Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 559: Sở Thích
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:56:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không bất kỳ sự cản trở nào, bốn vô cùng thuận lợi đạt đến đại sảnh cùng.
Đẩy cửa bước , đầu tiên là lớp bụi bay lơ lửng đầy màu sắc thể thấy bằng mắt thường, tiếp đó liền thấy kính lưu ly trải kín đỉnh.
Ánh nắng từ đó khúc xạ xuống, xuyên qua lớp kính, hắt xuống những cột sáng mang màu sắc khác , phản chiếu lên những bức bích họa tinh xảo xung quanh, thế mà lộ vẻ vô cùng thánh khiết, giống như nội tâm đột nhiên giải phóng .
Hơi thở âm u lạnh lẽo quấn lấy dọc đường lúc nãy, trong nháy mắt liền biến mất thấy tăm .
Bốn gì, rón rén bước bên trong.
Không chỉ là những bức bích họa xung quanh, ngay cả những cây cột chống đỡ cũng chạm khắc phù điêu tỉ mỉ, sống động như thật theo sự biến ảo của ánh sáng và bóng tối.
Khoảnh khắc trong lòng Hạ Ngôn tràn đầy cảm khái.
Cô thấy tín ngưỡng lấp lánh rực rỡ ánh mặt trời.
Hạ Ngôn tìm một chỗ xuống, tận hưởng thời gian của khoảnh khắc .
Hùng Hùng yên , khi báo cáo liền tự tung tăng chạy ngoài chơi, Tiểu Uyển tỏ vẻ cô thích nơi , theo bà chủ, Trực Giang nhún vai, cũng ngoài.
“Được, hai tiếng tập trung ở đây.”
Đã là ngoài chơi mà, để vui vẻ cũng thể tự chơi theo ý , ai thích gì thì nấy, nhất thiết trói buộc .
Có thích chơi những trò chơi mạo hiểm kích thích, chỉ thích yên tĩnh dạo khắp nơi, ngắm các danh lam thắng cảnh địa phương ăn chút đặc sản địa phương, ý kiến thống nhất thì cùng , đồng nhất thì tách , quá nhượng bộ khác bản chắc chắn sẽ chơi vui.
Cho đến khi màn đêm buông xuống, lễ đường tối sầm với tốc độ ch.óng mặt.
“Tiểu Uyển?” Cô cao giọng gọi một tiếng.
Kết quả——
“Tiểu Uyển...”
“... Tiểu Uyển...”
“... Tiểu... Uyển...”
Âm thanh ngày càng nhỏ, ngày càng mờ mịt, giống như những bức tượng khắc nhân vật đó sống giúp cô gọi .
Cánh tay Hạ Ngôn lập tức nổi một lớp da gà.
Lúc cảm thấy thánh khiết bao nhiêu, giờ phút sự sợ hãi trả gấp bội.
Cô đẩy ghế , bước nhanh đẩy cửa ngoài, sắc trời bên ngoài vẫn coi như sáng sủa, cô tiếp tục về phía , cạnh vách đá liền hét lớn tên của hai một gấu xuống bên .
Đầu tiên là Trực Giang đưa phản hồi, tiếp đó là Hùng Hùng, mười mấy giây mới là Tiểu Uyển.
“Về nhà, đều đừng chơi nữa, nước biển dâng lên !” Hạ Ngôn tiếp tục hét lớn, nhưng câu xong, cô liền ồ lên một tiếng.
Lúc nãy vội vàng tìm , chỉ liếc sơ qua bên ngoài thành, chú ý tới bên ngoài là một vùng nước gợn sóng lăn tăn, nhưng tiềm thức ghi thông tin .
Cho nên cô mới buột miệng thốt .
“Nước dâng ?” Trực Giang sải đôi chân dài thon thả, một bước ba bậc thang lao lên .
Đừng thấy Trực Giang gầy, cực kỳ sức lực.
Anh chạy đến bên cạnh Hạ Ngôn, nơi là vị trí cao nhất của bộ lâu đài, thể dễ dàng từ cao xuống quét mắt bộ thứ xung quanh.
Khi thấy bên ngoài biến thành thế giới đại dương, vẫn nhịn kinh ngạc.
“ vẫn luôn cảnh giác với tình hình xung quanh, thế mà nước dâng lên từ lúc nào!”
Hạ Ngôn : “Bình thường, từng thủy triều biển dâng lên là lặng lẽ một tiếng động, khi phản ứng , chạy thoát nữa .”
Trong lúc chuyện, Hùng Hùng và Tiểu Uyển cũng đều qua đây .
Sau lưng Hùng Hùng cõng một chiếc cặp sách cũ nát tìm từ , gặp mặt tháo xuống định đổ hết đồ bên trong .
“Đừng, Hùng Hùng, đợi về hẵng kiểm kê, bây giờ chúng suy nghĩ vấn đề về nhà.” Hạ Ngôn vội vàng cản nó .
Hùng Hùng vẫn rõ xảy chuyện gì, Hạ Ngôn ôm lấy hai má phúng phính xoay ngoài, thấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-559-so-thich.html.]
“Chuyện, chuyện, chuyện là từ lúc nào ?”
Hạ Ngôn đẩy nó đến bên cạnh Trực Giang, để Trực Giang giải đáp thắc mắc.
Cô đến bên cạnh Tiểu Uyển, tiên là cẩn thận quan sát xem Tiểu Uyển thương , thấy dòng nước cô vẫn lưu chuyển với tốc độ đều đặn, trong mắt cũng cảm xúc tiêu cực nào khác, liền hỏi:
“Lúc nãy cô ?”
Tiểu Uyển gằn từng chữ : “ tìm thấy một cánh cửa ngầm, bên trong .”
“Hít,” Hạ Ngôn nhịn hưng phấn lên, “Có kho báu ?”
Tiểu Uyển thành thật lắc đầu, “Không , ngược bốn sợi dây trói khâu đầy gai ngược, bên cạnh còn dây mây tương tự, thấy vết m.á.u loang lổ, nên cất .”
Hạ Ngôn nắm bắt trọng điểm, “Cô cất thứ khác ?”
Lúc Tiểu Uyển lộ vẻ mặt khó xử, răng trắng khẽ c.ắ.n môi .
Hạ Ngôn đầu Trực Giang và Hùng Hùng đang trò chuyện rôm rả, vươn tay ôm lấy vai Tiểu Uyển, sang một bên.
“Tiểu Uyển, bây giờ tiện ?”
Hạ Ngôn tò mò, một mặt là vì cô mê tiền, mặt khác là vì đây là đầu tiên thấy Tiểu Uyển như .
Tiểu Uyển gật đầu, lưng về phía bọn họ, móc từ trong túi áo lót sát một viên màu xanh lục, ừm, Hạ Ngôn nhíu mày ghé sát gần.
Sao tròn trịa thế , còn cảm giác ươn ướt?
Chú ý tới ánh mắt nghi hoặc của Hạ Ngôn, Tiểu Uyển ngược chút hổ rủ hàng mi xuống, rụt rè : “ thích màu xanh lục, còn thích những thứ tròn vo, nó vặn bao gồm tất cả...”
Nói , Tiểu Uyển xoay hướng thứ trong tay.
Hạ Ngôn trừng mắt một cái, tiếp đó cô thẳng lưng lên ho nhẹ hai tiếng che giấu cảm xúc, như vô tình : “Vừa lấy từ trong lọ ?”
“Ừm.”
“Tại đều là màu xanh lục, nên là màu trắng ?”
Tiểu Uyển tươi hơn một chút, “ thích màu xanh lục, nên tiêm một chút t.h.u.ố.c nhuộm bên trong, như ?”
Cô giơ thứ trong tay lên, dán sát khóe mắt, tràn đầy vô tội : “Bà chủ, chị cảm thấy giống mắt của ?”
Hạ Ngôn thấy câu suýt chút nữa nước bọt của chính dìm c.h.ế.t.
Sao so sánh như a a?!
“Cô thích là .” Cô chỉ thể như .
Tiểu Uyển ném viên nhãn cầu màu xanh lục tự chế dòng nước xoay tròn mang theo bên , tầm mắt theo nó lượn một vòng bên hông, dùng giọng điệu vô cùng kiên định : “Bà chủ, thích!”
Hạ Ngôn trong chốc lát nên lời, âm thầm cẩn thận quan sát Tiểu Uyển.
Sao sắp đến lúc kết thúc nhiệm vụ , ngược nhận sự bất thường của Tiểu Uyển thế ?
Không lẽ cô cũng là một nhiệm vụ đang chịu phạt ?!
Hạ Ngôn nhịn hỏi: “Cô còn nhớ đây nghề gì ?”
Tiểu Uyển dời tầm mắt khỏi quả cầu, suy nghĩ một lát : “Công việc chính của vẫn luôn là quản lý cửa hàng.”
Hạ Ngôn cảm thấy hình như nắm bắt mấu chốt của vấn đề .
“Trước đây cô việc ở ?”
Tiểu Uyển nhạy bén nhận sự xa cách ẩn giấu trong lời của cô, đáy mắt bộc lộ cảm xúc đau lòng chân thật, tiến gần hướng của Hạ Ngôn vài bước, tủi :
“Mặc dù khách hàng ở hai cửa hàng giống , nhưng quản lý, trái tim đều hướng về bà chủ, tất cả đều là vì nâng cao doanh thu trong quán.”
Hạ Ngôn im lặng .
Tiểu Uyển tiếp tục : “Lúc việc trong một nhà hàng đặc sản hướng tới sinh vật biển, nguyên liệu phong phú đa dạng, ừm, cơ bản các chủng loại đều , thu thập những con mắt tác dụng của nguyên liệu, coi như là một sở thích nho nhỏ của .”