Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 527: Kế Hoạch Phá Tường

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:54:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giọng điệu tài xế vô cùng hưng phấn, kéo phanh tay, tắt máy cái cạch.

 

Còn đợi Minh ca chuyện, chủ động nhảy xuống xe.

 

Người ghế nhích m.ô.n.g, tình cờ phát hiện Minh ca động đậy, khỏi thầm mắng một câu nhát gan trong lòng.

 

“Đi thôi Minh ca, nhân lúc trời tối, mò cái nào cái nấy!”

 

Ánh mắt Minh ca di chuyển lên gương chiếu hậu trong xe, từ trong túi móc một điếu t.h.u.ố.c châm lửa, đốm lửa đỏ tươi lúc sáng lúc tối, một mùi thơm nhàn nhạt bắt đầu lan tỏa.

 

Người đàn ông ở ghế đóng cửa xe , nhân lúc khói t.h.u.ố.c còn tan hết, hít sâu mấy .

 

“A~ Thơm thật đấy, đợi đêm nay qua , ngày mai em nghĩ cách mua hai điếu mới .”

 

“Lên cơn nghiện ?” Minh ca hỏi.

 

“Hê hê, lúc ăn cơm nhớ thương , nhờ phúc của Minh ca , ngửi mùi thôi cũng đỡ nghiện!”

 

Minh ca phun nụ khinh thường từ trong mũi.

 

Gã rít mạnh một , đốm đỏ tham lam nuốt chửng lên một đoạn nhỏ.

 

Tiếp đó, Minh ca ném nửa điếu t.h.u.ố.c còn phía , “Cho đấy.”

 

Người đàn ông nhanh tay lẹ mắt đón lấy ngậm miệng, mắt theo thói quen nheo một nửa, “Đa tạ Minh ca!”

 

Sau khi ngoài xe, hình ảnh mắt thường thể thấy càng rõ ràng hơn.

 

Hóa bọn họ đều hiểu lầm , những kẻ canh giữ ở cửa hang cướp đoạt tinh hạch, đều là những đội ngũ thực lực tầm thường.

 

Giống như đám ch.ó mèo bọn họ, chỉ thể ở vị trí rìa mà .

 

Đừng là đục nước béo cò kiếm tinh hạch, ngay cả tang thi cũng thể sống sót khỏi cách ba mét.

 

Mức độ an , e rằng bất kỳ căn cứ nào tự xưng là chính nghĩa cũng .

 

Thấy Minh ca tới, tài xế thì thầm oán trách: “Bọn họ canh giữ cổng thành, đến tranh tinh hạch gì với chúng ? là ăn trong bát, còn trong nồi! Cái gì cũng là của bọn họ?!”

 

Mang tâm trạng bất mãn chỉ một , ở trong xe thấy, thực cả trăm đều đang xổm gần đó!

 

Sau khi nếm qua mùi vị của thịt, ai còn cam tâm tình nguyện chịu đói?!

 

Minh ca ngẩng đầu trời.

 

Đen kịt, ánh trăng chắn c.h.ặ.t ở bên ngoài, gió xuyên qua khe hở cửa hang lùa , mang đến một mùi tanh hôi.

 

Ngày mai thể trời sẽ đổi.

 

Tài xế một đốm đỏ yếu ớt thu hút.

 

“Cậu em đấy, trong túi còn hàng giấu ? Cho xin một với.”

 

Người đàn ông vốn định buột miệng là Minh ca cho, lời xoay một vòng đầu lưỡi, nuốt ngược trở về.

 

Chuyện thiết với đại ca thế thể lấy khoe khoang , ngốc.

 

Hắn hì hì một tiếng, tránh bàn tay đang vươn tới của tài xế.

 

“Thế thì , vốn dĩ cũng chẳng còn hai , ngửi mùi thôi là , cũng đỡ thèm như !”

 

“Cút . Minh ca, kế hoạch của chúng ... ngâm nước nóng , uổng công vui mừng một trận.”

 

Vốn định nhân lúc hỗn loạn mò túi khác, ăn chùa một bữa cơm ngon, bây giờ thì , một viên tinh hạch cũng thấy!

 

Chẳng lẽ chỉ thể nhặt cơm thừa canh cặn của bọn họ?!

 

“Tang thi cấp 5! Phía một con tang thi cấp 5!”

 

Nghe thấy tiếng hô, tất cả đều kiễng chân lên, sức trong hang.

 

ném một quả cầu lửa, chuẩn xác bay qua đỉnh đầu tang thi, bay thẳng đến tận cùng phía .

 

Nhiệt độ cao khí vặn vẹo, gây tiếng ầm ầm, bầy tang thi ngẩng đầu, vươn dài cánh tay như cành cây khô, mờ mịt cào cấu.

 

Ở cuối cùng của bầy tang thi, một con tang thi đặc biệt khác thường vô cùng nổi bật.

 

“Thật sự là tang thi cấp 5!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-527-ke-hoach-pha-tuong.html.]

“Giá trị tinh hạch cấp 5 cao nhất! Có thể ăn mấy ngày!”

 

“Các đại ca đối diện ơi, các ăn thịt cho các em uống ngụm canh cũng ! Chúng em tranh với các , chỉ cần để cho chúng em chút tang thi cấp thấp là !”

 

Dưới sự kích thích của tinh hạch cao cấp, đầu óc nóng lên, hết những lời trong lòng .

 

Một hòn đá dậy ngàn con sóng, tất cả các thế lực nhỏ đều đoàn kết với , bắt đầu chống , cố gắng chia một chén canh.

 

“Các cái gì? Các còn tinh hạch?”

 

Những thuộc băng nhóm thế lực lớn đều như thấy chuyện gì đó, che giấu sự chế giễu khinh bỉ.

 

“Cười c.h.ế.t mất, các bao nhiêu cân lượng trong lòng ? Có thể để các bên cạnh xem náo nhiệt đều là do đại ca chúng tâm thiện, , đừng ép chúng tay.”

 

Trong tay bọn họ cầm thanh sắt to bằng cẳng tay, vươn ngón trỏ dùng sức chỉ trỏ, tiếp đó vung tròn cánh tay, đập mạnh lên đầu tang thi.

 

Rắc một tiếng, đầu tang thi lập tức bay ngoài, lăn một viên tinh hạch cấp thấp lẫn với đồ dơ bẩn.

 

“Nhóc con, thành thật chút , thực lực đủ thì đừng đến khiêu khích.”

 

“Cầm lấy , viên tinh hạch đó là thưởng cho các đấy! Ha ha.”

 

Rõ ràng là coi thường khác.

 

“Đù! Trời đất bao la ăn cơm là lớn nhất! Chúng cùng liều mạng với bọn họ! Chơi c.h.ế.t bọn họ!”

 

Trong bóng tối là ai gân cổ họng khàn đặc hét lên.

 

Bầu khí vốn căng thẳng lập tức bùng nổ, những đàn ông xung quanh giận khí xung thiên, nhao nhao xông xuống xoắn lấy đối phương thành một đoàn.

 

Cắt đứt đường ăn uống của họ đúng ?

 

Vậy thì c.h.ế.t .

 

Tài xế và đàn ông trong bóng tối, thành công thấy sự khiếp sợ trong đáy mắt đối phương, vẫn là Minh ca não.

 

Lúc Minh ca tới, tay chắp lưng.

 

“Đi, sang bên .”

 

“Làm gì thế? Không nhân lúc hỗn loạn mò tinh hạch ?”

 

“Không.” Minh ca đầu thoáng qua cảnh tượng đ.á.n.h hỗn loạn, “Muốn nhiều tinh hạch hơn, còn một cách.”

 

“Gì cơ?” Hai đồng thanh hỏi.

 

Minh ca lấy thứ giấu lưng , chậm rãi nhả hai chữ: “Nổ, tường.”

 

“Cái gì?!”

 

Nhờ ánh sáng dị năng thỉnh thoảng lóe lên, hai tài xế thấy trong tay gã cầm một vật vuông vức.

 

“Minh ca... ...” Gói t.h.u.ố.c nổ?

 

“Hừ, dựa quan hệ của đây, kiếm thứ gì lạ . Không nên hỏi thì quản cho cái miệng của .”

 

Minh ca dán gói t.h.u.ố.c nổ lên tường thành, vỗ vỗ đàn ông vẫn luôn ngậm điếu t.h.u.ố.c nỡ hút, hiệu cho đối diện với .

 

Minh ca lấy bao diêm từ trong túi , quẹt một cái, châm lửa đầu lọc t.h.u.ố.c lá sắp tàn.

 

“Đi , em , đừng hút uổng điếu t.h.u.ố.c của , châm lửa , chạy nhanh chút là cả.”

 

“Minh, Minh ca...” Hắn lúc mới nhớ t.h.u.ố.c lá ngừng bán, đây thể là cuối cùng hút t.h.u.ố.c.

 

“Đừng để tức giận, việc thành công cho lấy thêm một phần tinh hạch. Chúng chẳng ? Sau cùng ăn sung mặc sướng. Không , run kìa, sợ, ai , tất cả đều chỉ Minh ca t.h.u.ố.c lá, nước bẩn đều hắt lên , , mau , đừng để t.h.u.ố.c tắt.”

 

Minh ca đẩy lưng một cái, mặt nở nụ , phất tay bảo nhanh lên, xoay trốn đến chỗ cách đó mười mét, nhắm mắt , bịt c.h.ặ.t lỗ tai.

 

Tài xế sớm dám ho he, thầm may mắn xuống xe sớm, giờ phút Minh ca nấy, trốn tảng đá cảm thấy chút kích thích.

 

Người đàn ông đầu thấy bóng dáng bọn họ nữa.

 

Hắn rít mạnh một , dí đốm lửa đỏ tươi dây dẫn nổ.

 

Xì ——

 

Cháy .

 

 

Loading...