Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 537: Nghĩ Nhiều
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:56:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy chú cớm!
Là mấy chú cớm đến !
Giữa khe hở của vô cẳng chân đang đạp tàn bạo, tài xế thấy " trong mộng" như cưỡi mây ngũ sắc nhảy xuống từ xe bọc thép!
“Cứu... Cứu mạng, bọn họ g.i.ế.c .”
một tốc độ còn nhanh hơn gã.
“Tướng quân Chử! Tướng quân Chử ngài cuối cùng cũng đến , đám khốn nạn bắt của , cưỡng ép tra khảo vị trí của ngài đấy ạ!”
Khi thấy bóng dáng vĩ đại ngược chiều ánh sáng, Minh ca phản ứng cực nhanh bổ sung thêm một câu:
“May nhờ em của tính tình kiên nghị, suýt chút nữa đ.á.n.h c.h.ế.t cũng hé răng nửa lời liên quan đến ngài!”
Chử Vạn Phu trầm giọng : “Ừ, vất vả cho , trong xe nghỉ ngơi một lát .”
Người lính tiến lên, tặng cho gã một đôi vòng bạc đẽ.
Cổ tay lạnh toát, cũng giống như trái tim Minh ca, gã về phía Chử Vạn Phu, từ trong mắt đối phương chút manh mối.
Người lính nhặt chiếc ba lô bên cạnh lên, nắm lấy cánh tay gã về phía thùng xe, “Đi thôi, so với những khác trong căn cứ , gì cũng nhặt cái mạng sống, cho , tranh thủ khoan hồng.”
Minh ca cúi đầu, một lời.
Không cái khác, thể lăn lộn trong căn cứ , tay kẻ nào mà dính chút m.á.u? Chẳng qua là sự dẫn dắt của Bân Tổng bọn họ chơi lớn hơn một chút, chợ đen mở nhiều hơn một chút.
Cung cấp dịch vụ cũng diện hơn, càng trung thành với thực lực hơn mà thôi...
Nếu nghĩ theo hướng , gã tìm một công việc trong biên chế bao ăn bao ở, còn cần lúc nào cũng lo lắng mất mạng ?
“Đừng ngẩn đó, mau lên xe.”
Minh ca ngẩng đầu lên, vẻ mặt hớn hở, “Biết quan !”...
Đối mặt với đèn pha ch.ói mắt, gã xăm trổ giơ tay che mắt.
Tên đàn em nhảy c.h.ử.i lớn: “Thằng ranh con nào dám càn mặt đại ca bọn tao? Mù mắt ch.ó chúng mày !”
Đáp là những bước chân chỉnh tề đang áp sát.
Cho đến khi đến gần mười mét, những bóng đeo mặt nạ chống độc, mặc đồng phục thống nhất mới trở nên rõ ràng.
Thật sự con nó là cớm!
Gã xăm trổ tê da đầu, quát lớn một tiếng: “Chạy!”
Gã chuồn đầu tiên, còn đám đàn em của gã, từng tên một đang xoa tay mài chưởng, định một trận lớn, bất ngờ thấy tiếng thế mà sững sờ tại chỗ.
Cho đến khi thấy cớm nổ s.ú.n.g, mới chợt bừng tỉnh, cả đám ôm đầu chạy trốn như chuột, lao thẳng về phía địa bàn tập trung của mấy băng nhóm lớn.
Tài xế mặt đất thở dốc vô lực, đau nhức dữ dội, mắt giống như thứ gì đó che phủ, cái gì cũng như phủ thêm một lớp kính lọc màu đỏ.
Đột nhiên cánh tay gã xách lên, rắc một tiếng, gã cử động thử, ngay cả dị năng cũng dùng .
Ngay đó trời đất cuồng, vứt lên vai, nhét thùng xe.
“Mau chạy ! Cớm đến !”
“Đại ca cứu em, phía cớm, xăm trổ tẩn !”
Phía , một đám đàn ông đang vây quanh cửa hang g.i.ế.c tang thi đồng loạt đầu .
“Đi xem xem chuyện gì.”
“Rõ.”
Người ở vòng ngoài cùng giơ cao đuốc về phía vài bước.
Hai kẻ kêu cứu lao trong ánh sáng, hề dừng bước, cứ thế cắm đầu chạy trong.
“Ê ê, ! Đừng chạy trong, đó là địa bàn của bọn tao.” Người cầm đuốc đưa tay chặn đường.
ngờ hai kẻ căn bản dừng , trong lúc vội vàng liếc một cái, tốc độ chạy càng nhanh hơn.
“Cớm đến !”
“Chuyện gì ...” Người cầm đuốc khó hiểu về hướng bọn họ chạy tới vài mét.
Ánh lửa lan tràn về phía , nhanh trong bóng tối phản chiếu hàng chục điểm sáng đang áp sát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-537-nghi-nhieu.html.]
Hắn trừng lớn mắt, “ là cớm thật! Đại ca mau chạy !”
Vút —— Vút.
Đạn dị năng vạch những vệt mưa băng trung, cầm đuốc nhấc chân lên thì hai chân vặn vẹo về các hướng khác , ngã rầm xuống đất.
Cây đuốc trong tay văng , lăn lộn b.ắ.n những đốm lửa, sáng lên hai cái lụi tàn.
Đại ca nhà phản ứng nhanh ch.óng, “Tất cả chạy ! Chạy về các hướng khác !”
G.i.ế.c tang thi lãng phí quá nhiều dị năng, lúc đối đầu với phe chính phủ khả năng thắng, còn bằng quyết đoán rút lui ngay lập tức.
Hoặc là đợi Bân Tổng phái đến chi viện, hoặc là xem các băng nhóm khác tên ngốc nào dám xông lên .
Đang nghĩ như , bầu trời cách đó xa vang lên một tràng tiếng s.ú.n.g.
Cơ hội !
Nhờ ánh sáng lúc mờ lúc tỏ đỉnh đầu, đám chạy tứ tán, thấy ngõ là chui, thuận theo đường phố mà rẽ.
Cậy việc quen thuộc địa hình, thế mà thực sự cắt đuôi .
Sau khi vòng vèo bảy tám lượt, “Đại Phàm Thuyền” xuất hiện ở cuối con đường.
Không , .
Cổng lớn mở toang, lính canh hết ?
Cả tòa nhà đều tối om, bên trong máy móc bắt buộc vận hành ngừng một giây nào ?
Tại yên tĩnh như thể bên trong một ai ?
Trong nháy mắt, trong lòng tất cả những đến tìm Cảnh Văn Bân cầu cứu đều hiện lên một câu:
Xong , xảy chuyện thật !
Bân Tổng đều bắt , bọn họ chỉ thể tự cầu đường sống thôi.
Phía vang lên tiếng bước chân cớm đuổi theo, những ẩn nấp trong bóng tối đồng thời lao , mục tiêu là những chiếc xe bọc thép đang đậu trong sân.
Đám tranh mở cửa xe, lôi x.á.c c.h.ế.t , nhảy lên xe còn kịp vững, phía truyền đến lực kéo, suýt chút nữa lôi xuống xe.
“Cút ngay!”
“Bây giờ lúc mày cầu xin ông tha cho một mạng nữa ?”
“Người em chen chút , cho với.”
“Mau đóng cửa, cớm sắp nổ s.ú.n.g !”
Vừa dứt lời, đạn dị năng rào rào nện lên vỏ xe, lớp vỏ kim loại vốn đầy vết lõm càng thêm lồi lõm.
Những kẻ lên xe càng nổ tan xác, xe đạp một cước văng , rầm một tiếng đóng cửa xe .
Hàng chục chiếc xe bọc thép hiếm khi thống nhất phương hướng, cứ thế gồng chịu mưa b.o.m bão đạn lao khỏi hỏa tuyến, khỏi cổng lớn liền chạy trốn điên cuồng về bốn phương tám hướng.
Trong thành thể ở nữa, nơi là thiên hạ của cớm !
Khi ngang qua cửa Khách sạn Nghỉ dưỡng, những chiếc bàn trống và xe giữ nhiệt, trong đầu những trong xe kìm hiện lên cảnh tượng ăn thịt uống rượu.
Sau bao giờ ăn cơm ngon như nữa, uổng phí bao nhiêu tinh hạch trong túi...
“Cái thành một ngày cũng thể ở nữa, cớm sẽ tha cho chúng .”
Tại cổng thành, gác cổng đang dựa tường ngủ gật một luồng ánh sáng ch.ói mắt đ.á.n.h thức.
Gã c.h.ử.i thề một câu, cầm dùi cui điện dài dậy, “Dừng xe dừng xe, nửa đêm cho khỏi thành ? Ê ê ê? Tao bảo chúng mày dừng xe!”
Tiếng gầm rú của chân ga đạp lút cán đ.â.m sầm tường thành, qua tiếng vọng thanh thế càng thêm to lớn.
Chút buồn ngủ còn sót trong đầu gác cổng lập tức tan biến, gã hoảng hốt chạy về chòi gác, trơ mắt xe bọc thép đ.â.m đầu cổng thành.
Đoàng ——
Cổng thành rung chuyển, kéo theo cả mặt đất chân cũng run rẩy theo.
Xe bọc thép lùi , đạp đủ ga húc nữa!
“Điên , đám tuyệt đối là điên ...”
Người gác cổng ngã ghế đẩu, mặt trắng bệch, cánh cổng thành đang lung lay sắp đổ.