vĩnh viễn đừng bao giờ dùng sự đơn thuần vô tri và ngu xuẩn của , để thử thách, cảm hóa cái ác nổi bề mặt của khác.
Đang lúc Hạ Ngôn thất thần, tới gần.
“Cần ngoài xử ?”