Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 561: Rừng Thông
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:56:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà nội nó chứ, loại lây nhiễm đúng là một truyền mười mười truyền một trăm.
Hạ Ngôn xoa xoa lớp da gà nổi lên cánh tay, nhịn rùng một cái, về.
Ba Hùng Hùng đang tìm kiếm "kho báu" bãi biển cách đó xa, tạm thời chú ý tới tình hình bên .
Hoặc cách khác, bọn họ ở xa, căn bản thấy thứ mỏ chim.
Hạ Ngôn đo lường cách giữa hai bên, xác định bọn họ sẽ tiếp cận bầy chim, liền chiếc ghế xích đu đặt trong vùng an , tòa lâu đài cao ch.ót vót đối diện.
Mới chấn động, vẫn chấn động.
Lâu đài thuộc dạng điểm tham quan du lịch, nếu đặt ở đây, đông khí náo nhiệt, chơi sẽ thú vị, chỉ là bây giờ, bọn họ chỉ thể thấy tiếng bước chân của chính .
Bên trong dấu vết sinh hoạt của con , nhưng đó là từng , bây giờ chỉ là rác rưởi chất đống trong góc chờ phân hủy, chỉ chuốc thêm đau thương.
Không thú vị.
Hạ Ngôn dự định lát nữa ăn cơm xong sẽ chuyển nhà.
Sau khi tin tức , hai bọn họ hề bất ngờ, thậm chí Tiểu Uyển còn thong thả bước Cánh Cửa Nghỉ Dưỡng, đợi lát nữa Hùng Hùng tìm cô .
“Bà chủ,” Hùng Hùng vỗ vỗ vuốt, giơ giơ bộ móng sắc nhọn, giọng thiếu niên trầm xuống, hung tợn , “Em chuẩn xong ! Lần em xé xác chúng nó thành từng mảnh vụn!”
Chúng nó, chỉ đám đốm sáng nhỏ.
Sau khi Hạ Ngôn triệu hồi cửa lối , tầm mắt quét qua quét giữa những đốm sáng nhỏ xíu và cái vuốt vụng về của Hùng Hùng.
Cô thận trọng suy nghĩ, nếu bắt nạt, Hùng Hùng sẽ lóc om sòm mất nhỉ?
Ây~ Cô thấy cảnh gấu lăn lộn mặt đất a.
Hạ Ngôn nắm lấy vuốt của nó, nhét đồ trong, bày vẻ mặt quá khoa trương .
“Không cần trang trọng như , đối phó với chúng nó hà tất tung đòn sát thủ? Ngoan, lời bà chủ, cầm cái dùng, đảm bảo xài !”
Hùng Hùng nắm lấy tay cầm, móng vuốt khẽ gạt, xẹt xẹt.
Mắt gấu sáng rực.
Thanh thế to lớn, còn tia lửa điện!
Hạ Ngôn : “Thế nào, tồi chứ, đây là dùi cui điện siêu khủng đấy, tia hồ quang điện đó đủ cho chúng nó chịu đựng .”
Hùng Hùng hưng phấn gật đầu, ngoan ngoãn thu vuốt , hì hục thu hồi khách sạn.
Hạ Ngôn những đốm sáng chen chúc thành mặt phẳng trong khung cửa, trong lòng thấp thỏm, ai chiêu dĩ độc trị độc hiệu quả ...
Hùng Hùng thì nhiều băn khoăn như , cất khách sạn phiên bản thu nhỏ , cài kỹ cúc áo, đội c.h.ặ.t mũ, ngón tay đẩy công tắc, bỏ một câu nó mở đường , cứ thế nghênh ngang bước trong lối .
Tim Hạ Ngôn đều thót lên, ánh mắt bám sát theo động tác của nó.
Những đốm sáng rục rịch ngóc đầu dậy, thế mà hội tụ thành hình dáng lông dựng đỉnh đầu Hùng Hùng, điều khiến Hùng Hùng tức điên, một gậy điện chọc trong đám đốm sáng vung vẩy loạn xạ.
Điều khiến Hạ Ngôn ngờ tới là, uy lực của dòng điện thế mà tăng lên, kết nối mỗi đốm sáng với tốc độ bay nhanh, tạo thành một tấm lưới màu tím nhạt.
Đám đốm sáng nhỏ căn bản nhúc nhích nổi!
Hùng Hùng “Ồ?” một tiếng, càng hăng hái hơn, nhe nanh múa vuốt lao trong.
“Đứng——”
Hạ Ngôn còn gọi xong, Hùng Hùng cắm đầu lao .
Lúc tia lửa điện sáng rực...
Cô đầu nỡ thẳng, trong lòng suy tính lát nữa thu dọn tàn cuộc thế nào.
Cái con gấu lỗ mãng !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-561-rung-thong.html.]
“A a a, giật điện , hây dô hây, chạy thoát, a chạy thoát~”
Hạ Ngôn:?
Quay đầu , cái tên ngốc Hùng Hùng đó thế mà , tay cầm dùi cui điện đông một gậy, tây một chày, bỏ qua bất kỳ một đốm sáng nào còn sót .
Hùng Hùng sắp đến cuối đường, mới nhớ mở đường quên mất bà chủ, cất dùi cui điện , đầu gọi với ngoài cho Hạ Ngôn, bảo cô mau .
Hạ Ngôn hình dáng lâu đài cuối, bước trong.
Những đốm sáng mất sự khống chế của dòng điện lơ lửng trung, luồng khí khi cô ngang qua cuốn chúng lên, thế mà cũng sức để vùng vẫy.
Hạ Ngôn và Hùng Hùng cứ thế ngoài.
Đây là đầu tiên bọn họ thoải mái như , Hạ Ngôn hối hận, “Đáng lẽ nên sớm bảo lấy dùi cui điện giật chúng nó.”
Mấy đuổi chạy thê t.h.ả.m quá!
Hùng Hùng cũng cùng cảm nhận, nó là t.h.ả.m nhất, lông tàn phá mấy bận, cuối cùng cũng xả cục tức!
Một một gấu trong lòng, mặt đều cảm khái, kiểm tra môi trường vị trí .
“A da da, thế mà là một cánh rừng thông rộng lớn!”
Nơi là thế giới của cây thông, tầng tầng lớp lớp, trật tự hướng lên , cây thông hai bên thẳng tắp cao v.út, giữa những lá thông treo lủng lẳng quả trĩu trịt, trong khí đều tràn ngập mùi thơm ngát.
Dưới chân bọn họ giẫm lên lớp quả thông và lá thông dày cộp, giữa đường, nơi thích hợp để xây dựng khách sạn.
Hạ Ngôn lấy xe đạp địa hình , vẫn dự định cùng Hùng Hùng dạo về phía , tìm phong cảnh rộng rãi, đẽ hơn, mới sắp xếp vị trí của khách sạn.
Hai đạp xe tiến về phía .
Vài đám mây cứ thế treo lơ lửng ở đó một cách thoải mái.
Dọc đường men theo con đường chật hẹp xuyên qua thung lũng, mắt liền xuất hiện một con đường nhỏ rải sỏi, những bông hoa dại màu vàng nhiều cánh gần như cao ngang sườn bọn họ, nở rộ rực rỡ, xuống nữa là những thửa ruộng bậc thang xếp tầng hướng xuống .
Hoa màu bên trong sớm những bụi cỏ dại sức sống mãnh liệt chiếm cứ, chỉ vì địa thế cao thấp khác , hiện sự đứt gãy rõ rệt.
Hạ Ngôn phía sẽ một ngôi làng.
Cô khó giấu sự vui mừng.
Đi qua con đường tĩnh lặng , ở điểm cuối, những cột đá dài dựng tượng trưng cho việc bọn họ sắp làng.
lúc Hạ Ngôn chú ý tới cột hình như dán thứ gì đó, trong đó còn một vết đen sì.
Cô chằm chằm , theo sự tiếp cận tầm ngày càng rõ ràng.
Hóa là một tờ giấy ép plastic, bởi vì thời gian lâu dài, trải qua mưa gió dãi dầu, chỗ dán ngấm nước, khiến nội dung đó đều hòa quyện .
Nhìn qua liền đen thành một cục.
“Dừng một chút, xuống xem thử.” Hạ Ngôn bóp phanh xe, qua xem xét tỉ mỉ.
Tờ giấy ướt khô, khô ướt, nhăn nhúm với , may mà còn màng bọc nilon, miễn cưỡng thể rõ hai cục đen cùng màu sắc đậm hơn những chỗ khác.
Những chỗ khác thì nữa.
“Bà chủ, ngôi làng còn sạch sẽ hơn những nơi khác từng thấy đây đấy.”
Trong lúc Hạ Ngôn nghiên cứu tờ giấy, Hùng Hùng cũng quan sát những ngôi nhà trong làng.
Nó chỉ một căn nhà cửa ở bên trong, nạp mẫn : “Bà chủ chị xem, tuy bên trong gió thổi đầy đất, nhưng bàn, ghế, thậm chí tủ quần áo gì đó, đều nguyên vẹn, một chút dấu vết phá hoại nào.”
Hạ Ngôn tờ giấy nội dung gì một cái, đạp xe, tạm thời gác chuyện sang một bên, dự định xem thử căn nhà mà Hùng Hùng .
Đường trong làng cũng lát bằng sỏi, khe hở ở giữa mọc nhiều cỏ dại, lúc bọn họ ngang qua sột soạt đập bắp chân, ram ráp còn ngứa.
Dừng cửa nhà , Hạ Ngôn thấy tờ giấy ép plastic dán tường.