Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 563: Cuốn Nhật Ký
Cập nhật lúc: 2026-03-11 01:00:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những cái tên ghi chép bên trong đối với góc của ngoài cuộc thì xa lạ, chỉ là hai hoặc ba chữ khô khan, nhưng nếu phía thêm một danh xưng quan hệ thì ?
Mẹ, bố, trai, em họ, cô, ruột...
Mỗi khi xuất hiện những tiền tố như , mấy chữ đều trở nên vô cùng dùng sức, hơn nữa Hạ Ngôn phát hiện, về cơ bản ngày nào cũng của nhân vật chính biến thành tang thi, dùng rìu c.h.é.m c.h.ế.t...
Hùng Hùng yên lặng, hai vết hằn hình tròn nhăn nhúm trang .
Hạ Ngôn cũng thấy, ngón tay nhẹ nhàng lật qua.
Chữ trong vết nhăn biến mất, trang dài, ghi những suy đoán và nỗi sợ hãi của về căn bệnh truyền nhiễm, cũng như việc tình cờ phát hiện chỉ c.h.ặ.t đ.ầ.u mới thể khiến quái vật mất khả năng hành động.
Anh quyết định theo.
Giữa những dòng chữ, kẹp một dòng chữ nhỏ khó phát hiện.
“Cô c.h.ế.t , là do tự tay g.i.ế.c.”
Lúc Hùng Hùng mới vỡ lẽ, “Vậy đây là vết nước mắt của !”
Hạ Ngôn khẽ ừ một tiếng, tiếp tục lật về phía .
“Trưởng thôn quyết định lấy sườn dốc phía nghĩa địa, bảo chúng chôn tất cả những quái vật trong đó, ông cảm thấy con dù biến thành bộ dạng gì, trong xương tủy vẫn mong mồ yên mả .
Ông còn bảo chúng thức đêm cáo phó, dán lên những cây cột thể thấy ở khắp nơi, hy vọng mượn cách thức để siêu độ cho những linh hồn giam cầm trong xác rách nát , mong chúng sớm ngày an nghỉ.
Trong quá trình cáo phó, nội tâm cuối cùng cũng một chút bình yên.”
Hóa là như .
Hạ Ngôn cuối cùng cũng tìm đáp án .
Cô bắt đầu lật trang nhanh hơn, lướt mười dòng.
Thông qua nhật ký, cảnh tượng lúc đó hiện mắt cô, thấy bọn họ trong sấm chớp mưa bão, cầm rìu canh giữ ở cổng làng, tia chớp x.é to.ạc bầu trời đêm, đất những ngôi mộ mới ở sườn dốc phía xa thế mà bắt đầu ngọ nguậy!
“Nắp quan tài là do ai đóng? Lúc mà còn dám ăn bớt nguyên vật liệu ?!”
“... Không, .”
“Trưởng thôn, vấn đề ở đinh, là vải liệm chịu nổi. Trong thôn một lúc c.h.ế.t nhiều như , mấy cỗ quan tài ít ỏi ở tiệm quan tài dùng hết từ sớm , ngoài đặt quan tài về bên ngoài điên loạn cả , khắp nơi đều là thứ c.ắ.n .”
“Một cỗ quan tài cũng mua về , ngợm bây giờ đang ở ?”
“... Đang chôn đất.”
Sau tiếng sấm trầm đục, tia chớp một nữa x.é to.ạc mây đen.
Trời đất trong nháy mắt chiếu sáng, bao gồm cả từng bàn tay thối rữa xám đen vươn từ đống đất phía xa.
Ánh sáng chỉ tồn tại vài giây biến mất, đôi mắt bóng tối bao trùm, võng mạc vẫn còn lưu động tác leo trèo ngoài của chúng.
“Đó, rốt cuộc là ——”
“Người c.h.ế.t sống , đây là đại họa, nhất định là tổ tông nổi giận, giáng tai họa xuống!”
“Tất cả lùi phía , đừng quên phía còn vợ con già của các ! Nắm c.h.ặ.t rìu, thể khống chế chúng thứ nhất thì sẽ thứ hai!”
Mưa xối xả trút xuống, giống như đang đổ nước mắt, khi thị giác ảnh hưởng, thính giác trở nên nhạy bén.
Bộp bộp, bộp bộp.
Phảng phất như đế giày dính nhiều bùn, vô cùng tốn sức, tiếng bước chân lảo đảo đó cứ thế lao từ sườn dốc xuống.
Chỉ trong vài nhịp thở, khuôn mặt thối rữa xuất hiện ở rìa bóng tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-563-cuon-nhat-ky.html.]
Trưởng thôn run rẩy : “Thủ, thủ kỹ, chúng nó đến .”
Người sống c.h.ế.t phát tiếng gào thét t.h.ả.m thiết, bao vây từ bốn phương tám hướng, c.ắ.n xé sống.
Nhật ký đến đây, để sáu dấu chấm, khi xuống dòng, rằng quái vật trong chuồng heo trốn thoát, bao vây từ phía ... Quá trình t.h.ả.m khốc, trưởng thôn c.ắ.n, già yếu phụ nữ và trẻ em trong nhà thương vong quá nửa.
Men theo nội dung cuốn nhật ký xem về phía nữa, là chuyện nhân vật chính ghi chép về nhiễm bệnh đầu tiên xuất hiện trong thôn, trong đó kẹp theo suy đoán của bản về việc lây nhiễm virus.
Mới đầu chỉ coi nhiễm bệnh là bệnh nhân mắc bệnh tương tự như bệnh dại, lúc dư t.ửu hậu còn lôi đề tài tán gẫu, dị biến xuất hiện ngày đưa cơm c.ắ.n.
Giây còn xuýt xoa hít khí lạnh thiếu mất miếng thịt, giây co giật ngã xuống đất, sủi bọt mép, đôi mắt nhanh ch.óng phủ lên lớp màng mắt như đục thủy tinh thể.
Ngay đó dùng tư thế quái dị chống dậy, một phát c.ắ.n cổ vợ tin chạy tới đang lóc.
Máu tươi phun , b.ắ.n đầy mặt đầy bên cạnh, khiến đó c.h.ế.t sững tại chỗ.
Kẻ đó nhả miệng , lao về phía những sống khác.
Hiện trường lập tức loạn thành một bầy.
Ít nhất năm sáu kịp chạy c.ắ.n thương, trưởng thôn đến muộn, thấy vết m.á.u đầy đất suýt chút nữa thở nổi.
“Gọi, gọi điện thoại, mau báo cảnh sát! Mau !”
“Tạo nghiệp mà, đứa nào mất trí điên khùng thế ! Đó là già của mày đấy!” Trưởng thôn đau đớn tột cùng nhặt cây gậy lên, nhẫn tâm đập mạnh lưng .
“Hắn” ngẩng đầu lên từ trong bụng nạn nhân.
Trưởng thôn lùi hai bước, đoạn ruột mà đang treo miệng nhai cho kinh hãi.
“Mày ——”
Một chữ còn xong, “” bật dậy từ đất, lao thẳng mặt.
Trưởng thôn lúc chạy còn kịp, nhưng may mà chủ nhân cuốn nhật ký kịp thời chạy tới cứu ông , liên hợp với mấy thanh niên trai tráng, cùng khống chế trói gô con quái vật .
Cuối cùng trưởng thôn quyết định nhốt tất cả trong chuồng heo của thôn, đợi bệnh viện phái đến chở ...
Đọc đến đây, Hạ Ngôn chắp nối đại khái quá trình.
Cô gấp cuốn sổ , bảo Hùng Hùng cất về vị trí cũ trong tủ quần áo, đó một một gấu cùng , dọc theo con đường , qua từng hộ gia đình.
Cáo phó dán cột lay động phát âm thanh nhỏ vụn, một tờ hai tờ... quanh bốn phía, cũng .
“Bà chủ, bây giờ chúng ? Hay là em tìm vị trí thích hợp đặt khách sạn nhé? Tiểu Uyển chắc đợi sốt ruột .” Ánh mắt Hùng Hùng vẫn trong veo, ảnh hưởng bởi môi trường.
Hạ Ngôn phất tay cho nó .
Cô gốc cây đa lớn nhất trong thôn, cách đó xa một cái bàn đá, đường vân bàn cờ tướng bên sớm mài mòn, lúc càng bụi đất và lá vụn che phủ, hoang lương lâu.
Ngay tại vị trí cổng thôn, cô thấy tòa nhà khách sạn “từ từ mọc lên” của nhà .
Hào hoa, mới tinh, an , hòa bình, tạo thành sự tương phản mãnh liệt với nơi .
Ngôi làng tĩnh mịch đầu tiên đón nhận thở mới, Hạ Ngôn mang đến tin về việc mạt thế sắp kết thúc —— cho dù nơi còn ai sống sót.
Trưởng thôn đợi bác sĩ lẽ thể cứu mạng, cũng tìm cỗ quan tài tượng trưng cho sự thể diện để tiễn đưa c.h.ế.t đoạn đường cuối cùng.
Người cuốn nhật ký tự tay tiễn đưa từng trong thôn, cáo phó đầy đường, dùng sự tự chủ mạnh mẽ kìm nén cảm xúc sắp sụp đổ, tỉ mỉ, kiên nhẫn quét dọn từng căn phòng, cố định giường ghế.
Có lẽ từng khuê phòng của thầm thương trộm nhớ lâu, ánh mắt tham lam lưu luyến từng cảnh vật bên trong, đó vùi đầu lòng bàn tay, phát tiếng nức nở ai thấy.
Nỗi bi thương như , lan truyền đến từng ngóc ngách ai .