Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 534: Gay Gắt
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:56:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh Văn Bân giơ ống tiêm lên, vết m.á.u đang từ từ chảy xuống mũi kim, vô cùng vui vẻ.
“Quả nhiên thứ dùng mới gọi là lãng phí.”
Hắn chĩa mũi kim về phía Cảnh Diệc Mại.
“Ba đứa chúng mày, qua đó bắt nó cho tao, đừng c.h.ế.t, giữ một .”
“Vâng, Bân Tổng!”
Tay cầm s.ú.n.g dị năng xoay chuyển phương hướng, họng s.ú.n.g chúc xuống, trong khoảnh khắc liền phun những điểm sáng dị năng dày đặc, giống như tấm lưới cá chụp về phía đôi chân Cảnh Diệc Mại.
Cảnh Diệc Mại giác quan nhạy bén, trở tay vung một luồng điện thô to, mượn phản lực nhảy lên giữa trung, đạn dị năng rít gào lướt qua lòng bàn chân, b.ắ.n thủng tường tạo thành mấy cái lỗ to bằng miệng bát.
Lúc tiếp đất lăn triệt tiêu lực, nhanh ch.óng di chuyển sang bên .
Cùng lúc đó vô điểm dị năng oanh tạc vị trí , gạch men màu xám nhạt lập tức vỡ vụn thành từng mảnh, leng keng b.ắ.n tung tóe khắp nơi.
Cảnh Văn Bân bóng dáng chạy trốn tứ phía, phát hiện đặc biệt giống một con chuột đuổi khỏi cống ngầm, nhịn chế giễu:
“Mày ngông cuồng ? Bây giờ giống như cháu chắt thế ?! Nào, gọi tiếng bố xem, bố đây tha cho mày một con đường sống!”
Cảnh Diệc Mại mạnh mẽ ngước mắt, thấy kẻ đầu tiên tiến phạm vi tấn công của , một tia chớp mảnh mai nhưng cực độ ch.ói mắt với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bít tai, nhẹ nhàng l.i.ế.m lên họng s.ú.n.g.
Kim loại dẫn điện, trong một phần nghìn giây, dòng điện cao áp men theo nòng s.ú.n.g, bàn tay, cánh tay truyền khắp .
Tóc kẻ đó dựng cả lên, cơ thể căng cứng đờ đẫn, ngay khoảnh khắc dòng điện ngắt quãng, ngã ngửa , gáy đập mạnh xuống đất, l.ồ.ng n.g.ự.c còn phập phồng.
“Mày cái gì?” Cảnh Diệc Mại chống tay dậy, ánh mắt âm trầm, vai lưng căng cứng tạo thành độ cong như mũi tên lên dây.
Đồng t.ử Cảnh Văn Bân giãn , co rút kịch liệt.
Cảnh tượng từng thấy trong màn hình giám sát!
Sau đó Cảnh Diệc Mại bắt đầu phóng hỏa khắp nơi, cầm gậy bóng chày chặn ở lối bên ngoài đợi !
Nỗi sợ hãi bắt nguồn từ lúc đó đột nhiên từ sâu trong ký ức trỗi dậy, tóm c.h.ặ.t lấy tâm trí !
“Vứt hết s.ú.n.g ! Mày qua đó đấu tay đôi với nó!”
Cảnh Văn Bân giật lấy s.ú.n.g của bọn chúng, đạp m.ô.n.g một tên đá văng ngoài, túm lấy cổ áo một tên khác đẩy mạnh, kéo đến mặt hạ thấp giọng :
“Mau mở cổng truyền tống !”
Tầm mắt Cảnh Diệc Mại gã đàn ông vạm vỡ chắn mất, gã đàn ông to con , lạnh lùng : “Không c.h.ế.t thì cút ngay.”
Gã đàn ông vạm vỡ nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m đập mạnh , ồm ồm : “Đối thủ của mày là tao.”
“Cút ——” Cảnh Diệc Mại bỗng phát hiện cơ thể ánh sáng phản chiếu một vòng hào quang.
Giây đầu tiên còn tưởng đối phương đang thôi động dị năng, giây tiếp theo liền nhận đúng ——
Cảnh Văn Bân chạy trốn!
Anh nghiêng định lách qua, cánh tay dài của gã đàn ông vạm vỡ chắn .
“Tao , đối thủ của mày là tao.”
Vừa dứt lời, gã đàn ông vạm vỡ liền nắm nắm đ.ấ.m to như cái đấu, hung hăng nện mặt .
Cảnh Diệc Mại đối mặt với bóng đen ập tới mặt, đáy mắt lóe lên vẻ hung ác, bổ dòng điện, một đường lách tách đ.á.n.h cổ yếu ớt của đối phương.
chỉ đối phương hừ một tiếng, thế mà ngã xuống.
Vừa khéo khắc chế?!
Vậy tại dùng s.ú.n.g dị năng nữa?
Chẳng lẽ xung đột?
Nắm đ.ấ.m sắp tới, Cảnh Diệc Mại màng nghĩ nhiều như , cổ tay lật một cái, trượt một con d.a.o găm sắc bén, lưỡi d.a.o lập tức bao phủ bởi dòng điện dày đặc chuyển động.
Đánh cược chịu đựng áp lực ngưỡng giới hạn!
Gió rít tạt mặt, Cảnh Diệc Mại nghiêng đầu né tránh, khi áp sát đối phương liền thuận thế đưa tay về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-534-gay-gat.html.]
To xác thì độ linh hoạt sẽ kém!
Quả nhiên, trong khe hở khi đối phương dùng cánh tay cản , Cảnh Diệc Mại đột ngột thu tay di chuyển lên , cắm d.a.o cổ, đồng thời dị năng men theo kim loại bùng nổ trong cơ thể ...
Đẩy t.h.i t.h.ể , thấy Cảnh Văn Bân đang đá đ.á.n.h thuộc hạ, cổng truyền tống mặt ánh sáng bùng lên một cái đường nét trở nên hư hư thực thực, thể định.
Xem là do đó dùng dị năng quá độ, năng lượng còn sót trong cơ thể thể chống đỡ để mở cổng truyền tống.
Nhìn thấy cảnh tượng , Cảnh Diệc Mại thở phào nhẹ nhõm, chạy là .
Chỉ là ngờ đám sống sót thừa dịp hỗn loạn mà chạy trốn, thế mà vẫn im tại chỗ.
Ngay đó phát hiện hóa tay chân những đều dây thừng trói với ...
Cảnh Diệc Mại cởi chiếc giày thối t.h.i t.h.ể ném qua, chuẩn xác đập trúng đầu Cảnh Văn Bân.
“Đã đến lúc giải quyết ân oán giữa tao và mày .” Cảnh Diệc Mại cởi áo khoác, ném lên những cơ thể gần như trần trụi của những sống sót.
“Bân Tổng... là để lên?”
“Không liên quan đến mày, giữ định cái cổng cho tao, nó để tao xử lý.”
Cảnh Văn Bân lạnh, ánh mắt quét qua con d.a.o găm dính m.á.u , “Có d.a.o thì ghê gớm lắm ? Mày nó, tao cũng nó!”
Hắn từ thắt lưng sờ một khẩu s.ú.n.g lục cỡ nhỏ cải tiến, năng lượng màu xanh lục đầy ắp trong rãnh khiến tràn đầy tự tin.
khi nghĩ đến Cảnh Diệc Mại là dị năng hệ Lôi, nụ mặt vẫn cứng một chút.
“Này, hiệp ước quân t.ử, ai dùng dị năng, mày dám ?”
Cảnh Diệc Mại nghi ngờ tai hỏng .
cảnh tượng cha c.h.ế.t t.h.ả.m, và hộp tro cốt nhẹ bẫng dường như hiện mắt, nỗi đau thấu tim khiến trong mắt tràn ngập hận thù.
Lúc để Cảnh Văn Bân trốn thoát một mạng, hôm nay thể thả rời ?
“Mày ——”
“Cảnh Diệc Mại, xử , đừng mất mặt!” Đột nhiên cửa sổ truyền đến giọng nữ lanh lảnh.
Mọi đầu , còn kịp rõ, liền suýt chút nữa bụi đất đá vụn bay lên lóa mắt, chỉ hai tiếng tiếp đất, vang lên giọng một cô gái trẻ và một thiếu niên ngây thơ:
“Vất vả , nhớ mặt các đấy, ngày mai đến quán ăn cơm, tặng các hai chai bia.”
“Mong chờ quý khách ghé thăm nha~”
Hai chim giống như mọc thêm hai con mắt trang trí hề chớp, lưng đôi cánh dang rộng, vội vàng gật đầu nhảy lầu, đón màn đêm bay lên cao.
“Hóa cái gọi là máy bay, cảm giác vẻ tệ.”
“ đó bà chủ~”
Cảnh Văn Bân Hạ Ngôn hiện trường, trong lòng trào lên một câu ĐM.
“Các tranh thủ thời gian, một tiểu đội tinh nhuệ do Tướng quân Chử phái xuất phát , đoán chừng bao lâu nữa là lên tới nơi!”
Hạ Ngôn lôi một tấm vải màn trắng siêu to thoáng khí, trùm lên đầu những sống sót, che kín bọn họ , tiếp đó bê hai cái ghế đẩu nhỏ, đặt ở phía xuống.
“Hùng Hùng đừng ngẩn đó, chỗ tuyệt đối là VVIP!”
Cô từ trong túi móc một nắm hạt dưa, thúc giục: “Nhanh lên nào, chúng còn vội tăng hai nữa.”
Cảnh Diệc Mại:...
Cảnh Văn Bân:...
Hùng Hùng: Bà chủ gì cũng đúng!
“Vậy thì đừng lề mề, đừng để bà chủ của đợi sốt ruột.”
Cảnh Diệc Mại trở tay nắm cán d.a.o, mũi chân xoay một cái, lập tức lao v.út .
Tiếng đá vụn nghiền nát nhanh ch.óng đến gần, cơ mặt Cảnh Văn Bân run rẩy, nơi khóe mắt, cổng truyền tống đang chập chờn dần xu hướng định.
Hắn ba chân bốn cẳng chạy về hướng ngược , đồng thời nhắm đầu và vị trí tim của Cảnh Diệc Mại b.ắ.n liên tiếp mấy phát s.ú.n.g.