Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 521: Chứng Kiến

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:54:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vào !”

 

Trong cửa đột nhiên truyền giọng của Cảnh Văn Bân.

 

Nhân viên lập tức đẩy cửa , hiệu cho Hạ Ngôn .

 

thấy Cảnh Văn Bân một chiếc thang máy, mà cửa quả thực ba chữ văn phòng...

 

Trong thang máy nút bấm tầng, đợi đều trong, Cảnh Văn Bân ấn ngón cái lên máy quét, ánh sáng đỏ lóe lên, thang máy lên.

 

Tầm mắt Hạ Ngôn dần hướng xuống, rơi bàn tay giấu trong bộ đồ bảo hộ của nhân viên.

 

Chẳng lẽ bình thường bọn họ lên xuống lầu ?

 

Bọc kín mít như , quét vân tay ?

 

Còn đợi cô tìm manh mối, thang máy dừng , một luồng ánh sáng còn ch.ói hơn cả lầu chiếu thẳng mặt, đ.â.m mắt cô mở , đồng thời còn một mùi cồn xộc tới.

 

Chuông cảnh báo trong đầu Hạ Ngôn reo vang, động tác cực nhanh nín thở, lật tìm mặt nạ chống độc từ trong ô hệ thống đeo lên mặt.

 

“Đừng lo lắng, đây chỉ là chuyện thường ——”

 

Trước mắt Cảnh Văn Bân hoa lên, liền thấy cô vũ trang đầy đủ, kinh ngạc đến mức khóe miệng co giật liên hồi.

 

“—— Cách thông thường, nhắm một .” Hắn vẫn trọn vẹn một câu.

 

“Không , quen đề phòng , chỉ nhắm .” Giọng nghèn nghẹt của Hạ Ngôn xuyên qua lớp mặt nạ chống độc dày cộm, chui tai sót một chữ.

 

Cảnh Văn Bân bình tĩnh , “Đi thôi, vật thí nghiệm ở ngay phía .”

 

Hắn chỉ phòng thí nghiệm lớn nhất ở giữa sân.

 

Hạ Ngôn thấy những ghi chép tụ tập đông nhất bên ngoài, và bàn thao tác dài nhất.

 

Đợi cô đến gần, phát hiện chuyện còn tồi tệ hơn tưởng tượng.

 

Máy móc thiết trong phòng giống như một con quái vật khổng lồ, bao vây c.h.ặ.t chẽ vật thí nghiệm trói giường, 6 ống truyền dịch lượt cắm tứ chi, cổ và trán, còn một ống to gấp đôi cắm thẳng tim.

 

Chất lỏng màu đỏ tươi chảy dọc theo đường ống, bắc một cây cầu như mạng nhện trung, điểm cuối là một cỗ máy đặc chế khổng lồ.

 

Sau khi m.á.u chảy trong đó trải qua quá trình lọc, chiết xuất, mạnh mẽ xông đường ống to nhất, thế trái tim truyền m.á.u .

 

Bên chiếc ống nhỏ bằng đầu kim bên cạnh cửa nạp m.á.u của cỗ máy đó, đang cực kỳ chậm rãi hội tụ một giọt chất lỏng màu vàng nhạt, xuống chút nữa, đáy ống nghiệm rải một lớp màu vàng nông.

 

“Đây chính là...?” Hạ Ngôn nhào lên cửa kính, mắt chằm chằm giọt chất lỏng đó.

 

.” Cảnh Văn Bân cỗ máy, đáy mắt lóe lên vẻ điên cuồng, “Thật sự vĩ đại đúng ? Cho dù thấy cảnh bao nhiêu , tâm trạng mãi mãi vẫn dâng trào! Đây quả thực chính là phát minh lớn thứ năm của nhân loại! Xứng danh là hành động sáng thế!”

 

Hắn đột nhiên đưa tay kéo cánh tay Hạ Ngôn, giọng điệu kích động: “Lại đây, cô tận mắt chứng kiến một khoảnh khắc.”

 

Hạ Ngôn dùng sức giãy , hung hăng trợn trắng mắt: “Đừng động tay động chân, , theo .”

 

Cảnh Văn Bân giống như dội một gáo nước lạnh, nhưng trong lòng dường như đang bốc cháy dung nham, chỉ một chốc tràn đầy nhiệt huyết, “Được , cô theo !”

 

Bốn phía của tầng lầu cũng bố trí đầy phòng thí nghiệm, Cảnh Văn Bân đến một phòng trong đó, với nhân viên: “Dùng liều lượng nhỏ nhất.”

 

Nhân viên sững sờ: “ chịu nổi nồng độ ——”

 

“Làm theo lời !” Cảnh Văn Bân trừng mắt.

 

“Vâng.” Nhân viên dám chậm trễ, lấy một ống t.h.u.ố.c tiêm màu vàng nhạt 0.5 mililit từ trong két sắt cầm trong tay.

 

Đợi đồng nghiệp mở cửa liền lách trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-521-chung-kien.html.]

 

Hạ Ngôn thấy đàn ông bên trong vốn đang loanh quanh mục đích, thấy động tĩnh mới tìm đúng hướng nhào mạnh tới, đáng tiếc chào đón là hai dị năng giả cường tráng.

 

Hắn xốc lên, nhưng đầu liều mạng vươn về phía , thế giới bên ngoài với ánh mắt đầy đau đớn và khát cầu.

 

Khoảnh khắc cánh cửa khép , một câu cứu với yếu ớt truyền .

 

Cảnh Văn Bân cũng thấy, động tác đầu tiên của chính là đầu quan sát sự đổi biểu cảm của Hạ Ngôn.

 

Hạ Ngôn chút phiền, “Anh việc gì cứ chằm chằm gì?!”

 

Cảnh Văn Bân cũng che giấu, cố vẻ thoải mái : “ đang quan sát xem cô nảy sinh ý định cứu .”

 

“Anh thành thật, cũng học tập một —— Bây giờ thì , nhưng nếu cần c.h.ế.t khi giao cho , yên tâm , sẽ hành động Chử Vạn Phu, san bằng chỗ của , hùng giải cứu thế giới, lưu danh muôn đời.”

 

Chuyện đối với Hạ Ngôn mà độ khó, nhưng vấn đề là cô chỉ đợi chuyện qua dạo khắp nơi, chờ đợi nhiệm vụ cuối cùng kết thúc.

 

Cô chỉ ườn , lao tâm lao lực, loại chuyện vẫn là giao cho Chử Vạn Phu là thích hợp nhất.

 

Những lời đương nhiên thể để Cảnh Văn Bân .

 

Hạ Ngôn bày biểu cảm mặt than chuyên dụng của cao nhân, để đoán , mệt c.h.ế.t .

 

Chất lỏng màu vàng nhạt đưa cơ thể.

 

Những đó lập tức thu dọn đồ đạc rút ngoài.

 

Người đàn ông từ từ dậy, ánh mắt ngơ ngác bóng lưng bỏ chạy của bọn họ.

 

Hắn trượt xuống giường, tựa chân giường, hé miệng biểu cảm lóc, nhưng nặn đến mức mắt đỏ hoe, cũng chảy một giọt nước mắt nào.

 

Giây tiếp theo, đột nhiên co giật, tứ chi gập ngược đến một góc độ phi nhân loại, giống như một con nhện trồng cây chuối lên, từng đốt từng đốt.

 

Cảnh Văn Bân thấy hưng phấn : “Sắp đến , khoảnh khắc kỳ diệu nhất, sắp sửa phơi bày mặt tất cả !”

 

Lúc vật thí nghiệm ầm ầm ngã xuống đất, tứ chi dang phẳng dường như mất kiểm soát, tiên là một đốm lửa bốc lên từ đầu ngón tay, tiếp đó là ngón tay, lòng bàn tay, cẳng tay, chui đốm lửa nhỏ.

 

ngay lập tức tất cả những ngọn lửa nhỏ kết nối thành một đường thẳng, ầm một tiếng, ngọn lửa bùng lên, ngay đó ngón chân bốc cháy, men theo lòng bàn chân bò lên mắt cá chân, đến bắp chân.

 

Vật thí nghiệm giống như một món đồ sứ nứt nẻ, ngọn lửa dễ dàng bò bốc lên, đó ngày càng lớn mạnh.

 

Từ lúc ngọn lửa xuất hiện đến khi lan , chỉ mất 6 giây đồng hồ, ánh lửa sáng rực, Hạ Ngôn thấy chớp mắt một cái, khóe miệng dường như nhếch lên.

 

Giống như trong vùng ánh sáng ấm áp đó, thấy nhà từng khiến ngày đêm mong ngóng.

 

“Nhìn thấy , dị năng của là hệ Hỏa, sự gia trì của d.ư.ợ.c tễ, trực tiếp vượt cấp, biến thành dung nham! Có lợi hại ?! Tất cả những điều thần kỳ ?!”

 

Cảnh Văn Bân tự tự , kết thúc còn tự vỗ tay cho .

 

“Lần đầu tiên phát hiện là một kỳ tích, chúng từ từ mò mẫm một bộ quy luật lẽ khả thi, ví dụ như từ từ thiết lập sự dung nạp, dần dần tăng liều lượng, cuối cùng từ biến đổi về lượng dẫn đến biến đổi về chất, thực hiện tái sinh dị năng!”

 

Lần xong, xung quanh vang lên tiếng vỗ tay rào rào.

 

Trong mắt những nhân viên rõ khuôn mặt đó tràn ngập sự cuồng nhiệt giống như Cảnh Văn Bân, vì một mục tiêu chung, bọn họ bỏ quá nhiều tâm huyết và mồ hôi.

 

Chuyện , chỉ thể thành công, thể thất bại!

 

Cảnh Văn Bân về phía Hạ Ngôn xa từ lúc nào, tay vuốt ve trái tim đang đập thình thịch.

 

Đây là bước cuối cùng , nghĩ.

 

Hắn lớn tiếng : “Hạ lão bản, gia nhập với chúng ! Cùng trở thành sự tồn tại trâu bò nhất!”

 

 

Loading...