Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 556: Phai Màu
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:56:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hả? Quán nữa ?”
Ba đầu , khi kinh ngạc liền gật đầu thấu hiểu, “Cũng , trong căn cứ chẳng còn mấy , buôn bán cho ai xem? Hơn nữa chúng còn nhà ăn nhỏ, ăn cơm tốn tinh hạch, chỉ là thỉnh thoảng đến đây cải thiện bữa ăn, đóng cửa cũng là chuyện bình thường.”
Hạ Ngôn nhạt, “Ừm, kiếm tinh hạch, còn bù tiền lương , chỉ thể kịp thời cắt lỗ thôi.”
Bọn họ chép chép miệng, xoa cằm trao đổi ánh mắt với đồng bạn.
Một trong đó đầu với 001: “Lên cho chúng thêm ba khúc xương ống , ăn mì ăn thịt, cũng giống như ăn , tỏi thì lên hai tép, thì thôi.”
001 dù cũng thật, hiểu yêu cầu ngoài lề của khách hàng, chỉ về bưng xương ống lớn .
Khách hàng thấy cũng gì thêm, cúi đầu xì xụp húp mì.
Hạ Ngôn nhận bên cạnh vẫn luôn chằm chằm , đầu phát hiện là Tiểu Uyển.
Tiểu Uyển hỏi: “Bà chủ, thực sự rút quán ?”
“Ừm, thực sự.”
Tiểu Uyển rủ hàng mi dài xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo hiện lên vẻ áy náy, “Là phụ sự tín nhiệm của bà chủ, thời gian thành tích trong quán tệ, ——”
“Không , chuyện di dời dân cô và thể kiểm soát , tạo doanh thu.”
Hạ Ngôn theo thói quen đưa tay xoa đầu, khoảnh khắc vươn tay mới phản ứng , chuyển hướng đặt lên vai cô , dùng sức bóp một cái, an ủi cô .
Có liên quan gì đến Tiểu Uyển chứ, ngày sớm muộn gì cũng đến, chẳng qua là từ Hệ thống thu dọn tàn cuộc, biến thành cô chủ đạo mà thôi.
Hạ Ngôn chỉ là thủy chung.
“Lên lầu thu dọn đồ đạc của các cô , thấy trong quán cũng sẽ khách đến nữa . Hùng Hùng, em cũng mang những đồ đạc lúc chuyển đến trả về tổng quán .”
Thứ duy nhất Tiểu Uyển và những khác thể đóng gói chỉ vài chục bộ quần áo, đều là phúc lợi Hạ Ngôn thỉnh thoảng phát xuống.
Hạ Ngôn cảnh phố quen thuộc ngoài cửa sổ, trong lòng rõ là cảm giác gì.
Cô tình cảm đặc biệt gì với nơi , cũng từng trải qua chuyện gì khắc cốt ghi tâm, khó quên trong căn cứ , thậm chí ngày thường cũng ít khi đến Phân Điếm.
khi cô rõ bao giờ thể nữa, một bức tường một cảnh vật bên ngoài đều trở nên tràn ngập màu sắc.
Cô vẫn còn nhớ lúc mới đến căn cứ , đặc biệt chạy chợ thuê mấy chị gái việc tỉ mỉ, hàng dài xếp hàng cửa ngày khai trương, hiện trường giao dịch lúc chạng vạng tối, thịt dị thú do chính quyền bày bán những ngày cố định, và những lính thành thành hàng dài lặng lẽ màn mưa con phố dài ngoài cửa mùa mưa bão...
Những cảnh tượng đó chiếu nhanh trong đầu, khung hình rõ nét hơn khung hình , khiến dần dâng lên cảm xúc lưu luyến.
Hai chữ "tạm biệt", thật khiến đau lòng.
“Cái đó... chúng đây.”
Hạ Ngôn vẫn rút dòng suy nghĩ về từ trong ký ức, ánh mắt vẫn còn mơ màng.
Ba ăn xong chuẩn vị trí việc kéo cửa một khe hở, cơn gió lạnh lẽo cuốn nhiệt độ trong phòng.
Bọn họ Hạ Ngôn, nhạt : “Không gì, đành chúc các cô việc suôn sẻ .”
Đồng t.ử Hạ Ngôn tụ lấy tinh thần.
“Cảm ơn, các cũng bình an nhé.”
Ba nới rộng độ cong khóe miệng, gật đầu, cuối cùng vẫy vẫy tay, đẩy cửa rời .
“Đang thu hồi Phân Điếm...”
“Thời gian dự kiến 5 giây”
“Bà chủ~” Hùng Hùng ở cánh cửa thông sân nhỏ gọi cô, “Chị mau qua đây !”
“Tới đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-556-phai-mau.html.]
Hạ Ngôn dậy, về phía Hùng Hùng.
Trước mắt, những con đếm ngược của Hệ thống ngày càng ít , Hạ Ngôn nhịn đầu .
Phân Điếm đang phai màu.
Cùng lúc đó, tất cả bàn ăn ghế ăn, quầy thu ngân và mặt đất, đều trào lớp bụi dày đặc.
Kính vỡ vụn một tiếng động, những mảnh vỡ b.ắ.n trong, gió thanh mát nương theo đó thổi qua, cuốn theo lớp bụi đất dày đặc, bay lượn trung.
Tiếp đó tầng tầng lớp lớp rơi xuống, phảng phất như một cái miệng khổng lồ của vực sâu thể nuốt chửng vạn vật, bao phủ liền nuốt chửng, cho đến khi tất cả những đồ nội thất nên tồn tại biến mất còn tăm tích.
Chúng liền rơi xuống đất ép c.h.ặ.t .
Gió thổi qua, mặt đất lưu những vệt kéo lê hình thù.
Mạng nhện góc tường như mực nhỏ nước tản từng cục, đông một mảng, tây một mảng, tầng tầng lớp lớp, những sợi tơ xám xịt lỏng lẻo đung đưa, phần đuôi còn vướng một hai con bọ nhỏ khô quắt.
Cầu thang thông lên tầng hai xoay tròn nhả những viên gạch đỏ, viên xếp lên viên , dần dần vá mặt tường cho chỉnh, đó đắp lên lớp xi măng loang lổ, thêm những mảng bột bả vỡ vụn.
Một căn nhà nhỏ tàn tạ dãi dầu sương gió hiện mắt.
Hạ Ngôn chỉ đến đây, lưng liền truyền đến một lực đẩy mạnh, đẩy cô trong cổng truyền tống.
Hùng Hùng và Tiểu Uyển trong sân tươi rói, đang định qua ôm cánh tay cô.
Hạ Ngôn vội vàng đầu , cánh cửa lớn đ.á.n.h dấu Độ Giả Tân Quán Đệ Nhất Phân Điếm, bùng lên một ngọn lửa màu vàng kim rực rỡ, từ xuống , bốc cháy cực nhanh.
Cùng lúc đó Hùng Hùng và Tiểu Uyển ngây tại chỗ, hai mắt vô hồn, giống như một con b.úp bê vải mất tư duy.
Ngay cả Trực Giang đang tuần tra ở Nhà Hàng Cao Cấp xa xôi cũng như .
Cho đến khi cánh cửa thiêu rụi, biến mất trong cùng một khoảnh khắc, bọn họ mới khôi phục bình thường.
Hùng Hùng chớp chớp mắt ôm lấy cánh tay Hạ Ngôn, giọng vẫn mềm mại như cũ.
“Bà chủ, em lười biếng , hôm nay còn tổng vệ sinh một nữa, hơn nữa còn Tiểu Uyển giúp đỡ, sẽ mệt nha~”
“Chúng sẽ luôn giữ gìn sự sạch sẽ trong quán, đảm bảo khách hàng bước cửa là thể nhận trải nghiệm thoải mái, đây là trách nhiệm của một cửa hàng trưởng và quản lý.”
Một nhân ngư một con gấu ngốc nghếch hai bên cơ thể cô, Hạ Ngôn , thấu hiểu : “Vậy thì theo suy nghĩ của các cô , những chuyện về phương diện vệ sinh thế tự chủ, cần đến phiền .”
Nghe Hùng Hùng và Tiểu Uyển , Hùng Hùng dẫn đầu nhịn tính tình, nghi hoặc hỏi: “Không chị gọi bọn em đến báo cáo công việc ?”
Hạ Ngôn: “... Vậy , việc .”
Tiểu Uyển tâm tư tinh tế, trạng thái của Hạ Ngôn đúng, kéo Hùng Hùng về phía tổng quán.
“Ây ây, em còn chuyện xong với bà chủ mà.” Hùng Hùng vung vẩy cánh tay, bộ lông bóng nhẫy lấp lánh ánh sáng, vô cùng độ bóng.
Nếu là ngày thường, Hạ Ngôn tuyệt đối sẽ gọi dừng qua vuốt ve hai cái, bây giờ cô tâm trạng đó, chỉ phơi nắng.
Sau khi Hùng Hùng ríu rít kéo cửa, trong sân lập tức yên tĩnh trở .
Không tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu, sự yên tĩnh theo đúng nghĩa đen.
Cô ghế xích đu, tìm một chiếc quạt hương bài lâu năm, mũi chân điểm nhẹ mặt đất, chậm rãi quạt gió trong tiếng cọt kẹt.
Bức tường đối diện trơ trọi, chỉ còn một cánh cửa thông đến tổng quán.
Ngày thường cảm thấy, thực sự thiếu một cánh cửa , thế nào cũng thấy thuận mắt.
Nếu cánh cửa đến Đảo Ly Đại chỉ thể đặt trong nhà, Hạ Ngôn nhất định dời ngoài bù .
Có điều, cô luôn cảm thấy hình như quên mất chuyện gì đó.