Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 513: Việc Kinh Doanh Không Tồi
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:53:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc mặt đất truyền đến chấn động liên tục.
Trong lòng tài xế vui mừng, là hai chiếc xe bọc thép phía cuối cùng cũng đuổi tới, vùi đầu sâu hơn, cố gắng giảm sự tồn tại của , nghĩ đến việc hèn mọn cầu sống.
Chử Vạn Phu nở nụ trào phúng với đám trong xe bọc thép, hoảng hốt vội vã chờ thuộc hạ thu dọn chiến lợi phẩm.
Chiếc xe bọc thép biến mất, t.h.i t.h.ể trần truồng la liệt, bên cạnh còn một ôm đầu cầu xin tha mạng, tất cả những điều , triệt để chọc giận những kẻ vội vã chạy tới.
Nòng pháo nóc xe lóe lên ánh sáng dễ khiến bỏ qua, 5 giây tích năng lượng trôi qua, từ trong đó b.ắ.n mạnh .
Chử Vạn Phu đạn dị năng nổ lách tách, đang lao đến với tốc độ ch.óng mặt, giọng điệu nhẹ nhàng.
“Tất cả , về.”
Tài xế thấy sự khác thường trong khí, khoảnh khắc ngẩng đầu lên hồn vía đều bay mất, bên cạnh gì còn ai, hoảng hốt dùng cả tay lẫn chân bò xa, nhưng đang trong phạm vi công kích của đạn dị năng.
Ánh sáng trắng lóe lên, luồng năng lượng đó đè c.h.ặ.t xuống đất kéo lê xa, sức mạnh thể chịu đựng nổi xé rách da thịt, dễ dàng nghiền nát xương cốt, c.h.ế.t trong sự đau đớn tột cùng chỉ trong nháy mắt.
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang vọng khắp bầu trời.
Tinh hạch Hạ Ngôn đang tung hứng trong tay rơi lách tách xuống bàn, Cảnh Diệc Mại trực tiếp lao khỏi vùng an , chạy đường quan sát xung quanh.
Những khách hàng đang ăn cơm nhảy cẫng lên tại chỗ, đậu phộng đ.á.n.h đổ lăn lông lốc khắp sàn, bọn họ đầy hoảng sợ bước trạng thái cảnh giác, đầu phát hiện bà chủ căn bản hề ngoài.
Vậy đó là ai ?
Một luồng khói đen đặc bốc lên từ con phố xa xôi, xuyên qua tầng tầng lớp lớp mái nhà, tất cả thấy.
Hiện trường yên tĩnh trong chốc lát.
Đột nhiên phá vỡ: “Lại đây đây, ăn , chuyện gì lớn , là âm thanh truyền đến từ chỗ Bân Tổng, quen lắm, bình thường thôi.”
“Cạn, hôm nay mấy em chúng say về.”
Bầu khí ồn ào náo nhiệt trở hiện trường, nhân viên cầm dụng cụ dọn dẹp rác mặt đất.
Hạ Ngôn gom tinh hạch với , ném trong ô hệ thống.
“Hạ lão bản, việc kinh doanh tồi.”
Cô đầu , Chử Vạn Phu bước từ cổng chính khách sạn, theo còn những lính với vẻ mặt hưng phấn.
Phải rằng, bọn họ hiếm khi bộc lộ cảm xúc rõ ràng như .
Chử Vạn Phu khẽ gật đầu, cũng cần cô trả lời, dường như chỉ để chào hỏi một tiếng, liền dẫn khỏi lớp phòng hộ một nữa.
Dị năng giả gian lấy xe bọc thép , tất cả lên xe, lái về phía nơi đang bốc khói.
đầy mười phút , một tiếng nổ tung trời vang lên.
Lần tất cả đều kinh nghiệm từ , mặc dù giật , nhưng cũng đến mức hoảng loạn mất kiểm soát.
Ở vị trí góc 35 độ so với cột khói ban đầu, bốc lên một luồng khói đặc lâu ngày tan.
“Hạ lão bản, việc kinh doanh thật sự .”
Hạ Ngôn:...
Cảnh Diệc Mại ghé sát , “Chuyện liên quan đến ?”
Hạ Ngôn: “Không cần nghĩ, chắc chắn là .”
Cái bug kẹt thật, cô cho một điểm 10 bằng một tay.
Nhìn vị trí của hai luồng khói đó, ít khách hàng yên nữa, miệng lẩm bẩm ổ của bưng , vội vàng chạy về, đ.â.m sầm những khách hàng đang ăn cơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-513-viec-kinh-doanh-khong-toi.html.]
“Mẹ nó —— Nhìn đường chứ Minh ca.”
“Suỵt! Nhỏ tiếng thôi, việc của .”
Người đàn ông tướng mạo tinh ranh vỗ vai đối phương, cúi đầu, nắm tay che miệng xếp hàng ở cuối hàng chờ gọi món.
Mấy đang c.h.é.m gió gần đó nhận , ngoài sự kinh ngạc còn tiến lên khoác vai , bề ngoài tỏ vẻ em , thực chất nhỏ giọng hỏi thăm:
“Minh ca, chạy ? Bọn tìm mãi thấy.”
Minh ca khi nhận là thuộc hạ của , bờ vai đang căng cứng cuối cùng cũng thả lỏng.
Hắn thở hắt một dài, lộ vẻ mặt xui xẻo, “Đừng nhắc nữa, khó khăn quá, bây giờ cứ ăn một bữa no nê , chuyện tính , sống ngày nào ngày đó.”
Thuộc hạ trao đổi ánh mắt, “Rốt cuộc là chuyện gì Minh ca? Bọn mãi mãi về phía .”
Đáy mắt rủ xuống của Minh ca lóe lên tia tinh quang, đang định mở miệng, một tiếng nổ còn lớn hơn, mãnh liệt hơn vang lên ở gần đó, lập tức cắt ngang lời .
“Mẹ kiếp! Rốt cuộc là chuyện gì ? Sao cứ b.ắ.n pháo mãi dứt thế?!”
“Chắc chắn là biến, nếu cái tư thế là san bằng cả thành phố .”
“Đi, ngoài xem thử. Phục vụ đừng dọn bàn, lát nữa chúng vẫn ăn tiếp.”
Không ít lên tiếng dậy, ùn ùn kéo chạy về phía nơi xảy sự việc, vùng an gần như trống một nửa.
Hạ Ngôn đương nhiên là chuyện gì, cô nhẩm đếm , chờ đợi giọng quen thuộc.
“Hạ lão bản ——”
Cô giành trả lời: “Việc kinh doanh của quả thực .”
Chử Vạn Phu kịp nửa câu , phì , : “Lần giống, hỏi cô cần giúp phát tờ rơi ? Miễn phí.”
Hạ Ngôn mới tin tà của .
“Rõ ràng là bản sắp xếp, còn lấy chuyện phát tờ rơi cho bình phong, thế còn đắt hơn cả thu phí, ảnh hưởng đến danh dự của Khách sạn Nghỉ Dưỡng.”
Chử Vạn Phu hiệu, cho binh lính 10 phút nghỉ ngơi chỉnh đốn, im lặng quan sát những đang xếp hàng dài, âm thầm ghi nhớ khuôn mặt của bọn họ.
“Cũng thể như , ở đây, bất kỳ từ ngữ nào cũng thể tồn tại, thật sự là tiện đường giúp cô tuyên truyền, đắc tội cô đối với lợi ích gì, cô đúng ?”
Chử Vạn Phu chú ý tới một khuôn mặt quen thuộc trong hàng ngũ, thấy cũng sang, liền ôn hòa chớp mắt một cái.
“Nếu thật sự giúp mà cần báo đáp, sớm âm thầm , thể ở đây khua chiêng gõ mõ.” Hạ Ngôn xua tay hiệu cho mau .
Chử Vạn Phu nhún vai, “Cô cũng đúng, cảm ơn nhắc nhở.”
Đợi Hạ Ngôn thu xong tinh hạch của nhóm cuối cùng , cô lấy chiếc ghế mây lâu dùng, ném một tấm đệm mềm mại lên đó, cả thoải mái lên.
“Hùng Hùng, đến nữa thì tiếp đón, buổi trưa chúng nghỉ ngơi,” Hạ Ngôn giơ ba ngón tay lên, “Ít nhất chừng thời gian.”
Hùng Hùng và các nhân viên khác đều mệt mỏi, ở đây ngoài Hạ Ngôn , Cảnh Diệc Mại cũng chút mệt .
Nếu công cụ ghi bước chân, hôm nay nhất định thể đạt mốc 50.000 bước! Trực tiếp chiếm giữ vị trí đầu bảng.
Hắn tìm một chỗ dựa tường xuống, từng chút một xoa bóp bắp chân và lòng bàn chân đau nhức, giờ phút cuối cùng cũng hiểu, tại mỗi dịp lễ tết, các nhân viên phục vụ đều vẻ mặt xanh xao, ngay cả một câu cũng lười , bây giờ cũng lười dù chỉ là một chữ!
Bên cạnh Cảnh Diệc Mại đột nhiên xuất hiện một chiếc ghế mây, Hùng Hùng nhét một tấm chăn lông xù trong, bàn ở giữa còn đặt những món điểm tâm tinh xảo, đồ ăn vặt và nước ép trái cây tươi.
“Đây là ghế của Trực Giang, ở đây, cho dùng, thoải mái lắm đó.” Hùng Hùng hì hì lên một chiếc ghế mây khác, “Những đồ ăn đều chuẩn cho , bà chủ vất vả , ăn gì cứ với chị , buổi tối còn bao cho một phong bao lì xì thật to~”
Cảnh Diệc Mại cũng lên ghế mây, cảm nhận cơ thể đung đưa , một cảm giác nhàn nhã và thư giãn tự nhiên sinh , trái tim lập tức tĩnh lặng .
“Giúp với bà chủ một tiếng, cảm ơn.”