Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 520: Có Bán Hay Không

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:54:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Các vệ sĩ nối đuôi bước , cuối cùng ấn công tắc, cánh cửa đồng ầm ầm đóng .

 

Hạ Ngôn : “Dẫn đường phía .”

 

Người phụ nữ đeo kính ngờ nhận câu trả lời như , kinh ngạc nhướng mày đó nghiêng đầu : “Đi theo .”

 

dẫn Hạ Ngôn xuyên qua đống xe, cho đến khi một bức tường kim loại, cô giơ cánh tay lên nhắm máy quét bên , tiếng bíp kim loại tách tạo thành một lối rộng hai mét, đường viền chân tường lượt sáng lên ánh sáng xanh chiếu sáng, kéo dài mãi đến thang máy.

 

Người phụ nữ đeo kính nghiêng , mắt Hạ Ngôn : “Mời .”

 

Hạ Ngôn bước , chất liệu rõ ở hai bên lối phản chiếu rõ ràng đường nét màu xanh của cô, tiếp đó cô phát hiện điều đúng, bởi vì bên trong cô, một trái một trong gương, sự kinh ngạc truyền từng tầng...

 

“Không cần sợ, bên trong gì cả.” Người phụ nữ đeo kính theo sát bước , cánh cửa kim loại lặng lẽ khép lưng cô .

 

mắt Hạ Ngôn mang theo vài phần cợt nhả và khinh thường, chẳng qua tia cảm xúc nhanh che giấu .

 

vượt qua Hạ Ngôn, bước nhanh đến cửa thang máy, ấn nút bấm, dùng tóc mái che nửa con mắt, : “Bân Tổng bây giờ chắc đang đợi cô ở lầu, mời thang máy.”

 

Khi cửa thang máy mở b.ắ.n ánh sáng tương đối ch.ói mắt, bóng dáng phụ nữ đeo kính lập tức nuốt chửng trong màn ánh sáng, càng rõ những đổi tinh vi khuôn mặt.

 

Hạ Ngôn mỉm , gì, bước thang máy.

 

Nút bấm thang máy chỉ lác đác 5 cái, các con tầng giống như đ.á.n.h tơi tả đó chọn ngẫu nhiên , quy luật.

 

Người phụ nữ đeo kính ấn vị trí phím 25.

 

Thang máy khép , Hạ Ngôn và cô qua cánh cửa.

 

Hai ai chuyện, mặc dù chút ấu trĩ, nhưng ai dời tầm mắt đó thua.

 

Đợi cửa mở nữa, cuộc đấu tranh buộc kết thúc.

 

Bên ngoài cửa tổng cộng 4 , kẻ thích thể hiện phía nhất là Cảnh Văn Bân, theo là 3 nhân viên mặc đồ vô trùng màu trắng, từ xuống chỉ thể thấy một đôi mắt.

 

Mắt Cảnh Văn Bân sáng lên, “Hạ lão bản đợi khổ quá a! Cuối cùng cũng đến !”

 

Giọng điệu Hạ Ngôn âm dương quái khí: “Không hổ là cùng một giuộc, lời thoại cũng thèm đổi.”

 

Cảnh Văn Bân:?

 

Hắn đang định dùng ánh mắt dò hỏi thuộc hạ trong thang máy, bất ngờ phát hiện của , đáy mắt lóe lên sự kỳ lạ, đầu liền thấy Hạ Ngôn đang im lặng quan sát .

 

“A ha ha, đây, Hạ lão bản, dẫn cô xem vật thí nghiệm, trạng thái tối nay của tồi, chừng thể chiết xuất thêm một mililit nữa.” Cảnh Văn Bân lớn vỗ tay, đó hiệu cho nhân viên dẫn đường.

 

Lúc gần Hạ Ngôn đầu , phụ nữ đeo kính trong thang máy ý định theo.

 

Đợi khi cửa thang máy sắp khép , cô đột nhiên lên tiếng : “Bân Tổng, bên trong đó bán ?”

 

Người phụ nữ đeo kính đột ngột ngẩng đầu lên, thang máy đóng khoảnh khắc , cách biệt âm thanh bên ngoài, cô nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.

 

Động tác tiến về phía của Cảnh Văn Bân dừng , cách hai giây mới trả lời : “Cô hứng thú với cô ?”

 

Hạ Ngôn : “Đương nhiên.”

 

“Vậy để suy nghĩ , suy cho cùng cô trông cũng tồi, dáng cũng , vẫn chơi chán.” Cảnh Văn Bân đưa tay sờ cằm, giọng điệu hạ lưu.

 

Là cách chuyện mà phái nữ đều sẽ ghét.

 

Hạ Ngôn như mong , lười biếng : “Cố gắng nhanh lên chút, để lâu sợ nhịn đích đến cướp a.”

 

Cảnh Văn Bân gì.

 

Hạ Ngôn bận tâm trả lời , sự chú ý của cô các phòng thí nghiệm hai bên thu hút.

 

Cô từng thấy những ánh đèn lác đác bên ngoài "Đại Phàm Thuyền", trong đó vài tầng đặc biệt sáng, nếu nhầm thì, bây giờ đang ở trong tầng sáng nhất.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-520-co-ban-hay-khong.html.]

Hóa nơi là phòng thí nghiệm a.

 

Căn phòng chia thành nhiều khu vực thí nghiệm, mỗi phòng thí nghiệm chỉ rộng 5 mét vuông, chính giữa đặt một chiếc giường y tế cố định, đầu giường một chiếc mũ bảo hiểm nối dây.

 

Trong phòng thí nghiệm gần cô nhất là một đàn ông trần truồng, trong góc nhúc nhích.

 

Người ghi chép bên ngoài dường như hài lòng với trạng thái lúc của , ngón tay chọc một nút bấm chút mòn, Hạ Ngôn thấy bất kỳ động tĩnh gì.

 

đàn ông bên trong ôm đầu liên tục đập tường, biểu cảm vô cùng đau đớn.

 

Người ghi chép cầm bộ đàm lên một câu gì đó.

 

Người đàn ông nhạy cảm với âm thanh , run rẩy thò một đoạn đuôi sọc vàng trắng từ ch.óp xương cụt.

 

Người ghi chép cầm b.út nhanh sổ.

 

Cảnh Văn Bân một đoạn xa, mới phát hiện cô theo, giọng điệu, ánh mắt đều cợt nhả.

 

“Chẳng lẽ Hạ lão bản cũng hứng thú với ?”

 

Hạ Ngôn chọn cách phớt lờ , giữ nguyên tốc độ của về phía .

 

Trong phòng thí nghiệm một cạo trọc đầu, ngang eo đó che một tấm vải trắng, mặc dù mảnh vải che , nhưng cơ thể gầy gò quá mức khó mà phân biệt giới tính, giường trông như một x.á.c c.h.ế.t khô.

 

Bên ngoài cửa ghi chép, cô tiếp tục về phía .

 

Cảnh Văn Bân giơ tay gọi nhân viên dừng , đầy hứng thú đ.á.n.h giá phản ứng của cô.

 

Về cơ bản bên ngoài mỗi phòng thí nghiệm đều một ghi chép, vật thí nghiệm bên trong hoặc xổm, hoặc , hoặc trốn gầm giường, cơ thể đều mức độ tổn thương khác , ánh mắt rã rời, miệng lẩm bẩm.

 

Mức độ giải phóng của các vật thí nghiệm theo hướng nghiên cứu khác cũng khác , Hạ Ngôn thấy mấy chục trói giường, đội mũ bảo hiểm, cơ thể run rẩy giãy giụa theo động tác ấn nút của ghi chép.

 

Cho dù bọn họ gào thét xé ruột xé gan đến mức nào, âm thanh căn bản truyền bên ngoài.

 

Những ghi chép như thấy, vô tình tiến gần, ghi chép chi tiết những đổi tinh vi của bọn họ.

 

Giống như một cuộc tàn sát đơn phương ấn nút tắt tiếng.

 

Hạ Ngôn mặt Cảnh Văn Bân, “Người của ? Sao mãi thấy?”

 

Ánh mắt Cảnh Văn Bân di chuyển từng tấc mặt cô, cuối cùng thất vọng phát hiện còn m.á.u lạnh hơn tưởng tượng, một cảm giác bất lực ập đến, gần như lập tức tin chắc rằng cô là vô địch.

 

“Anh c.h.ế.t chứ?” Thấy mãi chuyện, Hạ Ngôn nheo mắt.

 

Chẳng qua, khi cô thấy t.h.ả.m trạng của những vật thí nghiệm , trong lòng nắm chắc trạng thái của nhiệm vụ Trần Cú Thanh .

 

Không chạy , chỉ t.h.ả.m hơn.

 

Cảnh Văn Bân tỉnh táo , ném cảm xúc đầu, chuyện vẫn đến hồi kết mà.

 

Hắn cố gắng : “Đương nhiên là , các nhân viên của sẽ nghĩ đủ cách để kéo dài mạng sống cho , cho đến khi giao tay cô.”

 

Ánh mắt Hạ Ngôn tràn đầy sự nghi ngờ.

 

Cảnh Văn Bân loại chuyện giải thích nhiều cũng vô ích, chi bằng dẫn cô xem.

 

Nhân viên dẫn đường phía dừng cửa một văn phòng, ở hai bên cửa im lặng bọn họ.

 

Cảnh Văn Bân đẩy cửa , đầu với Hạ Ngôn: “Xin dừng bước, nhập mật mã ngay.”

 

Hạ Ngôn gật đầu, chủ động lùi về một bước.

 

Cửa đóng một nữa.

 

Cả phòng thí nghiệm chỉ tiếng b.út sột soạt lướt qua sổ, cô thậm chí còn thể thấy tiếng tim đập của , nhưng trong cửa bất kỳ động tĩnh gì.

 

 

Loading...