Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 514: Chút Xin Lỗi Nhỏ

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:53:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trời ngả về chiều, bên trong vùng an một nữa đón khách chật kín.

 

So với ban ngày là khách hàng nam giới, xuất hiện những cô gái ăn mặc lộng lẫy và những phu nhân cao quý sang trọng.

 

Cho dù gần như thấy mặt trời, các cô gái trẻ vẫn che ô ren móc, từ xuống chỉ để lộ một đoạn xương quai xanh nhỏ, ở giữa còn đeo một viên đá quý phiên bản giới hạn từng giá lên tới hàng chục triệu.

 

Càng khỏi bên cạnh còn bảy tám vệ sĩ dị năng cấp cao theo sát bảo vệ lúc nơi, phong thái quý tộc mười phần.

 

Nhìn thấy bọn họ, đám đang dùng bữa gần đó lập tức trở nên ngoan ngoãn, cúi đầu ăn cơm một cách khiêm tốn, tiếng chép miệng cũng nhỏ nhiều, khách hàng đang xếp hàng càng tản tứ phía.

 

Hạ Ngôn ý thức con cừu béo đến.

 

Cô nhanh ch.óng cất tinh hạch cấp thấp , nở nụ nghề nghiệp, : “Hoan nghênh quý khách, thể giúp gì cho quý khách~”

 

Các vệ sĩ khi xác nhận xung quanh an , mới nhường một khe hở nhỏ, để lộ phụ nữ nhỏ nhắn đang dùng quạt lông dài che mặt bên trong.

 

Hàng mi dài và dày như chiếc quạt, di chuyển lên xuống đ.á.n.h giá Hạ Ngôn một lượt.

 

“Cô chính là bà chủ ở đây?”

 

Hạ Ngôn khiêm tốn gật đầu, hỏi: “Quý khách ăn gì? Chỗ nấy.”

 

xong, trong đám vệ sĩ vang lên vài tiếng khẽ hề che giấu.

 

“Cô cái gì cũng kìa~”

 

“Thương nhân mà, đều thích c.h.é.m gió như , gặp nhiều , gì lạ.”

 

“Hỏi cô xem cua gạch, lợn tạng, phô mai nai sừng tấm và nấm truffle đen ~”

 

Các cô gái giống như đang đến chuyện thú vị nhất, liên tục khúc khích, cô gái đối diện Hạ Ngôn dời chiếc quạt lông , là một khuôn mặt bầu bĩnh bất kỳ tì vết nào.

 

“Này, những thứ bọn họ , cô rốt cuộc ?”

 

Nụ của Hạ Ngôn sâu hơn: “Đương nhiên, chỉ là tiền đề là các cô mang đủ tinh hạch.”

 

Cô gái nheo mắt một cách để dấu vết, “Cô đang chúng nghèo?”

 

Câu châm ngòi cho các cô gái phía , bọn họ đẩy vệ sĩ , giậm chân bước tới quầy, một tay chống hông trừng mắt .

 

“Có gan cô nữa xem!”

 

“Dám chúng tinh hạch? Nực , ngây thơ!”

 

Hạ Ngôn khuôn mặt tràn đầy collagen của bọn họ, mười ngón tay thon thả ngay cả một vết chai cũng , thầm than một câu mệnh giữa với quả nhiên khác biệt, bên gian khổ cầu sinh, bên lo ăn mặc vung tiền như rác.

 

Có thể đêm khi t.h.ả.m họa xảy , nhận thông tin chính xác, mang theo cả gia đình già trẻ lớn bé bỏ trốn từ sớm, cho nên sự đổi tính cách của bọn họ cực đoan như những khác.

 

Cô thu tâm tư, giữ nụ tiếp tục dụ dỗ, “Đương nhiên, cửa hàng chúng cũng kinh doanh Nhà Hàng Cao Cấp, mỗi món ăn giá cả hề rẻ, mức tiêu dùng tối thiểu bình quân đầu là 500 viên tinh hạch cấp 5, quý khách xem, trong thưởng thức ?”

 

“Bao, bao nhiêu?”

 

“Mỗi tối thiểu 500 viên tinh hạch cấp 5.”

 

Sắc mặt các cô gái biến đổi lớn, đắt như ?!

 

Tinh hạch thật sự đủ.

 

Thật hổ!

 

Đầu ngón chân bắt đầu ngứa ngáy đây!

 

Con hễ căng thẳng là dễ đổ mồ hôi, đổ dầu, đặc biệt là ch.óp mũi, nhân trung, cằm là khu vực ảnh hưởng nặng nề nhất.

 

Hạ Ngôn bụng móc một chiếc gương, “Lớp trang điểm nền của quý khách nhòe .”!

 

“Á á á!” Các cô gái loạn thành một đoàn, lưng giơ chiếc gương nhỏ soi tới soi lui, thấy khuôn mặt loang lổ thành một cục hận thể ngất xỉu ngay tại chỗ.

 

Vất vả cả một tiếng đồng hồ, công cốc hết !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-514-chut-xin-loi-nho.html.]

 

Lớp trang điểm chạm khắc tỉ mỉ thất bại ở phấn phủ, thật sự tâm c.h.é.m ...

 

Lúc một giọng nữ trưởng thành trầm truyền , “Bà chủ, các cô gái nhỏ tính tình bướng bỉnh, nếu đắc tội, xin hãy bao dung.”

 

Hạ Ngôn ngước mắt lên, tới là một mỹ nhân trung niên khí chất tuyệt trần.

 

Mỹ nhân nghiêng đầu, “Đứng phía .”

 

“Biết , Dì Mai.”

 

Các cô gái lập tức giống như những con gà con ủ rũ, một câu cũng dám , cúi gằm mặt phía .

 

Dì Mai về phía Hạ Ngôn, khóe miệng nhếch lên, ánh mắt dịu dàng, ngũ quan chút tính công kích nào, thoạt giống như một chị gái tri thức, chỉ bằng một nụ , thể dễ dàng phá vỡ phòng tuyến trong lòng đối phương.

 

“Thật sự ngại quá, mang đến rắc rối cho cô , một chút xin nhỏ, xin cô hãy nhận lấy.”

 

nhận lấy chiếc túi nhỏ thêu hoa từ tay vệ sĩ, nhẹ nhàng đẩy đến mặt Hạ Ngôn, mặt mang theo sự áy náy, ánh mắt bộc lộ sự khẩn cầu chân thành.

 

Khiến tự chủ cảm thấy nếu nhận lấy, sẽ phụ lòng chân thành của bà , tỏ hẹp hòi, một chuyện nhỏ nhặt như mà còn tính toán chi li, nhưng nhận lấy cũng sẽ cảm thấy áy náy, rõ ràng chuyện lớn, nhận quà của đối phương...

 

Cuối cùng rơi vực sâu của cảm xúc áy náy.

 

Sâu trong đáy mắt Dì Mai lóe lên tia tinh quang, trưởng thành, đương nhiên dùng cách thức cao cấp hơn để đối quyết.

 

Hạ Ngôn mở ngay mặt bà , đổ hết tinh hạch bên trong lên mặt bàn, hơn mười viên, còn đều là tinh hạch cấp cao, chậc, tay thật hào phóng.

 

Hạ Ngôn : “Nếu các vị dùng bữa trong vùng an , thực cũng thể đến Nhà Hàng Buffet, mặc dù tiêu tốn nhiều như Nhà Hàng Cao Cấp, nhưng nguyên liệu nấu ăn cũng những thứ thể sánh bằng, giá bán của Nhà Hàng Buffet đắt, một chỉ cần 30 viên tinh hạch cấp 5.”

 

Cô đẩy tinh hạch về mặt Dì Mai.

 

Cao tới thấp xong, , cô còn thể cung cấp lựa chọn ở giữa.

 

Sắc mặt Dì Mai đổi, coi tinh hạch như tồn tại, giọng điệu vẫn ôn hòa như cũ, “Buổi tối nên ăn quá nhiều, cho sức khỏe, phiền bà chủ dẫn đường đến Nhà Hàng Buffet.”

 

Vệ sĩ phía móc một chiếc ba lô leo núi lớn hơn, cởi miệng túi đổ rào rào hàng trăm viên tinh hạch cấp cao.

 

Dì Mai: “Xin cô kiểm đếm.”

 

Hạ Ngôn: “Các vị tổng cộng bao nhiêu ?”

 

Dì Mai: “6 .”

 

Hạ Ngôn: “Ừm, cộng thêm vệ sĩ tổng cộng là bao nhiêu?”

 

Dì Mai: “...48 .”

 

Hạ Ngôn: “Được , tổng cộng thu của quý khách 1440 viên tinh hạch, lượng tinh hạch cấp 5 đủ, 2 viên cấp 4 tương đương với 1 viên cấp 5.”

 

Ngón tay cô bay múa, kiểm đếm cực nhanh, chiếc chậu nhựa rẻ tiền lấp đầy với tốc độ thể thấy bằng mắt thường.

 

Nụ cứng đờ mặt Dì Mai chút giữ nổi nữa.

 

Đây chính là vốn liếng lót đáy hòm mà bà vất vả vơ vét khắp nơi mấy năm nay, vốn tưởng rằng thể chấn nhiếp cô chủ nhỏ tuổi trẻ mặt , ngờ cô thật sự dám vơ vét túi ?!

 

Đám vệ sĩ là những vật phẩm tiêu hao thể thế bất cứ lúc nào , lãng phí của bà nhiều tinh hạch như ?!

 

Dì Mai để dấu vết nháy mắt với bọn họ.

 

Mau lên!

 

Lúc một bàn tay đầy sẹo đột nhiên đè lên đống tinh hạch, “Đừng tính phần của chúng , chúng ăn ở bên ngoài là .”

 

Hạ Ngôn chậm rãi thẳng lưng, các vệ sĩ mặc dù đều giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng sâu trong đáy mắt vẫn còn đọng sự sợ hãi.

 

Dì Mai khi ánh mắt cô tới, liền tỏ kinh ngạc một cách đúng lúc, “Sao ngoài ăn? Đang định dẫn các ăn một bữa khác biệt để cải thiện cuộc sống, mức độ thành nhiệm vụ cao, coi như phần thưởng ?”

 

Vệ sĩ liền thẳng , cúi gập 45 độ, cung kính : “Đó là việc chúng nên , Dì Mai tâm thiện, thể theo bên cạnh ngài là phúc phận tu từ kiếp , dám để ngài tốn kém thêm nữa!”

 

 

Loading...