Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 515: Không Uổng Phí

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:53:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/15ULINsYj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dì Mai vô cùng cảm động, đưa tay đỡ dậy, bà lau khóe mắt ươn ướt, “Các ——”

 

Hạ Ngôn nổi nữa.

 

Dì Mai nghiện diễn kịch quá , dựng sân khấu cũng tự rên rỉ .

 

“Chuyện ...” Vệ sĩ lén sắc mặt bà .

 

Dì Mai sững sờ, “Cứ theo lời .” Bà buông ngón tay xuống, những giọt nước đọng lông mi, tăng thêm cho bà vài phần đáng thương và yếu đuối.

 

Hạ Ngôn là phụ nữ, sở hữu khả năng thấu " xanh" chỉ trong nháy mắt.

 

Đợi vệ sĩ cất tinh hạch còn , Dì Mai mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm, ngay đó một cảm giác thất bại đột ngột ập đến, kéo theo một chuỗi phản ứng tồi tệ.

 

“Bà chủ, chúng vẫn Nhà Hàng Buffet cô ở vị trí nào, phiền cô, dẫn chúng một chuyến nhé.”

 

Cho dù thu của bà nhiều tinh hạch như thì , cho cùng chẳng vẫn phục vụ bà ?

 

Kẻ tiêu tinh hạch là ông nội, kẻ dịch vụ mãi mãi thấp kém hơn một bậc!

 

Dì Mai từng trải qua quá nhiều sóng gió, đương nhiên sẽ bộc lộ cảm xúc lên mặt, cho dù trong lòng tức giận đến phát điên, ngoài mặt bà mãi mãi vẫn nhẹ nhàng như mây gió.

 

xòe lòng bàn tay trắng nõn thon thả , kết hợp với biểu cảm, tư thái thiết kế tỉ mỉ, cả tỏa ánh sáng dịu dàng, khiến thể chối từ.

 

Hạ Ngôn chỉ ngẩng đầu liếc một cái, đưa tay chỉ về phía tấm kính sáng ngời ở phía Tây khách sạn.

 

“Đi từ đại sảnh phía , rẽ trái, thẳng mười mét là thể thấy lối , rõ ràng.”

 

từng thấy ai tìm , suy cho cùng cửa của Nhà Hàng Buffet, trong vùng an cũng thể thấy rõ mồn một, trừ phi đó mù, hoặc là cố ý hành hạ khác.

 

Dì Mai theo hướng tay cô chỉ, “... Quả thực rõ ràng.”

 

Nếu ý đồ tan vỡ, bà cũng tiếp tục dây dưa vô ích nữa, khi tách khỏi vệ sĩ, bọn họ bước đại sảnh trang hoàng xa hoa khiêm tốn, bốn bức tường đầy những bức phù điêu tinh xảo, hai thang máy sáng đèn đỏ lặng lẽ chờ đợi, ghế sofa ở khu vực giải trí mềm mại thoải mái.

 

Trông thứ khác gì ngày xưa.

 

Dì Mai nhịn bộc lộ vẻ vui mừng mặt, đây chính là sự hưởng thụ cuộc sống mà bà luôn khổ sở theo đuổi!

 

Lại ở ngay mắt!

 

tưởng tượng mặc chiếc váy lụa tơ tằm, chân trần nền gạch men, tay cầm một ly rượu vang đỏ, nhảy múa, tà váy lướt qua chân, ánh sáng dịu nhẹ tập trung đỉnh đầu, ngưỡng mộ, theo đuổi... Cuộc sống mới ?!

 

Tất cả thứ ở đây đều thu hút bà sâu sắc!

 

Ánh mắt Dì Mai cuồng nhiệt, nhịn nhấc chân bước trong.

 

“Dì, Dì Mai?” Các cô gái một nữa thấy dáng vẻ mất kiểm soát của bà , khuôn mặt hiện lên những nếp nhăn của bà , nỗi sợ hãi giấu sâu trong đáy lòng điên cuồng trào dâng.

 

Chẳng lẽ bà ...

 

Lúc Dì Mai dừng , bà cúi đầu lớp màng bảo vệ gợn sóng cách mũi chân nửa centimet, mím c.h.ặ.t khóe miệng.

 

“... Dì Mai, dì chứ?”

 

hít sâu một , đầu mặt vẫn nở nụ dịu dàng, “Làm các cháu lo lắng , , chúng ăn cơm thôi.”...

 

Đợi mặt trời lặn hẳn, Hùng Hùng chạy về bật đèn tầng cao nhất của khách sạn, vùng an vốn tối lập tức sáng rực như ban ngày.

 

Hạ Ngôn chiếu một bộ phim hành động b.ắ.n s.ú.n.g lên bức tường bên ngoài, bên đặt hai chiếc loa, đợi âm thanh vặn to, thứ đầu tiên lao là một tràng tiếng s.ú.n.g tạch tạch tạch.

 

“Ha ha ha, sói ngàn dặm ăn thịt, ch.ó ngàn dặm ăn cứt! Trực tiếp !”

 

Lời hào hùng của đàn ông lập tức vang lên bên tai tất cả .

 

Nghe thấy giọng quen thuộc , thi dừng đũa, phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-515-khong-uong-phi.html.]

 

“Chà! Trong lúc còn sống thể xem bộ phim thần thánh một nữa!”

 

“Bà chủ trâu bò thật, thế mà cũng sắp xếp !”

 

“Ha ha, bia, món nhắm còn thịt, còn xem phim, kiếp, nếu đám cớm (hai chữ nhỏ) đang bên , còn tưởng tất cả những chuyện đều là mơ đấy!”

 

Chử Vạn Phu kéo ghế sang bên cạnh, đổi một góc độ thích hợp để xem phim.

 

Thuộc hạ bên cạnh tai thính mắt tinh, chuẩn xác tìm chuyện, ánh mắt cảnh cáo.

 

Hơn mười bàn xung quanh đều bọn họ bao trọn, từng ngay ngắn, ăn cơm nhanh ch.óng gọn gàng phát tiếng động, sang bên , húp sùm sụp, chép miệng, kéo chân ghế, động tĩnh lớn cỡ nào cũng .

 

hai bên ai can thiệp ai, cảnh tượng vô cùng hiếm thấy hòa bình.

 

Ai thể ngờ bọn họ hai bên đ.á.n.h cả một buổi chiều, giờ phút hẹn mà cùng quên chuyện cũ, tìm một khoảnh khắc bình yên.

 

Vốn dĩ xem phim là một chuyện đáng để vui mừng, chỉ là càng xem về càng khó chịu, thuần túy là tự tìm ngược! Câu ch.ó ăn cứt đó là c.h.ử.i ai hả?

 

Hạ Ngôn mới quan tâm.

 

Cô ăn tối xong dạo tùy ý để tiêu thực, ngang qua cửa kính Nhà Hàng Buffet còn cố ý trong một cái, đám phụ nữ nãy mạnh miệng buổi tối ăn ít, từng bụng tròn xoe, liệt lưng ghế sofa khó nhọc hít thở, giống như no căng đến hỏng .

 

chỉ cần bọn họ gây rối, Hạ Ngôn đương nhiên cũng đồng ý nhắm mắt ngơ.

 

Đợi đến khi nào vắt kiệt giá trị thặng dư tính .

 

Mắt cô tùy ý quét lên , đó dừng , lộ vẻ mặt hưng phấn.

 

! Sao cô quên mất chuyện quan trọng như chứ?

 

Trung tâm tắm rửa a!

 

Ai thể từ chối việc ngâm trong một bồn tắm nước nóng hổi chứ?! Đây chẳng thêm một lý do để tiêu tinh hạch ở chỗ cô ?

 

Hạ Ngôn quét mắt qua cổ, mắt cá chân của khách hàng, lập tức cảm thấy khả thi, đen thui bóng loáng, nhất định ngâm nó hai mươi phút, đó tỉ mỉ kỳ cọ từng chút một...

 

Cô gọi tất cả nhân viên mặt tại hiện trường đến, bảo bọn họ từng bàn thông báo cho khách hàng tin tức lầu thể tắm rửa.

 

“Thời gian tắm rửa giới hạn, chỉ cần 1 viên tinh hạch cấp 4, còn thợ kỳ cọ chuyên nghiệp, giặt quần áo miễn phí, đó thêm một điều nữa, cứ là còn cung cấp một đĩa trái cây ướp lạnh!”

 

Các nhân viên nhận lệnh rời .

 

“Chào quý khách, cửa hàng chúng tung dịch vụ ưu đãi, tắm rửa một chỉ cần...”

 

Khách hàng đang bận uống rượu thấy giá đắt như , mặc dù động lòng, nhưng vẫn liên tục xua tay từ chối.

 

Thấy Hạ Ngôn âm thầm mở hệ thống hậu đài, chỉnh nhiệt độ của hệ thống thông gió lên cao.

 

“Sao càng ngày càng nóng...”

 

, nãy còn thấy, bây giờ nóng lên ngứa ngáy khó chịu, hình như lâu lắm tắm.”

 

“Vừa nãy nhân viên phục vụ đến thông báo , một trung tâm tắm rửa ?”

 

“Có thì , nhưng tốn 1 viên tinh hạch cấp 4 a, đắt nhỉ, thể đổi bao nhiêu thịt và bia để ăn...”

 

“Nói thì , nhưng giới hạn thời gian, thể qua đêm ở trong đó ? Còn kỳ cọ cho, giặt quần áo cho, còn tặng đĩa trái cây, hắc hắc, đúng là hưởng thụ.”

 

Vài bắt đầu do dự, sợ lãng phí tinh hạch.

 

Lúc trong loa truyền đến tiếng quảng cáo: Cả đời rốt cuộc là vì cái gì? Sinh , lớn lên, việc, sinh bệnh... đều là khổ, kịp thời hưởng lạc ——

 

“Mẹ kiếp! Khổ cả đời , nhất định nhân lúc còn sống hưởng thụ cho t.ử tế, cũng uổng phí sống một đời !”

 

 

Loading...