Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 519: Hoàn Toàn Tự Động
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:54:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đám đàn ông nhướng mày cợt, cố ý cởi quần áo chuyện với bọn họ.
“Người , giúp giặt quần áo với.”
Nhân viên tạm thời thèm đầu , giọng nhỏ xíu: “Cứ để đó là , lát nữa chúng sẽ giặt.”
Người đàn ông lỗ tai to ha hả, cởi áo thun ném qua, “Sợ ? Cũng , từng thấy nhiều đàn ông như bao giờ đúng ? Nói với các xem, một nháy cần bao nhiêu tinh hạch?”
Nhân viên tạm thời xong liền cuộn tròn , mặc dù sắc mặt dễ , nhưng vẫn thể giữ động tác trôi chảy tiếp tục việc.
Nếu yếu đuối đến mức thấy những lời liền dậy c.h.ử.i bới, bọn họ thể sống sót đến bây giờ.
Tôn nghiêm mặt việc sống sót đáng một xu.
Thấy bọn họ để ý, cũng khả năng phản kháng, đám đàn ông ác hướng đảm biên sinh, nhân lúc bọn họ lưng về phía , thò tay định ôm, “Đừng sợ nha em gái, bao nhiêu cứ thẳng, các đầy tinh hạch, chỉ cần em —— Mẹ kiếp! Cái gì giật tao!”
Bọn họ rụt tay về , đầu ngón tay đen thui hết , sự tê liệt của cồn, cảm giác đau đớn từ từ ập đến.
“Á! Đau c.h.ế.t tao !”
Nghe thấy tiếng kêu đau của bọn họ, các nhân viên tạm thời dậy tụ tập với , cánh tay chắn n.g.ự.c phòng , khuôn mặt đầy vẻ kinh hoàng bất an, sợ bọn họ sẽ trút sự đau đớn khó nhịn đó lên .
“Các cô chứ?”
Cảnh Diệc Mại vén rèm xông , thấy cảnh tượng mắt đương nhiên xảy chuyện gì.
Các nhân viên tạm thời thấy xuất hiện cơ thể liền thả lỏng, “Không , bọn họ chạm chúng , lớp phòng hộ bảo vệ.”
Nói thật, nếu so sánh với những trải nghiệm , chuyện xảy quả thực chỉ là mưa bụi, là tiểu vu kiến đại vu.
Bọn họ mỉm với Cảnh Diệc Mại một cái, ôm đống quần áo bẩn chất cao như núi bắt đầu phân loại, áo ném sang bên , quần ném sang đống , giày tất để riêng, dường như ném chuyện nãy đầu.
“Chúng gì cả! Cứu với!”
“Ngón tay đau quá, sắp đứt , hình như đang chạy lên , ngứa ngáy dữ dội.”
Cảnh Diệc Mại nhíu mày những kẻ bò đến bên chân, ngón tay cứng đờ của bọn họ móc ống quần , lóc nước mũi tèm lem, hối hận kịp.
“Chưa gì mà sẽ nhận thông báo?!” Cảnh Diệc Mại rút ống quần , đá một cước vai đối phương, mặc kệ trượt sàn nhà.
Ngay đó là một câu: “Bắt giữ!”
Đám đàn ông đang giãy giụa bò dậy từ đất run lên, cánh tay vung vẩy loạn xạ va bức tường kiên cố.
“Tha mạng! Chúng thật sự ——”
Khi Cảnh Diệc Mại vẫn nghĩ rốt cuộc nên lệnh cho Khối vuông nhỏ co như thế nào, mấy bên trong phát tiếng kêu la t.h.ả.m thiết, kèm theo một tiếng "bùm", hóa thành sương m.á.u.
Khối vuông nhỏ chủ động bay túi rơi xuống.
“Ồ, hóa là đổi thành tự động .” Cảnh Diệc Mại ...
“Hùng Hùng, Cảnh Văn Bân phái tới ?”
Hạ Ngôn cầm một miếng dưa hấu lên, ghế c.ắ.n từng ngụm nhỏ, nước dưa thanh ngọt tức khắc dịu cơn khát.
Hùng Hùng tháo chiếc túi xách nhỏ căng phồng đưa qua, vươn móng vuốt chỉ bàn khách đang ăn cơm ở phía nhất : “Bà chủ lâu, tới , em liền theo lời chị , bảo bọn họ đợi.”
Hạ Ngôn ngoài qua quầy thu ngân, bên ngoài vùng an quả nhiên đang đậu một chiếc xe bọc thép, cô cất tinh hạch trong túi , ăn to miếng thịt dưa còn .
“Được, qua đó xem thử.”
Hạ Ngôn vòng qua xe giữ nhiệt, về phía bàn khách mà Hùng Hùng chỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-519-hoan-toan-tu-dong.html.]
Khách hàng mặt cổng chính khách sạn thấy cô đầu tiên, dùng cùi chỏ huých đàn ông đối diện, hất cằm hiệu, “Bà chủ về .”
Người đầu là một gã lông mày, quanh miệng bóng nhẫy dầu mỡ, túm lấy tay áo lau loạn xạ miệng một trận, dậy khom lưng : “Bân Tổng bảo đến đón ngài, phiền ngài cùng một chuyến?”
Hạ Ngôn: “Đi thôi.”
Gã lông mày ân cần mở cửa ghế phụ, trở ghế lái vặn chìa khóa, đèn pha lập tức phản chiếu một vùng ánh sáng trắng lớp phòng hộ.
Hắn lẩm bẩm một câu, lùi xe lái về hướng "Đại Phàm Thuyền".
Hạ Ngôn ngoài cửa sổ, thấy những tòa nhà tối om mới nhớ hôm nay lúc nhét tờ rơi , còn buông lời gặp về... emmm, bận quá quên mất.
Đèn pha đầu xe chiếu sáng cả con đường, hai bên là những dãy nhà san sát, tường ngoài rách nát, màu sắc loang lổ, khi ánh sáng trắng gầm rít lướt qua cửa sổ, chiếu sáng chiếc giường đơn hai tầng đặt sát tường.
Trên tấm ván giường mỏng manh thỉnh thoảng một cục chăn đen sì, cùng màu với bức tường thô phía .
Một luồng khí tức thê lương, áp bức, tuyệt vọng và kinh hoàng của cả tòa nhà tồn tại, xuyên qua cửa sổ ập thẳng mặt.
“Trong ở ?” Hạ Ngôn đột nhiên lên tiếng.
Tài xế liếc cô một cái, miệng mím c.h.ặ.t, nên thật .
“Không trả lời tức là , lát nữa phái đến xem thử.”
“...”
Thịt mắt tài xế nhăn với , giống như hai con sâu mập mạp, nhanh: “Hôm nay .”
Hạ Ngôn "ồ" một tiếng, “Vậy thì ngày mai đến.”
Tài xế liếc cô một cái, trong ánh mắt mang theo chút nghi hoặc, “Những trong túi lấy một viên tinh hạch, việc kinh doanh của bà chủ còn thể đến tận bọn họ ?”
Lời thực chất là kẹp theo tư tâm, là một sự thăm dò.
Tim tài xế đập chút nhanh, lòng bàn tay nắm c.h.ặ.t vô lăng là mồ hôi, sự chú ý đều tập trung lỗ tai gần cô hơn, sợ bỏ sót một chữ nào.
Hạ Ngôn căn bản thèm để ý đến .
"Đại Phàm Thuyền" chớp mắt đến, khác biệt với sự tăm tối và trống rỗng đường , tòa nhà chỉ vẻ ngoài thời thượng, bên trong còn sáng đèn lác đác, nếu kỹ, sẽ phát hiện cả tòa nhà đều bao phủ bởi một lớp ánh sáng xanh.
Tốc độ của xe bọc thép dần chậm , một tiểu đội cầm s.ú.n.g dị năng chặn phía , tài xế hạ cửa sổ xe xuống, móc từ trong n.g.ự.c một vật phẩm, đối phương chỉ một cái liền cho qua.
Xe tiếp tục lái về phía , trải qua hai đợt kiểm tra nữa cuối cùng cũng dừng cửa "Đại Phàm Thuyền", là cửa, thực chất là cánh cửa đồng siêu dày giống như nhà kho, kín kẽ một kẽ hở, lọt một tia sáng nào.
Trên cửa hai thiết chiếu sáng, bên còn lắp đặt camera giám sát góc c.h.ế.t thể xoay 720 độ, kể từ khi xe bọc thép tiến phạm vi phát hiện bắt đầu di chuyển theo.
Tài xế tắt máy, đầu với Hạ Ngôn: “Nhiệm vụ của đến đây là hết, bên trong còn sẽ tiếp ứng ngài.”
Hạ Ngôn nhảy xuống xe.
Các vệ sĩ xông từ cánh cửa lập tức bưng s.ú.n.g dị năng, lệnh cho lập tức rời , cấm xe bọc thép ở đây thêm một giây nào nữa.
Hạ Ngôn phớt lờ những ánh mắt đang chằm chằm như hổ rình mồi, cất bước trong cổng lớn.
Không ai cản cô.
Đại sảnh cánh cửa bày đầy xe bọc thép, từng chiếc xếp sát giống hệt những chiếc hộp lớn màu đen.
Người phụ nữ đeo kính đồi mồi đợi cô dời tầm mắt qua, mới dậy từ ghế sofa, ngược chiều tới.
“Cô chính là Hạ lão bản nhỉ, đợi cô ở đây từ lâu .”