Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 543: Tích Lũy Vận May
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:56:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn một lúc, Chử Vạn Phu đột nhiên : “Ăn nổi thì đừng khó bản nữa, Dì Mai.”
Bà lão chộp lấy cái bánh bao trong đĩa, liều mạng nhét miệng, má phồng lên, giữ nguyên động tác giống hệt những khác.
Chử Vạn Phu xem kịch vui một lát, tiếp: “Bà tại đưa các đến đây ăn cơm ? Người bỏ đói lâu ngày ăn no khi thấy thức ăn, và thiếu cái ăn khi thấy thức ăn, sự khác biệt cực kỳ rõ ràng.”
“Bọn họ hận thể m.ổ b.ụ.n.g nhét đồ ăn , còn bà chỉ là nhét đầy miệng, lúc nuốt xuống ánh mắt đều là đau khổ. Nhìn bộ dạng hiện tại của bà, chắc là đổi mặt mấy nhỉ, dị năng của bà cũng thú vị đấy.”
Động tác nhét bánh bao miệng của bà lão cuối cùng cũng dừng , khi thẳng Chử Vạn Phu, bà tùy ý ném cái bánh bao bát khác.
“Cậu cũng thông minh đấy.”
Dì Mai động tác tao nhã bưng bát cháo lên, từng chút một nuốt trôi miếng bánh bao trong miệng.
Chử Vạn Phu dựa lưng ghế, im lặng .
Một lúc , Dì Mai : “ một chuyện , nghĩ nghĩ , cũng chỉ thể hỏi thôi.”
“Chuyện gì.”
“Về Cảnh Văn Bân, còn sống ?”
“Hắn c.h.ế.t .”
Mí mắt sụp xuống của Dì Mai theo cơ mặt thả lỏng, gần như che kín cả con mắt.
Bà bưng bát, há miệng chờ chút cháo cuối cùng chảy xuống, dù cho nó chậm.
Chử Vạn Phu tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi.
Đợi đến khi bà đặt bát xuống nữa, cả đổi, tia lưu luyến giấu nơi đáy mắt biến mất.
Dì Mai : “ tại tìm , sẽ phối hợp thứ, chỉ cần giữ cho một mạng.”
Chử Vạn Phu khoanh tay lạnh lùng : “Xem mức độ phạm tội của bà, và biểu hiện .”
Đợi khi ăn xong, Chử Vạn Phu thanh toán , đó cho bên ngoài mở cổng truyền tống, những cần chuyển đến căn cứ.
Nhân viên phục vụ bắt đầu dọn bàn, Hạ Ngôn ghế phe phẩy quạt lá cọ, mơ màng sắp ngủ.
Dì Mai đột nhiên dậy: “Đợi , tìm một hai câu.”
Chử Vạn Phu nhíu mày, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.
“Tìm ai?”
Dì Mai tránh ánh mắt dò xét của , cất bước qua: “Chỉ hai câu thôi.”
Chử Vạn Phu bộ dạng của bà , tinh ranh như thể đoán mục đích thực sự của bà , lập tức cảm thấy bốc hỏa.
Sao cái nào dễ chọc, cứ nhè cái đó mà chọc?!
Khó khăn lắm mới bắt một kẻ nội tình, đừng g.i.ế.c c.h.ế.t!
chỉ trong chớp mắt, Dì Mai đến bên cạnh Hạ Ngôn.
Chử Vạn Phu hận thể nghiến răng, quả nhiên phụ nữ trong hai trạng thái thì trơn tuột như cá chạch, căn bản bắt , một là mua sắm, hai là tức giận.
Dì Mai chằm chằm đang nghỉ ngơi, làn da trắng nõn mịn màng, ngón tay thon dài vết chai sạn của cô, sự ghen tị liền tăng lên gấp bội, gần như nhấn chìm bà .
“Nếu cô xuất hiện mắt sớm hơn một chút thì .”
Nghe thấy câu nồng nặc mùi giấm chua , Hạ Ngôn khẽ đảo mắt, từ từ mở một khe hở, ngay đó lập tức nhắm .
“... Gặp ác mộng , thế mà mơ thấy quỷ bà già. Bà đây giờ là quỷ sai, mắt của bà già đừng sai lệch quá đáng như thế.”
“...”
Mặt Dì Mai biến sắc như bảng pha màu đổ, thở dốc vài cái vươn hai tay .
Lúc Chử Vạn Phu đột nhiên lao tới, túm lấy tay bà giật ngược , nghiêm giọng : “Ra ngoài.”
Dì Mai giật loạng choạng, thấy cơ hội mất, tay nữa cũng thể, đành nhẫn nhịn ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-543-tich-luy-van-may.html.]
Chỉ là xoay , Hạ Ngôn liền mở mắt .
Nhìn Dì Mai sắp bước cổng truyền tống, cô đột nhiên nghĩ đến điều gì.
“Dì Mai, lúc chạy trốn bà mang theo tinh hạch ?”
Động tác nhấc chân của Dì Mai khựng giữa trung, đầu trừng mắt dữ tợn, nhưng gì, chui tọt trong.
Hạ Ngôn vỗ tay : “Biết , bà tuyệt đối mang theo! Hùng Hùng, , tìm kho báu!”...
Một tuần tiếp theo, binh lính lùng sục khắp căn cứ để tìm kiếm kiểu t.h.ả.m trải sàn.
Thật sự để bọn họ tìm mật thất và tầng hầm, tóm gọn những kẻ trốn bên trong.
Niềm vui mỗi ngày của Hạ Ngôn ngoài việc bán vé và xem bọn họ bắt , thì chỉ còn việc dẫn Hùng Hùng lục soát từng phòng để phát tài.
Ban đầu chỉ là tìm tinh hạch, đó phát hiện trong phòng cũng ít đồ , ví dụ như đệm giường dày, chăn lông vũ loại nặng cân, còn quần áo, giày dép, mũ nón găng tay mới tinh các kiểu.
Hạ Ngôn và Hùng Hùng , lập tức ăn ý, chỉ cần dùng là thu hết!
Rèm cửa, tháo!
Cửa lớn, tháo!
Đường ống sưởi, cũng tháo!
Tiếng loảng xoảng leng keng vang vọng xa, nhanh thu hút một binh lính nhỏ tưởng phát hiện cá lọt lưới.
“Tất cả động đậy! Giơ tay lên!”
Binh lính nhỏ từ ngoài cửa tự cho là trai lăn một vòng trong, bưng s.ú.n.g dị năng khí thế hừng hực.
ngay đó, khi rõ một một gấu đang ngơ ngác đầu trong ống kính ngắm, bản cũng ngẩn .
“Hạ... Hạ... Hạ lão bản?”
Cậu vội vàng giấu s.ú.n.g lưng, mặt đỏ bừng.
“Hai ở đây, ờ, cạy cột nhà ? Để , việc thạo lắm.”
Hạ Ngôn nhường chỗ, phủi bụi tay, như chuyện gì xảy , lộ cả hàm răng đen sì: “Đằng còn cái ống khói cũng nhờ nhé.”
Binh lính nhỏ hít một khí lạnh, khóe miệng giật giật như phong đòn gánh, mắt liếc ngang liếc dọc cuối cùng dừng mặt Hùng Hùng, vắt óc tìm một chủ đề để đ.á.n.h lạc hướng.
“... Các cần ống khói để gì?”
Hùng Hùng hì hì, cũng đến mức nhe cả răng: “Gửi sự ấm áp cho học sinh.”
Mắt binh lính nhỏ lập tức trợn tròn, khóe miệng điên cuồng nhếch lên, hạ xuống, bĩu môi, l.i.ế.m ch.óp mũi, nhớ chuyện đau khổ nhất đời .
Sau ngày hôm đó, trong thành đột nhiên thêm ít .
Mục tiêu của đều thống nhất, đó là điên cuồng tháo dỡ tất cả những gì thể mang trong nhà.
Thậm chí ngay cả Khương Lệ và Viện trưởng Kế cũng đích dẫn đến, đến lao thẳng khu thí nghiệm, dọn sạch những thứ thể di chuyển bên trong, đặc biệt là khi tìm thấy hai máy phát điện cải tiến, họ còn thẳng thắn chuyến uổng công.
Sau chuyện như nhất định thông báo kịp thời cho họ bla bla.
Người đông Hạ Ngôn cũng góp vui nữa.
Nghĩ nghĩ cảm thấy bản vẫn nhiều việc , nâng cao giá trị may mắn, nhân phẩm bùng nổ, rút một nhiệm vụ .
Cô chạy về đảo Ly Đại, tìm Cao Sĩ Tự đang soạn giáo án, đưa đến một phòng học trống, ánh mắt mờ mịt của lôi một đống chăn bông, chăn lông vũ, đệm giường và gối, một đống quần áo giày mũ nam nữ xuân hạ thu đông, cuối cùng là một đống nồi niêu xoong chảo dùng là vui chê bai gì.
“Anh xem phân phát cho , miễn phí, thu tinh hạch.”
Cao Sĩ Tự kích động bước lên vài bước, cúi sờ chất liệu lụa mềm mại, ôm lấy chiếc chăn lông vũ nhẹ bẫng nhưng dày dặn, những bộ quần áo rõ ràng là cho lớn mặc, run giọng :
“Ông chủ, cô đúng là !”
Hạ Ngôn khiêm tốn gật đầu: “Cũng cần khen cái , nhất là để phát từ tận đáy lòng một câu, chúc Hạ lão bản tiếp theo vận may bùng nổ, cầu ước thấy, thế là cực kỳ hợp ý .”