Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 555: Rút Quán
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:56:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếp đó, Cam T.ử Kính đầu, thấy Hạ Ngôn, mấp máy môi, lông mày khẽ nhíu một cách khó nhận .
Luôn cảm thấy, thấy cô một loại cảm giác kỳ lạ...
Lẽ nào từng chuyện gì thể đầu?
Phạm Thục Ý nương theo ánh mắt của sang, “A, đến lúc đó cũng mời Hạ lão bản——”
Cô c.ắ.n môi, thể thốt ba chữ đó.
Không tại , càng ở trong môi trường bi t.h.ả.m như mạt thế, đối xử với tình cảm chân thành càng cẩn thận từng li từng tí.
Cam T.ử Kính chìm hồi ức tự chứng minh, Phạm Thục Ý hai má ửng đỏ vô cùng hổ, Hạ Ngôn đành tự chủ động xuất kích.
“Mời ăn kẹo hỉ?”
“... .” Cam T.ử Kính gật đầu, loại cảm giác kỳ lạ đó sâu tìm hiểu liền biến mất tăm.
Cô chút sợ hãi, trong ngày "đại hỉ" thế , Cam T.ử Kính ngàn vạn khỏe mạnh.
May mà mãi cho đến khi họ rời , Cam T.ử Kính đều thêm một lời nào nữa.
Tiếp theo là thời gian khai tiệc.
Cái đó cần , cứ thế mà cắm đầu ăn thôi!
Hạ Ngôn ăn món rau xào chảo lớn của đầu bếp, cái mùi vị đó, hắc, đừng , thật sự thơm!
Còn rượu ngũ cốc nguyên chất do chính họ ủ, một ngụm trôi xuống bụng, trong dày nóng rực, cháy một mạch lên đến cổ họng, tiếp đó trào lên một cỗ hương thơm ngũ cốc nồng đậm.
Hạ Ngôn ly rượu trong suốt chỉ cảm thấy kỳ diệu, quyết định uống thêm một ngụm nếm thử.
Chậc——a.
Hình như còn chút hậu ngọt?
Sao thể, chắc chắn là xuất hiện ảo giác , thêm ngụm nữa...
Hạ Ngôn say , gục bàn trời đất đều đang cuồng, chân phảng phất như giẫm lên bông, thần thức bay bổng trong đầu.
Trong cơn mơ màng, cô chỉ nhớ xung quanh là một mớ hỗn độn.
“Quên mất... Đây là rượu nồng độ cao... Uống mấy ngụm...”
“Có ... khuyên?”
“Sẽ tiếp tục bành trướng bên ngoài... Giải cứu nhân dân... vẫn đang trong cảnh nước sôi lửa bỏng...”
Sau đó ý thức của cô chìm bóng tối.
Lúc tỉnh nữa, Hạ Ngôn đang trong một căn phòng vài phần quen thuộc.
Đưa mắt đ.á.n.h giá xung quanh, đây chẳng chính là căn phòng trong khách sạn của cô ?
Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy rào rào, một lát , Hùng Hùng cầm một chiếc khăn tắm ẩm ướt .
“Bà chủ, chị tỉnh a.”
“Ừm...”
Hạ Ngôn lắc lắc đầu, cơn đau đầu do say rượu trong tưởng tượng hề xảy , ngược cảm thấy sảng khoái tinh thần?
Nhận lấy chiếc khăn ướt Hùng Hùng đưa tới, Hạ Ngôn đắp thẳng lên mặt, hít sâu thở mát lạnh bên trong, lập tức tỉnh táo.
Cô nhảy xuống giường, bước phòng tắm, bên trong bàn chải đ.á.n.h răng dùng một và khăn tắm bổ sung bất cứ lúc nào.
Sau khi đ.á.n.h răng rửa mặt đơn giản, Hạ Ngôn chuẩn xuống lầu ăn bữa cơm.
Trong hành lang, nhân viên đẩy xe dọn vệ sinh lúc ẩn lúc hiện tới, đợi khi họ rời mới phòng dọn dẹp vệ sinh, đó mở toang cửa phòng, chờ đợi vị khách tiếp theo.
Ánh nắng xuyên qua cánh cửa lớn, tĩnh lặng rải tấm t.h.ả.m lông dài, vô khu vực ánh sáng hình chữ nhật thắp sáng bộ hành lang. Nhân viên vị trí việc, giây tiếp theo tắt hai cụm đèn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-555-rut-quan.html.]
Hạ Ngôn gắp một đũa thịt bò cuộn nhúng chín, chấm đẫm nước chấm đưa miệng, ăn ngon lành. Hùng Hùng đối diện đang báo cáo tình hình lưu trú trong quán.
Cho dù nó kéo dài thời gian thêm một chút, tờ giấy mỏng manh đó cũng cho nó bất kỳ cơ hội nào.
“Cơ bản là như , bà chủ, chị xem...?”
Hạ Ngôn tập trung tinh thần đếm thầm ba tiếng trong lòng, đó vớt sách bò ăn bụng, làn sương nước dày đặc sôi sùng sục phảng phất như cách ly cô sang một gian khác.
Hùng Hùng quanh Quán Lẩu một vòng, ngoại trừ robot phụ trách chào mời khách hàng ở cửa, các nhân viên phục vụ xếp thành một hàng ngang ở quầy lễ tân, đồng loạt về phía thang máy cách ngoài quán xa.
Số 3 đỏ rực màn hình hiển thị lâu hề đổi.
Quán lớn như , thế mà chỉ bàn của các cô.
Trong tòa nhà mấy việc ăn nữa ~
Đám lính đó xem cũng sẽ đến đây nữa, còn tạo doanh thu?
Hùng Hùng sầu não chống cằm, cái vuốt nhỏ thỉnh thoảng gãi gãi lớp lông tơ.
Sau khi ăn uống no nê, Hạ Ngôn hiệu cho Hùng Hùng xuất phát.
“Đi ?” Nó tò mò hỏi.
“Đến Phân Điếm lượn một vòng, xem việc buôn bán thế nào, nếu thu đủ chi thì đón bọn họ về.”
Hùng Hùng ngoáy ngoáy tai, giũ giũ, tưởng nhầm, lạch bạch chạy theo, để bà chủ nữa.
Lại ngờ đột nhiên ôm lấy cổ, đôi tai chịu sự nhào nặn "thê t.h.ả.m nhân gian".
Trên ch.óp tai của nó vài sợi lông tơ thon dài nhưng vô cùng nhạy cảm, khẽ gạt một cái, ngứa ngáy dữ dội, nhịn né tránh.
Hạ Ngôn đặc biệt thích bộ dạng đôi tai đầy lông lá đó đột nhiên cụp xuống, nhất là nó còn thể linh hoạt biến hóa đủ loại hình dáng, cực kỳ thú vị!
Sự chú ý của Hùng Hùng lập tức phân tán, quên cả khóa cửa lớn, cứ thế bước cửa Phân Điếm.
Vừa cửa, thấy Tiểu Uyển và 001 bọn họ ở vị trí cạnh cửa sổ, phong cảnh bên ngoài một lời, cả căn phòng im ắng, bất kỳ âm thanh nào.
Cho nên khi thấy tiếng bước chân truyền đến từ cửa , Tiểu Uyển lập tức dậy, mặt nở nụ rạng rỡ, đáy mắt tràn ngập sự kinh ngạc vui mừng.
“Bà chủ, đến !”
“Ừm, dạo trong căn cứ còn ?”
Hạ Ngôn xuống, dòng nước lượn lờ quanh Tiểu Uyển lập tức thu hút cô, bao bọc lấy cô, xoay vòng vòng ngừng.
“Kể từ Tướng quân Chử tổ chức di dời tập thể, ở đây vẫn luôn khách nào, binh lính thủ thành cũng chỉ thỉnh thoảng mới đến. Có lẽ là hôm qua , khách hàng đến quán nhiều hơn một hai , nhưng họ cũng chỉ đến đây xin cốc nước nóng uống...”
Đang , Hạ Ngôn thấy ở cuối con phố vắt ngang ngoài cửa, ba trùm kín mít, còn lấp lánh những tinh thể băng nhỏ xíu đang bước chậm chạp về phía .
Hôm nay mặt trời rực rỡ, phố khô ráo, chỉ vị trí góc tường gần mái hiên, những giọt nước nhỏ xuống theo quy luật ướt sũng.
Hạ Ngôn thò đầu về hướng khác, thấy quảng trường trung tâm một bóng , và mấy tòa nhà thấp tầng phía , càng lộ vẻ hoang lương.
Những tờ giấy, băng dính từng dán cửa sổ, nay rách nát treo lủng lẳng ở một góc, thỉnh thoảng gió thổi qua, phát tiếng sột soạt nhỏ xíu.
“Hoan nghênh quý khách đến với nhà hàng chúng .”
Cửa mở, ba đó bước , ánh mắt quét qua trong quán một vòng sững , “Hôm nay đông ?”
Tiểu Uyển dậy, mỉm chuyển chủ đề: “Ba vị ăn chút gì, cần lấy thực đơn .”
“Cho ba bát mì dội mỡ, cho nhiều ớt, mì sợi to.”
“Vẫn đang bật hệ thống sưởi sàn chứ?” Một trong đó hỏi.
“Vẫn đang bật ạ.” Tiểu Uyển đáp.
Bọn họ liền úp ngược áo khoác và mũ cởi xuống sàn nhà, đó xòe năm ngón tay, từ từ xoa nắn những vết lõm lưu đó do cầm công cụ trong thời gian dài.
Hạ Ngôn một lúc, : “Ba vị gọi thêm chút gì ? Chúng sắp rút quán , thể sẽ nếm thử mỹ thực trong quán nữa .”